“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3203: “Chiếc gương này không tệ!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi đón được thần tử Thị Huyết, Thánh chủ Thị Huyết phẫn nộ gào thét, vì thần tử Thị Huyết lúc này đã hoàn toàn tàn phế.“Giết!”Thị Huyết Lão Ma bên này hét lên giận dữ, xông vào tiên sơn Thị Huyết, nhất chỉ thần mang huỷ thiên diệt địa.Advertisement“Đi!”Diệp Thành nhanh nhẹn thi triển Súc Địa Thành Thốn né tránh đòn tuyệt sát, không chút nghĩ ngợi lập tức bỏ chạy.“Đứng lại!”Thị Huyết Lão Ma nổi giận đùng đùng, sát khí ngút trời, một chưởng đập ra khoá chặt vùng thiên địa này.“Mở!”Huyết mạch và đạo tắc của Diệp Thành cùng rung lên, thoát khỏi lồng giam, hắn bước ra khỏi tiên sơn Thị Huyết, bay ra khỏi Thị Huyết Tinh như một tia tiên mang khoáng thế, phóng vào tinh không bao la.“Giết!”Thị Huyết Lão Ma rống lên, một bước đại na di đuổi theo, Thánh uy nặng tựa núi nghiền nát tinh không, từng mảnh thiên thạch lần lượt hoá thành tro bụi, cả tinh không đều hỗn loạn.“Ông lợi hại!”Diệp Thành đương nhiên không dám quay lại chiến đấu, hắn không địch lại được Thị Huyết Lão Ma, đó không phải một Thánh Nhân bình thường.“Ù! Ù!”Hai người như hai tia tiên quang nối tiếp nhau vụt qua tinh không.Bùm! Đoàng!Vùng tinh không vì hai người một đuổi một chạy mà trở nên náo loạn, động tĩnh lớn náo động cổ tinh tứ phương, không ít tu sĩ ló đầu ra, các tu sĩ qua đường cũng đều dừng lại.“Ồ, là Thị Huyết Lão Ma đó!”“Người đang chạy trốn kia chẳng phải cảnh giới Hoàng đuổi giết nguyên thần của Thánh Nhân lúc trước sao?”“Thế này là thế nào!”“Sao hai người họ lại đánh nhau?”Trong tinh không vang lên tiếng bàn tán sôi nổi, nhưng không ai dám đuổi theo xem kịch, một người là lão tổ của Thị Huyết Tông, nổi tiếng hung ác, Thánh uy vô song, người còn lại cũng không phải kẻ dễ động đến, lúc trước đuổi giết nguyên thần của Thánh Nhân cũng cực kỳ hung hãn, không cẩn thận một chút sẽ bị sóng âm từ họ ảnh hưởng mà chết thảm ngay.Bùm! Rầm!Tiếng ầm trong vùng tinh không càng vang dội hơn.Nhóm Thánh chủ Thị Huyết đã về, nhận được truyền âm của Thị Huyết Lão Ma nên tới trợ chiến, đoàn người đông như thuỷ triều chặn Diệp Thành lại, ai nấy đều sát khí ngút ngàn, vẻ mặt dữ tợn hung hăng.
Sau khi đón được thần tử Thị Huyết, Thánh chủ Thị Huyết phẫn nộ gào thét, vì thần tử Thị Huyết lúc này đã hoàn toàn tàn phế.
“Giết!”
Thị Huyết Lão Ma bên này hét lên giận dữ, xông vào tiên sơn Thị Huyết, nhất chỉ thần mang huỷ thiên diệt địa.
Advertisement
“Đi!”
Diệp Thành nhanh nhẹn thi triển Súc Địa Thành Thốn né tránh đòn tuyệt sát, không chút nghĩ ngợi lập tức bỏ chạy.
“Đứng lại!”
Thị Huyết Lão Ma nổi giận đùng đùng, sát khí ngút trời, một chưởng đập ra khoá chặt vùng thiên địa này.
“Mở!”
Huyết mạch và đạo tắc của Diệp Thành cùng rung lên, thoát khỏi lồng giam, hắn bước ra khỏi tiên sơn Thị Huyết, bay ra khỏi Thị Huyết Tinh như một tia tiên mang khoáng thế, phóng vào tinh không bao la.
“Giết!”
Thị Huyết Lão Ma rống lên, một bước đại na di đuổi theo, Thánh uy nặng tựa núi nghiền nát tinh không, từng mảnh thiên thạch lần lượt hoá thành tro bụi, cả tinh không đều hỗn loạn.
“Ông lợi hại!”
Diệp Thành đương nhiên không dám quay lại chiến đấu, hắn không địch lại được Thị Huyết Lão Ma, đó không phải một Thánh Nhân bình thường.
“Ù! Ù!”
Hai người như hai tia tiên quang nối tiếp nhau vụt qua tinh không.
Bùm! Đoàng!
Vùng tinh không vì hai người một đuổi một chạy mà trở nên náo loạn, động tĩnh lớn náo động cổ tinh tứ phương, không ít tu sĩ ló đầu ra, các tu sĩ qua đường cũng đều dừng lại.
“Ồ, là Thị Huyết Lão Ma đó!”
“Người đang chạy trốn kia chẳng phải cảnh giới Hoàng đuổi giết nguyên thần của Thánh Nhân lúc trước sao?”
“Thế này là thế nào!”
“Sao hai người họ lại đánh nhau?”
Trong tinh không vang lên tiếng bàn tán sôi nổi, nhưng không ai dám đuổi theo xem kịch, một người là lão tổ của Thị Huyết Tông, nổi tiếng hung ác, Thánh uy vô song, người còn lại cũng không phải kẻ dễ động đến, lúc trước đuổi giết nguyên thần của Thánh Nhân cũng cực kỳ hung hãn, không cẩn thận một chút sẽ bị sóng âm từ họ ảnh hưởng mà chết thảm ngay.
Bùm! Rầm!
Tiếng ầm trong vùng tinh không càng vang dội hơn.
Nhóm Thánh chủ Thị Huyết đã về, nhận được truyền âm của Thị Huyết Lão Ma nên tới trợ chiến, đoàn người đông như thuỷ triều chặn Diệp Thành lại, ai nấy đều sát khí ngút ngàn, vẻ mặt dữ tợn hung hăng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi đón được thần tử Thị Huyết, Thánh chủ Thị Huyết phẫn nộ gào thét, vì thần tử Thị Huyết lúc này đã hoàn toàn tàn phế.“Giết!”Thị Huyết Lão Ma bên này hét lên giận dữ, xông vào tiên sơn Thị Huyết, nhất chỉ thần mang huỷ thiên diệt địa.Advertisement“Đi!”Diệp Thành nhanh nhẹn thi triển Súc Địa Thành Thốn né tránh đòn tuyệt sát, không chút nghĩ ngợi lập tức bỏ chạy.“Đứng lại!”Thị Huyết Lão Ma nổi giận đùng đùng, sát khí ngút trời, một chưởng đập ra khoá chặt vùng thiên địa này.“Mở!”Huyết mạch và đạo tắc của Diệp Thành cùng rung lên, thoát khỏi lồng giam, hắn bước ra khỏi tiên sơn Thị Huyết, bay ra khỏi Thị Huyết Tinh như một tia tiên mang khoáng thế, phóng vào tinh không bao la.“Giết!”Thị Huyết Lão Ma rống lên, một bước đại na di đuổi theo, Thánh uy nặng tựa núi nghiền nát tinh không, từng mảnh thiên thạch lần lượt hoá thành tro bụi, cả tinh không đều hỗn loạn.“Ông lợi hại!”Diệp Thành đương nhiên không dám quay lại chiến đấu, hắn không địch lại được Thị Huyết Lão Ma, đó không phải một Thánh Nhân bình thường.“Ù! Ù!”Hai người như hai tia tiên quang nối tiếp nhau vụt qua tinh không.Bùm! Đoàng!Vùng tinh không vì hai người một đuổi một chạy mà trở nên náo loạn, động tĩnh lớn náo động cổ tinh tứ phương, không ít tu sĩ ló đầu ra, các tu sĩ qua đường cũng đều dừng lại.“Ồ, là Thị Huyết Lão Ma đó!”“Người đang chạy trốn kia chẳng phải cảnh giới Hoàng đuổi giết nguyên thần của Thánh Nhân lúc trước sao?”“Thế này là thế nào!”“Sao hai người họ lại đánh nhau?”Trong tinh không vang lên tiếng bàn tán sôi nổi, nhưng không ai dám đuổi theo xem kịch, một người là lão tổ của Thị Huyết Tông, nổi tiếng hung ác, Thánh uy vô song, người còn lại cũng không phải kẻ dễ động đến, lúc trước đuổi giết nguyên thần của Thánh Nhân cũng cực kỳ hung hãn, không cẩn thận một chút sẽ bị sóng âm từ họ ảnh hưởng mà chết thảm ngay.Bùm! Rầm!Tiếng ầm trong vùng tinh không càng vang dội hơn.Nhóm Thánh chủ Thị Huyết đã về, nhận được truyền âm của Thị Huyết Lão Ma nên tới trợ chiến, đoàn người đông như thuỷ triều chặn Diệp Thành lại, ai nấy đều sát khí ngút ngàn, vẻ mặt dữ tợn hung hăng.