Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3179: “Trị đạo thương!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi bay vào tiên sơn, Diệp Thành liên tục liếc mắt nhìn trái nhìn phải, rất chuẩn xác tìm ra vị trí của người chuyển kiếp.Sau khi nhìn một vòng, ánh mắt hắn dừng lại ở phía sâu trong tiên sơn.Đó là một động phủ đang phong bế, dường như hắn có thể nhìn thấy một thiếu nữ đang khoanh chân ngồi xếp bằng trong đó qua phong ấn và rất nhiều đỉnh núi, khuôn mặt ấy vẫn vô cùng rõ ràng trong trí nhớ của hắn.AdvertisementNhìn một lúc, Diệp Thành rời mắt đáp xuống trước một đại điện cùng lão già áo tím và Cơ Như Tuyết.Người nhà họ Cơ đi ra chào đón, cũng có rất nhiều người bay tới từ các hướng khác, thấy lão già áo tím và Cơ Như Tuyết bình an vô sự, họ đều thở phào nhẹ nhõm: “Hai người có thể bình an trở về thật sự là quá may mắn”.“Cũng may nhờ có tiểu hữu này cứu giúp”, lão già áo tím cảm kích nhìn Diệp Thành.“Nhà họ Cơ sẽ không bao giờ quên đại ân của tiểu hữu”, các lão bối chân thành hành lễ với Diệp Thành.“Chỉ là chuyện nhỏ thôi”.“Tam thúc công, gia gia thế nào rồi?”, Cơ Như Tuyết sốt ruột hỏi một ông lão trong số đó.“Đã hoá thành đạo thương”, ông lão đó thở dài bất lực.“Đạo… Đạo thương”, thân thể Cơ Như Tuyết run lên, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt, bàn tay nắm chặt: “Vất vả lắm mới tìm được linh chi tạo hoá nhưng vẫn không kịp”.“Thị Huyết Tông đáng chết”, lão già áo tím nắm chặt tay phát ra tiếng vang răng rắc, trong mắt b*n r* hàn mang: “Nếu chúng không vây giết thì ta và Tuyết Nhi chắc chắn có thể kịp về sớm hơn”.“Có lẽ đây là số trời đã định”, các lão bối đều thở dài.“Có lẽ ta có thể thử”, Diệp Thành lên tiếng: “Nếu tiền bối nhà họ Cơ chỉ bị ám thương thì ta nghĩ ta có cách”.“Ngươi… Ngươi có cách?”, một nhóm người nhà họ Cơ đang sát khí hừng hực đồng loạt đổ dồn ánh mắt vào Diệp Thành, đến Thánh Nhân còn không có cách nào, bọn họ không biết Diệp Thành lấy tự tin ở đâu để nói ra lời này.“Nếu được thì cứ để ta thử”.“Chuyện này…”“Đạo hữu đi theo ta”, Cơ Như Tuyết kéo Diệp Thành bay về một khu rừng trúc trong tiên sơn, các lão bối phía sau cũng đi theo, trong lòng tràn đầy hi vọng.Chẳng mấy chốc, mọi người lần lượt đáp xuống một khu rừng trúc.“Hế?”Sau khi đáp xuống, Diệp Thành khẽ hô lên, ánh mắt dừng trên viên đá tròn nhẵn bên ngoài rừng trúc, trong suốt như pha lê, còn toả ra tiên quang rực rỡ, đó là một viên đá có linh tính.Thú vị!Diệp Thành sờ cằm, vẻ mặt hơi kỳ lạ, bởi lẽ viên đá có linh tính này cũng là một người chuyển kiếp, ban đầu hắn không tính ra là vì viên đá này đã tự che giấu khí tức nào đó.“Đạo hữu?”Thấy Diệp Thành nhìn chằm chằm viên đá, Cơ Như Tuyết ngập ngừng gọi.“Trị đạo thương!”Diệp Thành cười ngượng, theo Cơ Như Tuyết vào rừng trúc, các lão bối cũng theo sau.

Sau khi bay vào tiên sơn, Diệp Thành liên tục liếc mắt nhìn trái nhìn phải, rất chuẩn xác tìm ra vị trí của người chuyển kiếp.

Sau khi nhìn một vòng, ánh mắt hắn dừng lại ở phía sâu trong tiên sơn.

Đó là một động phủ đang phong bế, dường như hắn có thể nhìn thấy một thiếu nữ đang khoanh chân ngồi xếp bằng trong đó qua phong ấn và rất nhiều đỉnh núi, khuôn mặt ấy vẫn vô cùng rõ ràng trong trí nhớ của hắn.

Advertisement

Nhìn một lúc, Diệp Thành rời mắt đáp xuống trước một đại điện cùng lão già áo tím và Cơ Như Tuyết.

Người nhà họ Cơ đi ra chào đón, cũng có rất nhiều người bay tới từ các hướng khác, thấy lão già áo tím và Cơ Như Tuyết bình an vô sự, họ đều thở phào nhẹ nhõm: “Hai người có thể bình an trở về thật sự là quá may mắn”.

“Cũng may nhờ có tiểu hữu này cứu giúp”, lão già áo tím cảm kích nhìn Diệp Thành.

“Nhà họ Cơ sẽ không bao giờ quên đại ân của tiểu hữu”, các lão bối chân thành hành lễ với Diệp Thành.

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi”.

“Tam thúc công, gia gia thế nào rồi?”, Cơ Như Tuyết sốt ruột hỏi một ông lão trong số đó.

“Đã hoá thành đạo thương”, ông lão đó thở dài bất lực.

“Đạo… Đạo thương”, thân thể Cơ Như Tuyết run lên, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt, bàn tay nắm chặt: “Vất vả lắm mới tìm được linh chi tạo hoá nhưng vẫn không kịp”.

“Thị Huyết Tông đáng chết”, lão già áo tím nắm chặt tay phát ra tiếng vang răng rắc, trong mắt b*n r* hàn mang: “Nếu chúng không vây giết thì ta và Tuyết Nhi chắc chắn có thể kịp về sớm hơn”.

“Có lẽ đây là số trời đã định”, các lão bối đều thở dài.

“Có lẽ ta có thể thử”, Diệp Thành lên tiếng: “Nếu tiền bối nhà họ Cơ chỉ bị ám thương thì ta nghĩ ta có cách”.

“Ngươi… Ngươi có cách?”, một nhóm người nhà họ Cơ đang sát khí hừng hực đồng loạt đổ dồn ánh mắt vào Diệp Thành, đến Thánh Nhân còn không có cách nào, bọn họ không biết Diệp Thành lấy tự tin ở đâu để nói ra lời này.

“Nếu được thì cứ để ta thử”.

“Chuyện này…”

“Đạo hữu đi theo ta”, Cơ Như Tuyết kéo Diệp Thành bay về một khu rừng trúc trong tiên sơn, các lão bối phía sau cũng đi theo, trong lòng tràn đầy hi vọng.

Chẳng mấy chốc, mọi người lần lượt đáp xuống một khu rừng trúc.

“Hế?”

Sau khi đáp xuống, Diệp Thành khẽ hô lên, ánh mắt dừng trên viên đá tròn nhẵn bên ngoài rừng trúc, trong suốt như pha lê, còn toả ra tiên quang rực rỡ, đó là một viên đá có linh tính.

Thú vị!

Diệp Thành sờ cằm, vẻ mặt hơi kỳ lạ, bởi lẽ viên đá có linh tính này cũng là một người chuyển kiếp, ban đầu hắn không tính ra là vì viên đá này đã tự che giấu khí tức nào đó.

“Đạo hữu?”

Thấy Diệp Thành nhìn chằm chằm viên đá, Cơ Như Tuyết ngập ngừng gọi.

“Trị đạo thương!”

Diệp Thành cười ngượng, theo Cơ Như Tuyết vào rừng trúc, các lão bối cũng theo sau.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi bay vào tiên sơn, Diệp Thành liên tục liếc mắt nhìn trái nhìn phải, rất chuẩn xác tìm ra vị trí của người chuyển kiếp.Sau khi nhìn một vòng, ánh mắt hắn dừng lại ở phía sâu trong tiên sơn.Đó là một động phủ đang phong bế, dường như hắn có thể nhìn thấy một thiếu nữ đang khoanh chân ngồi xếp bằng trong đó qua phong ấn và rất nhiều đỉnh núi, khuôn mặt ấy vẫn vô cùng rõ ràng trong trí nhớ của hắn.AdvertisementNhìn một lúc, Diệp Thành rời mắt đáp xuống trước một đại điện cùng lão già áo tím và Cơ Như Tuyết.Người nhà họ Cơ đi ra chào đón, cũng có rất nhiều người bay tới từ các hướng khác, thấy lão già áo tím và Cơ Như Tuyết bình an vô sự, họ đều thở phào nhẹ nhõm: “Hai người có thể bình an trở về thật sự là quá may mắn”.“Cũng may nhờ có tiểu hữu này cứu giúp”, lão già áo tím cảm kích nhìn Diệp Thành.“Nhà họ Cơ sẽ không bao giờ quên đại ân của tiểu hữu”, các lão bối chân thành hành lễ với Diệp Thành.“Chỉ là chuyện nhỏ thôi”.“Tam thúc công, gia gia thế nào rồi?”, Cơ Như Tuyết sốt ruột hỏi một ông lão trong số đó.“Đã hoá thành đạo thương”, ông lão đó thở dài bất lực.“Đạo… Đạo thương”, thân thể Cơ Như Tuyết run lên, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt, bàn tay nắm chặt: “Vất vả lắm mới tìm được linh chi tạo hoá nhưng vẫn không kịp”.“Thị Huyết Tông đáng chết”, lão già áo tím nắm chặt tay phát ra tiếng vang răng rắc, trong mắt b*n r* hàn mang: “Nếu chúng không vây giết thì ta và Tuyết Nhi chắc chắn có thể kịp về sớm hơn”.“Có lẽ đây là số trời đã định”, các lão bối đều thở dài.“Có lẽ ta có thể thử”, Diệp Thành lên tiếng: “Nếu tiền bối nhà họ Cơ chỉ bị ám thương thì ta nghĩ ta có cách”.“Ngươi… Ngươi có cách?”, một nhóm người nhà họ Cơ đang sát khí hừng hực đồng loạt đổ dồn ánh mắt vào Diệp Thành, đến Thánh Nhân còn không có cách nào, bọn họ không biết Diệp Thành lấy tự tin ở đâu để nói ra lời này.“Nếu được thì cứ để ta thử”.“Chuyện này…”“Đạo hữu đi theo ta”, Cơ Như Tuyết kéo Diệp Thành bay về một khu rừng trúc trong tiên sơn, các lão bối phía sau cũng đi theo, trong lòng tràn đầy hi vọng.Chẳng mấy chốc, mọi người lần lượt đáp xuống một khu rừng trúc.“Hế?”Sau khi đáp xuống, Diệp Thành khẽ hô lên, ánh mắt dừng trên viên đá tròn nhẵn bên ngoài rừng trúc, trong suốt như pha lê, còn toả ra tiên quang rực rỡ, đó là một viên đá có linh tính.Thú vị!Diệp Thành sờ cằm, vẻ mặt hơi kỳ lạ, bởi lẽ viên đá có linh tính này cũng là một người chuyển kiếp, ban đầu hắn không tính ra là vì viên đá này đã tự che giấu khí tức nào đó.“Đạo hữu?”Thấy Diệp Thành nhìn chằm chằm viên đá, Cơ Như Tuyết ngập ngừng gọi.“Trị đạo thương!”Diệp Thành cười ngượng, theo Cơ Như Tuyết vào rừng trúc, các lão bối cũng theo sau.

Chương 3179: “Trị đạo thương!”