Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3152: “Ta không giết ngươi”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy ta không thể giúp được rồi”.“Thôi bỏ đi, cướp vẫn hơn!”, người hoang dã đặt con giao long xuống, bàn tay còn to hơn lá quạt chợt vung tới.“Còn có thể chơi như vậy nữa à?”, Diệp Thành không nhiều lời lập tức thi triển Súc Địa Thành Thốn chạy đi, hắn vừa mới đi, vùng tinh không khi nãy đã nổ tung, uy lực một chưởng của người hoang dã bá đạo vô song.AdvertisementNgười hoang dã thấy thế thì huyễn hoá bàn tay to che trời, chụp về phía hắn lần nữa.Tiên Luân Thiên… Phụt!Diệp Thành vừa định thi triển Tiên Luân Thiên Đạo để trốn vào hố đen không gian nhưng không thành công, còn chưa nói xong bốn chữ đã hộc máu, có lẽ là do nhìn bức tranh ấy gặp phản phệ cực mạnh khiến Tiên Luân Nhãn lại gặp vấn đề, tuy không tự phong ấn nhưng vẫn ngăn hắn thi triển Thiên Đạo.Không kịp trốn vào lỗ đen không gian khiến Diệp Thành trúng ngay một chưởng, bị người hoang dã hất văng ra ngoài.Oa!Những tu sĩ qua đường đều dừng lại, ánh mắt nhìn theo hướng Diệp Thành bay ra ngoài.Ầm!Rất nhanh, mọi người nghe thấy tiếng động lớn từ một cổ tinh không có sự sống cách đó tám nghìn trượng, Diệp Thành bay ra làm cổ tinh đó nổ tung.Người hoang dã vác con giao long lên rồi bước tới.Oa!Diệp Thành lảo đảo đứng dậy, Thánh thể bị một chưởng của người hoang dã đánh nứt, may mà ông ta chưa dùng hết toàn lực, nếu không có thể hắn sẽ chết ngay tại chỗ, ông ta thực sự quá mạnh.Bực thật!Diệp Thành lắc lư loạng choạng, máu liên tục trào ra từ miệng, nếu biết trước Tiên Luân Nhãn sẽ ngăn cản hắn thi triển Thiên Đạo, hắn sẽ không chút do dự đổi giao long đen với người hoang dã, như vậy sẽ không đến nỗi bị đánh bay trong lúc lơ là thế này.“Đi theo ta! Ta chỉ mượn Thánh huyết thôi, không giết người”, chiếc vòng đồng trên cổ tay người hoang dã bay ra, Diệp Thành vừa mới đứng vững đã bị nhốt lại, trên chiếc vòng có man văn cổ xoay chuyển, là thần thông phong cấm mạnh mẽ, phong ấn Diệp Thành không thể cử động.“Đổi, đổi, ta đổi”, Diệp Thành sợ rồi, hắn chợt cười toe toét.“Ta nghĩ rồi, ngươi theo ta về vẫn đáng tin hơn”, người hoang dã cầm gậy lang nha cỡ lớn lên, một vai vác giao long đen, một tay xách Diệp Thành đi thẳng về một hướng trên tinh không.Diệp Thành đường đường là Hoang Cổ Thánh Thể, Hoàng đế của Đại Sở, từng giết cả Đại Đế, thế mà bây giờ lại bị xách đi như gà con, hơn nữa còn không thể nhúc nhích.“Tiền bối này, rốt cuộc tu vi của ông đã tới mức nào rồi?”, Diệp Thành hỏi xong lại nôn ra một búng máu.“Thánh Vương”.“Ta muốn về nhà”, Diệp Thành suýt thì bật khóc.Hắn cứ tưởng là một Thánh Nhân hung hãn, ai ngờ đã đánh giá thấp tên to con này, tu vi Thánh Vương còn cao hơn Thánh Nhân một bậc, chẳng trách ba Thánh Nhân phía Đông Dương cũng bị đánh bỏ chạy.

“Vậy ta không thể giúp được rồi”.

“Thôi bỏ đi, cướp vẫn hơn!”, người hoang dã đặt con giao long xuống, bàn tay còn to hơn lá quạt chợt vung tới.

“Còn có thể chơi như vậy nữa à?”, Diệp Thành không nhiều lời lập tức thi triển Súc Địa Thành Thốn chạy đi, hắn vừa mới đi, vùng tinh không khi nãy đã nổ tung, uy lực một chưởng của người hoang dã bá đạo vô song.

Advertisement

Người hoang dã thấy thế thì huyễn hoá bàn tay to che trời, chụp về phía hắn lần nữa.

Tiên Luân Thiên… Phụt!

Diệp Thành vừa định thi triển Tiên Luân Thiên Đạo để trốn vào hố đen không gian nhưng không thành công, còn chưa nói xong bốn chữ đã hộc máu, có lẽ là do nhìn bức tranh ấy gặp phản phệ cực mạnh khiến Tiên Luân Nhãn lại gặp vấn đề, tuy không tự phong ấn nhưng vẫn ngăn hắn thi triển Thiên Đạo.

Không kịp trốn vào lỗ đen không gian khiến Diệp Thành trúng ngay một chưởng, bị người hoang dã hất văng ra ngoài.

Oa!

Những tu sĩ qua đường đều dừng lại, ánh mắt nhìn theo hướng Diệp Thành bay ra ngoài.

Ầm!

Rất nhanh, mọi người nghe thấy tiếng động lớn từ một cổ tinh không có sự sống cách đó tám nghìn trượng, Diệp Thành bay ra làm cổ tinh đó nổ tung.

Người hoang dã vác con giao long lên rồi bước tới.

Oa!

Diệp Thành lảo đảo đứng dậy, Thánh thể bị một chưởng của người hoang dã đánh nứt, may mà ông ta chưa dùng hết toàn lực, nếu không có thể hắn sẽ chết ngay tại chỗ, ông ta thực sự quá mạnh.

Bực thật!

Diệp Thành lắc lư loạng choạng, máu liên tục trào ra từ miệng, nếu biết trước Tiên Luân Nhãn sẽ ngăn cản hắn thi triển Thiên Đạo, hắn sẽ không chút do dự đổi giao long đen với người hoang dã, như vậy sẽ không đến nỗi bị đánh bay trong lúc lơ là thế này.

“Đi theo ta! Ta chỉ mượn Thánh huyết thôi, không giết người”, chiếc vòng đồng trên cổ tay người hoang dã bay ra, Diệp Thành vừa mới đứng vững đã bị nhốt lại, trên chiếc vòng có man văn cổ xoay chuyển, là thần thông phong cấm mạnh mẽ, phong ấn Diệp Thành không thể cử động.

“Đổi, đổi, ta đổi”, Diệp Thành sợ rồi, hắn chợt cười toe toét.

“Ta nghĩ rồi, ngươi theo ta về vẫn đáng tin hơn”, người hoang dã cầm gậy lang nha cỡ lớn lên, một vai vác giao long đen, một tay xách Diệp Thành đi thẳng về một hướng trên tinh không.

Diệp Thành đường đường là Hoang Cổ Thánh Thể, Hoàng đế của Đại Sở, từng giết cả Đại Đế, thế mà bây giờ lại bị xách đi như gà con, hơn nữa còn không thể nhúc nhích.

“Tiền bối này, rốt cuộc tu vi của ông đã tới mức nào rồi?”, Diệp Thành hỏi xong lại nôn ra một búng máu.

“Thánh Vương”.

“Ta muốn về nhà”, Diệp Thành suýt thì bật khóc.

Hắn cứ tưởng là một Thánh Nhân hung hãn, ai ngờ đã đánh giá thấp tên to con này, tu vi Thánh Vương còn cao hơn Thánh Nhân một bậc, chẳng trách ba Thánh Nhân phía Đông Dương cũng bị đánh bỏ chạy.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy ta không thể giúp được rồi”.“Thôi bỏ đi, cướp vẫn hơn!”, người hoang dã đặt con giao long xuống, bàn tay còn to hơn lá quạt chợt vung tới.“Còn có thể chơi như vậy nữa à?”, Diệp Thành không nhiều lời lập tức thi triển Súc Địa Thành Thốn chạy đi, hắn vừa mới đi, vùng tinh không khi nãy đã nổ tung, uy lực một chưởng của người hoang dã bá đạo vô song.AdvertisementNgười hoang dã thấy thế thì huyễn hoá bàn tay to che trời, chụp về phía hắn lần nữa.Tiên Luân Thiên… Phụt!Diệp Thành vừa định thi triển Tiên Luân Thiên Đạo để trốn vào hố đen không gian nhưng không thành công, còn chưa nói xong bốn chữ đã hộc máu, có lẽ là do nhìn bức tranh ấy gặp phản phệ cực mạnh khiến Tiên Luân Nhãn lại gặp vấn đề, tuy không tự phong ấn nhưng vẫn ngăn hắn thi triển Thiên Đạo.Không kịp trốn vào lỗ đen không gian khiến Diệp Thành trúng ngay một chưởng, bị người hoang dã hất văng ra ngoài.Oa!Những tu sĩ qua đường đều dừng lại, ánh mắt nhìn theo hướng Diệp Thành bay ra ngoài.Ầm!Rất nhanh, mọi người nghe thấy tiếng động lớn từ một cổ tinh không có sự sống cách đó tám nghìn trượng, Diệp Thành bay ra làm cổ tinh đó nổ tung.Người hoang dã vác con giao long lên rồi bước tới.Oa!Diệp Thành lảo đảo đứng dậy, Thánh thể bị một chưởng của người hoang dã đánh nứt, may mà ông ta chưa dùng hết toàn lực, nếu không có thể hắn sẽ chết ngay tại chỗ, ông ta thực sự quá mạnh.Bực thật!Diệp Thành lắc lư loạng choạng, máu liên tục trào ra từ miệng, nếu biết trước Tiên Luân Nhãn sẽ ngăn cản hắn thi triển Thiên Đạo, hắn sẽ không chút do dự đổi giao long đen với người hoang dã, như vậy sẽ không đến nỗi bị đánh bay trong lúc lơ là thế này.“Đi theo ta! Ta chỉ mượn Thánh huyết thôi, không giết người”, chiếc vòng đồng trên cổ tay người hoang dã bay ra, Diệp Thành vừa mới đứng vững đã bị nhốt lại, trên chiếc vòng có man văn cổ xoay chuyển, là thần thông phong cấm mạnh mẽ, phong ấn Diệp Thành không thể cử động.“Đổi, đổi, ta đổi”, Diệp Thành sợ rồi, hắn chợt cười toe toét.“Ta nghĩ rồi, ngươi theo ta về vẫn đáng tin hơn”, người hoang dã cầm gậy lang nha cỡ lớn lên, một vai vác giao long đen, một tay xách Diệp Thành đi thẳng về một hướng trên tinh không.Diệp Thành đường đường là Hoang Cổ Thánh Thể, Hoàng đế của Đại Sở, từng giết cả Đại Đế, thế mà bây giờ lại bị xách đi như gà con, hơn nữa còn không thể nhúc nhích.“Tiền bối này, rốt cuộc tu vi của ông đã tới mức nào rồi?”, Diệp Thành hỏi xong lại nôn ra một búng máu.“Thánh Vương”.“Ta muốn về nhà”, Diệp Thành suýt thì bật khóc.Hắn cứ tưởng là một Thánh Nhân hung hãn, ai ngờ đã đánh giá thấp tên to con này, tu vi Thánh Vương còn cao hơn Thánh Nhân một bậc, chẳng trách ba Thánh Nhân phía Đông Dương cũng bị đánh bỏ chạy.

Chương 3152: “Ta không giết ngươi”