Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3172: Ông ta là Thánh Vương?  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tu sĩ Cực Dương Tông mặt mày tái nhợt kinh hãi nhìn tiên sơn nhà Mộ Dung.Nơi đó, Thánh Vương người Man đã bước ra, mỗi bước đi đều khiến hư thiên rung chuyển.Ba Thánh Nhân của Cực Dương Tông nhoe mắt nhìn chằm chằm người kia: “Nhà Mộ Dung có Thánh Nhân?”AdvertisementSo với người của Cực Dương Tông thì người nhà Mộ Dung lại phẫn chấn hơn nhiều, Thánh Vương thực thụ là một cự thần, đó là sự mạnh mẽ tới mức nào, không một ai ở đây có thể đối đầu.Man Hùng cũng bay ra khỏi tiên sơn chạy đến bên cạnh Thánh Vương người Man kia sau đó không quên chỉ vào kẻ mạnh của Cực Dương Tông ở phía đối diện: “Cha, chính là đám nhãi này đánh con dâu của người hôm qua”.“Vì sao đánh con ta?”, Thánh Vương lên tiếng, ánh mắt rực lửa nhìn ba Thánh Nhân đứng đấu Cực Dương Tông.“Người Man hoang dã, đừng hống hách”, một Thánh Nhân của Cực Dương Tông hắng giọng lạnh lùng.“Cha, tên này mắng cha”, Man Hùng gãi tai.“Ta nghe thấy rồi”.“Tên người Man ở đâu ra, cút ngay”, một Thánh Nhân của Cực Dương Tông hắng giọng vung tay giáng tới, chưởng ấn khổng lồ rợp trời như ngọn núi giáng xuống mang theo uy lực mạnh mẽ.Thánh Vương người Man cũng di chuyển, không nói lời nào lập tức vung gậy răng sói.Rầm!Hư thiên rung chuyển, chưởng ấn của Thánh Nhân Cực Dương Tông lại đột nhiên nứt lìa, đến cả Thánh Nhân của Cực Dương Tông cũng lập tức bay đi, trong lúc bay trong không trung thì hoá thành huyết vụ.Đây...!Kẻ mạnh của Cực Dương Tông lại chấn động, biết Thánh Vương người Man mạnh nhưng không biết vì sao ông ta lại mạnh đến vậy.Ông ta là Thánh Vương?Thánh Nhân của Cực Dương Tông kinh ngạc nhìn Thánh Vương người Man kia.Một câu nói khiến người của Cực Dương Tông nhất loạt lùi về sau, một gậy khiến Thánh Nhân bay đi đã chứng minh mọi thứ, Người Man ở phía đối diện không phải Thánh Nhân mà là Thánh Vương.“Sao… Sao lại là Thánh Vương?”Kẻ mạnh của Cực Dương Tông, dù là lão tổ Thánh Nhân hay các hậu bối Chuẩn Thánh cũng như các trưởng lão cảnh giới Hoàng đều tái mặt trong phút chốc, Thánh Vương còn cao hơn Thánh Nhân một bậc, đây không phải người mà bọn họ có thể chống lại.Trong lúc bọn họ kinh hãi, Thánh Vương người Man lại di chuyển, ông ta ra tay dũng mãnh, cường hãn, một gậy quét sạch cả vùng thiên địa.Phụt! Phụt! Phụt!Phía trên hư thiên, những bông hoa máu không ngừng bung nở, nối tiếp nhau nhuộm đỏ cả một vùng trời.“Chạy đi!”

Tu sĩ Cực Dương Tông mặt mày tái nhợt kinh hãi nhìn tiên sơn nhà Mộ Dung.

Nơi đó, Thánh Vương người Man đã bước ra, mỗi bước đi đều khiến hư thiên rung chuyển.

Ba Thánh Nhân của Cực Dương Tông nhoe mắt nhìn chằm chằm người kia: “Nhà Mộ Dung có Thánh Nhân?”

Advertisement

So với người của Cực Dương Tông thì người nhà Mộ Dung lại phẫn chấn hơn nhiều, Thánh Vương thực thụ là một cự thần, đó là sự mạnh mẽ tới mức nào, không một ai ở đây có thể đối đầu.

Man Hùng cũng bay ra khỏi tiên sơn chạy đến bên cạnh Thánh Vương người Man kia sau đó không quên chỉ vào kẻ mạnh của Cực Dương Tông ở phía đối diện: “Cha, chính là đám nhãi này đánh con dâu của người hôm qua”.

“Vì sao đánh con ta?”, Thánh Vương lên tiếng, ánh mắt rực lửa nhìn ba Thánh Nhân đứng đấu Cực Dương Tông.

“Người Man hoang dã, đừng hống hách”, một Thánh Nhân của Cực Dương Tông hắng giọng lạnh lùng.

“Cha, tên này mắng cha”, Man Hùng gãi tai.

“Ta nghe thấy rồi”.

“Tên người Man ở đâu ra, cút ngay”, một Thánh Nhân của Cực Dương Tông hắng giọng vung tay giáng tới, chưởng ấn khổng lồ rợp trời như ngọn núi giáng xuống mang theo uy lực mạnh mẽ.

Thánh Vương người Man cũng di chuyển, không nói lời nào lập tức vung gậy răng sói.

Rầm!

Hư thiên rung chuyển, chưởng ấn của Thánh Nhân Cực Dương Tông lại đột nhiên nứt lìa, đến cả Thánh Nhân của Cực Dương Tông cũng lập tức bay đi, trong lúc bay trong không trung thì hoá thành huyết vụ.

Đây...!

Kẻ mạnh của Cực Dương Tông lại chấn động, biết Thánh Vương người Man mạnh nhưng không biết vì sao ông ta lại mạnh đến vậy.

Ông ta là Thánh Vương?

Thánh Nhân của Cực Dương Tông kinh ngạc nhìn Thánh Vương người Man kia.

Một câu nói khiến người của Cực Dương Tông nhất loạt lùi về sau, một gậy khiến Thánh Nhân bay đi đã chứng minh mọi thứ, Người Man ở phía đối diện không phải Thánh Nhân mà là Thánh Vương.

“Sao… Sao lại là Thánh Vương?”

Kẻ mạnh của Cực Dương Tông, dù là lão tổ Thánh Nhân hay các hậu bối Chuẩn Thánh cũng như các trưởng lão cảnh giới Hoàng đều tái mặt trong phút chốc, Thánh Vương còn cao hơn Thánh Nhân một bậc, đây không phải người mà bọn họ có thể chống lại.

Trong lúc bọn họ kinh hãi, Thánh Vương người Man lại di chuyển, ông ta ra tay dũng mãnh, cường hãn, một gậy quét sạch cả vùng thiên địa.

Phụt! Phụt! Phụt!

Phía trên hư thiên, những bông hoa máu không ngừng bung nở, nối tiếp nhau nhuộm đỏ cả một vùng trời.

“Chạy đi!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tu sĩ Cực Dương Tông mặt mày tái nhợt kinh hãi nhìn tiên sơn nhà Mộ Dung.Nơi đó, Thánh Vương người Man đã bước ra, mỗi bước đi đều khiến hư thiên rung chuyển.Ba Thánh Nhân của Cực Dương Tông nhoe mắt nhìn chằm chằm người kia: “Nhà Mộ Dung có Thánh Nhân?”AdvertisementSo với người của Cực Dương Tông thì người nhà Mộ Dung lại phẫn chấn hơn nhiều, Thánh Vương thực thụ là một cự thần, đó là sự mạnh mẽ tới mức nào, không một ai ở đây có thể đối đầu.Man Hùng cũng bay ra khỏi tiên sơn chạy đến bên cạnh Thánh Vương người Man kia sau đó không quên chỉ vào kẻ mạnh của Cực Dương Tông ở phía đối diện: “Cha, chính là đám nhãi này đánh con dâu của người hôm qua”.“Vì sao đánh con ta?”, Thánh Vương lên tiếng, ánh mắt rực lửa nhìn ba Thánh Nhân đứng đấu Cực Dương Tông.“Người Man hoang dã, đừng hống hách”, một Thánh Nhân của Cực Dương Tông hắng giọng lạnh lùng.“Cha, tên này mắng cha”, Man Hùng gãi tai.“Ta nghe thấy rồi”.“Tên người Man ở đâu ra, cút ngay”, một Thánh Nhân của Cực Dương Tông hắng giọng vung tay giáng tới, chưởng ấn khổng lồ rợp trời như ngọn núi giáng xuống mang theo uy lực mạnh mẽ.Thánh Vương người Man cũng di chuyển, không nói lời nào lập tức vung gậy răng sói.Rầm!Hư thiên rung chuyển, chưởng ấn của Thánh Nhân Cực Dương Tông lại đột nhiên nứt lìa, đến cả Thánh Nhân của Cực Dương Tông cũng lập tức bay đi, trong lúc bay trong không trung thì hoá thành huyết vụ.Đây...!Kẻ mạnh của Cực Dương Tông lại chấn động, biết Thánh Vương người Man mạnh nhưng không biết vì sao ông ta lại mạnh đến vậy.Ông ta là Thánh Vương?Thánh Nhân của Cực Dương Tông kinh ngạc nhìn Thánh Vương người Man kia.Một câu nói khiến người của Cực Dương Tông nhất loạt lùi về sau, một gậy khiến Thánh Nhân bay đi đã chứng minh mọi thứ, Người Man ở phía đối diện không phải Thánh Nhân mà là Thánh Vương.“Sao… Sao lại là Thánh Vương?”Kẻ mạnh của Cực Dương Tông, dù là lão tổ Thánh Nhân hay các hậu bối Chuẩn Thánh cũng như các trưởng lão cảnh giới Hoàng đều tái mặt trong phút chốc, Thánh Vương còn cao hơn Thánh Nhân một bậc, đây không phải người mà bọn họ có thể chống lại.Trong lúc bọn họ kinh hãi, Thánh Vương người Man lại di chuyển, ông ta ra tay dũng mãnh, cường hãn, một gậy quét sạch cả vùng thiên địa.Phụt! Phụt! Phụt!Phía trên hư thiên, những bông hoa máu không ngừng bung nở, nối tiếp nhau nhuộm đỏ cả một vùng trời.“Chạy đi!”

Chương 3172: Ông ta là Thánh Vương?