Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3191: Chính là nơi này!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thánh nhân mặc áo bào trắng lảo đảo, cứ thế sát phạt về phía Thị Huyết Lão Ma tìm người bảo vệ.Thánh Nhân!Thị Huyết Lão Ma nheo mắt, trong đôi mắt còn loé lên tinh quang, nguyên thần của cấp bậc Thánh Nhân khiến ông ta rất thích thú, vả lại còn là một Thánh Nhân tàn phế một nửa, muốn đoạt lấy cái mạng cũng không phải việc gì khó khăn.AdvertisementKhông tồi!Thị Huyết Lão Ma l**m l**m miệng cười u ám.Đi đâu!Diệp Thành cũng sát phạt đến.Hỗn xược!Thánh Chủ Thị Huyết Tông phẫn nộ, lập tức tung chưởng.Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn nhanh chóng sát phạt tới phía sau Thánh Nhân mặc áo bào trắng, hắn không nói lời nào cứ thế vung đao trảm xuống.Muốn chết!Thị Huyết Lão Ma di chuyển, nhất chỉ thần mang chỉ vào người Diệp Thành.Ngay sau đó, thánh thể Diệp Thành bị đâm xuyên, nhưng cũng chính vì vậy mà nguyên thần của Thánh Nhân mặc áo bào trắng kia bị một đao của Diệp Thành trảm thành đôi, sau đó còn bị Hỗn Độn Thần Đỉnh hút kiệt, trấn áp trong đại đỉnh.Khốn khiếp!Thị Huyết Lão Ma phẫn nộ vì vật săn bị đoạt đi, trong mắt ông ta loé lên hàn quang, ông ta tung chưởng tới phía này.Chuồn thôi!Diệp Thành lập tức quay người bỏ chạy, hắn len người ra khỏi Thị Huyết Tông.Thị Huyết Lão Ma không thể so sánh với Thánh Nhân mặc áo bào trắng, ông ta không hề bị trọng thương, chính là Thánh Nhân không hề tầm thường kia ngay từ đầu đã nhìn ra khả năng chiến đấu của ông ta không hề kém so với lão tổ nhà họ Mạc, Thánh Nhân đẳng cấp thế này khiến Diệp Thành không thể không né tránh.Ngươi đi nổi không?Thị Huyết Lão Ma hắng giọng lạnh lùng, ông ta sải bước vọt qua hư thiên truy sát.Thị Huyết Tông?Diệp Thành vừa bay ra khỏi tiên sơn thì bất giác nhìn xuống tấm bia đá cao trăm trượng sừng sững bên dưới tiên sơn, bên trên còn viết ba chữ Thị Huyết Tông vô cùng choán mắt.Chính là nơi này!Diệp Thành sải bước đi, vẻ mặt có phần kì quái, sao hắn có thể ngờ tới đuổi mãi đuổi mãi lại đuổi tới Thị Huyết Tông, nơi kẻ thù của nhà họ Cơ chứ, về điểm này thì đúng là nằm ngoài dự đoán của hắn, có thể nói là ngoài ý muốn.

Thánh nhân mặc áo bào trắng lảo đảo, cứ thế sát phạt về phía Thị Huyết Lão Ma tìm người bảo vệ.

Thánh Nhân!

Thị Huyết Lão Ma nheo mắt, trong đôi mắt còn loé lên tinh quang, nguyên thần của cấp bậc Thánh Nhân khiến ông ta rất thích thú, vả lại còn là một Thánh Nhân tàn phế một nửa, muốn đoạt lấy cái mạng cũng không phải việc gì khó khăn.

Advertisement

Không tồi!

Thị Huyết Lão Ma l**m l**m miệng cười u ám.

Đi đâu!

Diệp Thành cũng sát phạt đến.

Hỗn xược!

Thánh Chủ Thị Huyết Tông phẫn nộ, lập tức tung chưởng.

Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn nhanh chóng sát phạt tới phía sau Thánh Nhân mặc áo bào trắng, hắn không nói lời nào cứ thế vung đao trảm xuống.

Muốn chết!

Thị Huyết Lão Ma di chuyển, nhất chỉ thần mang chỉ vào người Diệp Thành.

Ngay sau đó, thánh thể Diệp Thành bị đâm xuyên, nhưng cũng chính vì vậy mà nguyên thần của Thánh Nhân mặc áo bào trắng kia bị một đao của Diệp Thành trảm thành đôi, sau đó còn bị Hỗn Độn Thần Đỉnh hút kiệt, trấn áp trong đại đỉnh.

Khốn khiếp!

Thị Huyết Lão Ma phẫn nộ vì vật săn bị đoạt đi, trong mắt ông ta loé lên hàn quang, ông ta tung chưởng tới phía này.

Chuồn thôi!

Diệp Thành lập tức quay người bỏ chạy, hắn len người ra khỏi Thị Huyết Tông.

Thị Huyết Lão Ma không thể so sánh với Thánh Nhân mặc áo bào trắng, ông ta không hề bị trọng thương, chính là Thánh Nhân không hề tầm thường kia ngay từ đầu đã nhìn ra khả năng chiến đấu của ông ta không hề kém so với lão tổ nhà họ Mạc, Thánh Nhân đẳng cấp thế này khiến Diệp Thành không thể không né tránh.

Ngươi đi nổi không?

Thị Huyết Lão Ma hắng giọng lạnh lùng, ông ta sải bước vọt qua hư thiên truy sát.

Thị Huyết Tông?

Diệp Thành vừa bay ra khỏi tiên sơn thì bất giác nhìn xuống tấm bia đá cao trăm trượng sừng sững bên dưới tiên sơn, bên trên còn viết ba chữ Thị Huyết Tông vô cùng choán mắt.

Chính là nơi này!

Diệp Thành sải bước đi, vẻ mặt có phần kì quái, sao hắn có thể ngờ tới đuổi mãi đuổi mãi lại đuổi tới Thị Huyết Tông, nơi kẻ thù của nhà họ Cơ chứ, về điểm này thì đúng là nằm ngoài dự đoán của hắn, có thể nói là ngoài ý muốn.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thánh nhân mặc áo bào trắng lảo đảo, cứ thế sát phạt về phía Thị Huyết Lão Ma tìm người bảo vệ.Thánh Nhân!Thị Huyết Lão Ma nheo mắt, trong đôi mắt còn loé lên tinh quang, nguyên thần của cấp bậc Thánh Nhân khiến ông ta rất thích thú, vả lại còn là một Thánh Nhân tàn phế một nửa, muốn đoạt lấy cái mạng cũng không phải việc gì khó khăn.AdvertisementKhông tồi!Thị Huyết Lão Ma l**m l**m miệng cười u ám.Đi đâu!Diệp Thành cũng sát phạt đến.Hỗn xược!Thánh Chủ Thị Huyết Tông phẫn nộ, lập tức tung chưởng.Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn nhanh chóng sát phạt tới phía sau Thánh Nhân mặc áo bào trắng, hắn không nói lời nào cứ thế vung đao trảm xuống.Muốn chết!Thị Huyết Lão Ma di chuyển, nhất chỉ thần mang chỉ vào người Diệp Thành.Ngay sau đó, thánh thể Diệp Thành bị đâm xuyên, nhưng cũng chính vì vậy mà nguyên thần của Thánh Nhân mặc áo bào trắng kia bị một đao của Diệp Thành trảm thành đôi, sau đó còn bị Hỗn Độn Thần Đỉnh hút kiệt, trấn áp trong đại đỉnh.Khốn khiếp!Thị Huyết Lão Ma phẫn nộ vì vật săn bị đoạt đi, trong mắt ông ta loé lên hàn quang, ông ta tung chưởng tới phía này.Chuồn thôi!Diệp Thành lập tức quay người bỏ chạy, hắn len người ra khỏi Thị Huyết Tông.Thị Huyết Lão Ma không thể so sánh với Thánh Nhân mặc áo bào trắng, ông ta không hề bị trọng thương, chính là Thánh Nhân không hề tầm thường kia ngay từ đầu đã nhìn ra khả năng chiến đấu của ông ta không hề kém so với lão tổ nhà họ Mạc, Thánh Nhân đẳng cấp thế này khiến Diệp Thành không thể không né tránh.Ngươi đi nổi không?Thị Huyết Lão Ma hắng giọng lạnh lùng, ông ta sải bước vọt qua hư thiên truy sát.Thị Huyết Tông?Diệp Thành vừa bay ra khỏi tiên sơn thì bất giác nhìn xuống tấm bia đá cao trăm trượng sừng sững bên dưới tiên sơn, bên trên còn viết ba chữ Thị Huyết Tông vô cùng choán mắt.Chính là nơi này!Diệp Thành sải bước đi, vẻ mặt có phần kì quái, sao hắn có thể ngờ tới đuổi mãi đuổi mãi lại đuổi tới Thị Huyết Tông, nơi kẻ thù của nhà họ Cơ chứ, về điểm này thì đúng là nằm ngoài dự đoán của hắn, có thể nói là ngoài ý muốn.

Chương 3191: Chính là nơi này!