Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3149: “Tất cả những nghi ngờ, cuối cùng ta sẽ giải đáp hết!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành lại thở dài, thầm nói Phục Nhai cũng là một người có tâm sự, không biết lão ta đã ở Đại Sở bao nhiêu năm, chắc là đã nhớ nhà, nhưng không biết khi về nhà thì người thân của lão có còn sống không?!“Tới rồi đây!”Phục Nhai đang nhẹ nhàng lắc trống thì chợt có một giọng nói ung dung vang lên.AdvertisementDiệp Thành cũng quay đầu nhìn về phía lối vào rừng trúc.Ở đó có một bóng người xinh đẹp bước vào, cô mặc một bộ tiên y trắng tinh nhuốm tiên hà, bước đi nhẹ nhàng thanh thoát, dung nhan tuyệt thế, đẹp như mộng như ảo, cô như tiên t* c*ng Quảng Hàm của Tiên Giới hạ phàm, không nhuốm chút khói bụi trần giang, hoàn mỹ thánh thiện.Diệp Thành sửng sốt, vô thức đứng dậy ngây người nhìn nữ tử đó: “Sao… Sao có thể như vậy??”“A!”Trong động phủ của nhà họ Mạc, Diệp Thành đột nhiên ngồi bật dậy.Sau vài ba giây ngơ ngác, hắn mới vội vàng nhìn quanh, phát hiện mình đã trở về từ giấc mơ.“Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?”Diệp Thành ôm đầu, có phần không phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo, lòng trăm mối tơ vò, những thắc mắc như thuỷ triều nhấn chìm hắn.“Mở cửa!”Đang lúc đầu óc hắn rối bời thì bên ngoài động phủ có người đạp cửa.Hùng Nhị tới đạp cửa rất mạnh, vác gậy răng sói như muốn phá cửa xông vào.Diệp Thành lắc đầu, chầm chậm đứng dậy, nhìn lướt qua bức tranh, lông mày nhíu lại thật chặt.“Tất cả những nghi ngờ, cuối cùng ta sẽ giải đáp hết!”Diệp Thành hít một hơi thật sâu, phất tay cất cuộn tranh đi rồi xoay người bước ra khỏi động phủ.Tiếp đó bên ngoài động phủ vang lên tiếng hét thảm thiết như sói tru, giây trước Hùng Nhị còn đang đạp cửa, bây giờ đã bị Diệp Thành đè xuống đất đánh tơi tả, Hùng Nhị không biết lửa giận của Diệp Thành từ đâu mà có, Diệp Thành cũng càng không biết vì sao mình đánh Hùng Nhị, đến một lý do cũng không có.Hùng Nhị gào khóc, nước mắt nước mũi đầm đìa.Diệp Thành ho khan một tiếng, thầm nói ra tay hơi mạnh, hắn bèn phất tay cho hình ảnh lạc ấn trên núi ở Hằng Nhạc hiện ra: Đường Như Huyên đang ngồi bó gối trên đỉnh núi, lặng lẽ ngửa đầu nhìn bầu trời sao.Lần này Hùng Nhị càng khóc đau đớn hơn.Hoa Vân, Chu Ngạo, Nguyệt Trì Huân và những người chuyển kiếp của Đại Sở tới, thấy Hùng Nhị như vậy thì đều thảng thốt.Diệp Thành không ngừng vung tay, từng tia tiên quang bay ra khỏi thần hải của hắn, bên trong tiên quang cũng lạc ấn hình ảnh lưu lại từ Đại Sở.Những người chuyển kiếp run lên, kích động rơi lệ.Đêm xuống, người chuyển kiếp của Đại Sở tụ họp với nhau, rượu thơm nồng nàn, không khí ấm áp.Cho đến tận khuya, mọi người mới say khướt.

Diệp Thành lại thở dài, thầm nói Phục Nhai cũng là một người có tâm sự, không biết lão ta đã ở Đại Sở bao nhiêu năm, chắc là đã nhớ nhà, nhưng không biết khi về nhà thì người thân của lão có còn sống không?!

“Tới rồi đây!”

Phục Nhai đang nhẹ nhàng lắc trống thì chợt có một giọng nói ung dung vang lên.

Advertisement

Diệp Thành cũng quay đầu nhìn về phía lối vào rừng trúc.

Ở đó có một bóng người xinh đẹp bước vào, cô mặc một bộ tiên y trắng tinh nhuốm tiên hà, bước đi nhẹ nhàng thanh thoát, dung nhan tuyệt thế, đẹp như mộng như ảo, cô như tiên t* c*ng Quảng Hàm của Tiên Giới hạ phàm, không nhuốm chút khói bụi trần giang, hoàn mỹ thánh thiện.

Diệp Thành sửng sốt, vô thức đứng dậy ngây người nhìn nữ tử đó: “Sao… Sao có thể như vậy??”

“A!”

Trong động phủ của nhà họ Mạc, Diệp Thành đột nhiên ngồi bật dậy.

Sau vài ba giây ngơ ngác, hắn mới vội vàng nhìn quanh, phát hiện mình đã trở về từ giấc mơ.

“Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?”

Diệp Thành ôm đầu, có phần không phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo, lòng trăm mối tơ vò, những thắc mắc như thuỷ triều nhấn chìm hắn.

“Mở cửa!”

Đang lúc đầu óc hắn rối bời thì bên ngoài động phủ có người đạp cửa.

Hùng Nhị tới đạp cửa rất mạnh, vác gậy răng sói như muốn phá cửa xông vào.

Diệp Thành lắc đầu, chầm chậm đứng dậy, nhìn lướt qua bức tranh, lông mày nhíu lại thật chặt.

“Tất cả những nghi ngờ, cuối cùng ta sẽ giải đáp hết!”

Diệp Thành hít một hơi thật sâu, phất tay cất cuộn tranh đi rồi xoay người bước ra khỏi động phủ.

Tiếp đó bên ngoài động phủ vang lên tiếng hét thảm thiết như sói tru, giây trước Hùng Nhị còn đang đạp cửa, bây giờ đã bị Diệp Thành đè xuống đất đánh tơi tả, Hùng Nhị không biết lửa giận của Diệp Thành từ đâu mà có, Diệp Thành cũng càng không biết vì sao mình đánh Hùng Nhị, đến một lý do cũng không có.

Hùng Nhị gào khóc, nước mắt nước mũi đầm đìa.

Diệp Thành ho khan một tiếng, thầm nói ra tay hơi mạnh, hắn bèn phất tay cho hình ảnh lạc ấn trên núi ở Hằng Nhạc hiện ra: Đường Như Huyên đang ngồi bó gối trên đỉnh núi, lặng lẽ ngửa đầu nhìn bầu trời sao.

Lần này Hùng Nhị càng khóc đau đớn hơn.

Hoa Vân, Chu Ngạo, Nguyệt Trì Huân và những người chuyển kiếp của Đại Sở tới, thấy Hùng Nhị như vậy thì đều thảng thốt.

Diệp Thành không ngừng vung tay, từng tia tiên quang bay ra khỏi thần hải của hắn, bên trong tiên quang cũng lạc ấn hình ảnh lưu lại từ Đại Sở.

Những người chuyển kiếp run lên, kích động rơi lệ.

Đêm xuống, người chuyển kiếp của Đại Sở tụ họp với nhau, rượu thơm nồng nàn, không khí ấm áp.

Cho đến tận khuya, mọi người mới say khướt.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành lại thở dài, thầm nói Phục Nhai cũng là một người có tâm sự, không biết lão ta đã ở Đại Sở bao nhiêu năm, chắc là đã nhớ nhà, nhưng không biết khi về nhà thì người thân của lão có còn sống không?!“Tới rồi đây!”Phục Nhai đang nhẹ nhàng lắc trống thì chợt có một giọng nói ung dung vang lên.AdvertisementDiệp Thành cũng quay đầu nhìn về phía lối vào rừng trúc.Ở đó có một bóng người xinh đẹp bước vào, cô mặc một bộ tiên y trắng tinh nhuốm tiên hà, bước đi nhẹ nhàng thanh thoát, dung nhan tuyệt thế, đẹp như mộng như ảo, cô như tiên t* c*ng Quảng Hàm của Tiên Giới hạ phàm, không nhuốm chút khói bụi trần giang, hoàn mỹ thánh thiện.Diệp Thành sửng sốt, vô thức đứng dậy ngây người nhìn nữ tử đó: “Sao… Sao có thể như vậy??”“A!”Trong động phủ của nhà họ Mạc, Diệp Thành đột nhiên ngồi bật dậy.Sau vài ba giây ngơ ngác, hắn mới vội vàng nhìn quanh, phát hiện mình đã trở về từ giấc mơ.“Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?”Diệp Thành ôm đầu, có phần không phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo, lòng trăm mối tơ vò, những thắc mắc như thuỷ triều nhấn chìm hắn.“Mở cửa!”Đang lúc đầu óc hắn rối bời thì bên ngoài động phủ có người đạp cửa.Hùng Nhị tới đạp cửa rất mạnh, vác gậy răng sói như muốn phá cửa xông vào.Diệp Thành lắc đầu, chầm chậm đứng dậy, nhìn lướt qua bức tranh, lông mày nhíu lại thật chặt.“Tất cả những nghi ngờ, cuối cùng ta sẽ giải đáp hết!”Diệp Thành hít một hơi thật sâu, phất tay cất cuộn tranh đi rồi xoay người bước ra khỏi động phủ.Tiếp đó bên ngoài động phủ vang lên tiếng hét thảm thiết như sói tru, giây trước Hùng Nhị còn đang đạp cửa, bây giờ đã bị Diệp Thành đè xuống đất đánh tơi tả, Hùng Nhị không biết lửa giận của Diệp Thành từ đâu mà có, Diệp Thành cũng càng không biết vì sao mình đánh Hùng Nhị, đến một lý do cũng không có.Hùng Nhị gào khóc, nước mắt nước mũi đầm đìa.Diệp Thành ho khan một tiếng, thầm nói ra tay hơi mạnh, hắn bèn phất tay cho hình ảnh lạc ấn trên núi ở Hằng Nhạc hiện ra: Đường Như Huyên đang ngồi bó gối trên đỉnh núi, lặng lẽ ngửa đầu nhìn bầu trời sao.Lần này Hùng Nhị càng khóc đau đớn hơn.Hoa Vân, Chu Ngạo, Nguyệt Trì Huân và những người chuyển kiếp của Đại Sở tới, thấy Hùng Nhị như vậy thì đều thảng thốt.Diệp Thành không ngừng vung tay, từng tia tiên quang bay ra khỏi thần hải của hắn, bên trong tiên quang cũng lạc ấn hình ảnh lưu lại từ Đại Sở.Những người chuyển kiếp run lên, kích động rơi lệ.Đêm xuống, người chuyển kiếp của Đại Sở tụ họp với nhau, rượu thơm nồng nàn, không khí ấm áp.Cho đến tận khuya, mọi người mới say khướt.

Chương 3149: “Tất cả những nghi ngờ, cuối cùng ta sẽ giải đáp hết!”