Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3205: “Tám mươi nghìn dặm!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta thích ngươi thôi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt nháy mắt nhìn Diệp Thành.“Đừng đùa”, Diệp Thành nói xong thì lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh ra: “Nào, tặng cho cô một Thánh binh!”“Ngươi cứ giữ lấy mà dùng đi! Ta…”Advertisement“Chết tiệt”, Hạo Thiên Thi Nguyệt còn chưa nói xong đã bị tiếng chửi thề của Diệp Thành cắt ngang.“Bà nội ngươi, gương Thánh binh kia đâu?”, Diệp Thành đen mặt nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh.“Hấp thu rồi”, Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, không ngờ lại có âm thanh truyền ra.“Ta…”, Diệp Thành suýt thì thở không nổi, không ngờ pháp khí bản mệnh của mình lại tự giác đến thế, gửi nhờ ở chỗ ngươi một lát mà quay ra quay vào đã chẳng thấy đâu.“Đại đỉnh của ngươi thật thú vị”, Hạo Thiên Thi Nguyệt đi quanh quan sát Hỗn Độn Thần Đỉnh, mới bao lâu mà một Thánh binh đã bị hấp thu mất, đây là lần đầu tiên cô được thấy thần khí mạnh thế này.“Đau lòng quá”, Diệp Thành day mạnh đầu mày.“Mất rồi thì thôi, cũng không lãng phí”, Hạo Thiên Thi Nguyệt mỉm cười: “Đại đỉnh của ngươi trở nên mạnh hơn rất nhiều rồi này”.“Cũng đúng, Thánh binh mất rồi vậy cô chọn thứ khác đi! Thần châu và tiên y kia cũng được đấy”, Diệp Thành liên tục chọn ra những món bảo vật thượng phẩm đưa cho Hạo Thiên Thi Nguyệt.“Ta sẽ coi nó như sính lễ cầu hôn”, Hạo Thiên Thi Nguyệt cười duyên dáng.“Không cho nữa, trả đây”.“Mơ đi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt nói xong thì mặc bộ tiên y màu trắng vào, sau đó còn xoay một vòng tựa như tiên nữ đang nhảy múa uyển chuyển, tiên hà quẩn quanh, có thể nói là thánh khiết, hoàn mỹ.“Rất vừa vặn”, Diệp Thành đánh giá.“Có đẹp không?”, Hạo Thiên Thi Nguyệt chớp chớp đôi mắt đẹp như nước.“Không mặc gì đẹp hơn”.Tinh không bao la, tĩnh lặng sâu thẳm.Diệp Thành và Hạo Thiên Thi Nguyệt bước ra từ hố đen không gian, chậm rãi bước đi trên tinh không.Lần này bóng dáng Diệp Thành không còn cô đơn nữa, có Hạo Thiên Thi Nguyệt ở bên cạnh, vả lại cô còn rất tự nhiên nắm tay hắn như một cô gái nhỏ không hiểu chuyện đời, thi thoảng lại chớp mắt nhìn hắn, thi thoảng lại cúi đầu cười ngốc nghếch.Hạnh phúc đến quá nhanh khiến người ta không kịp chuẩn bị, giống như cô lúc này, có thể nắm tay hắn mà đi chính là hạnh phúc.“Tám mươi nghìn dặm!”Diệp Thành trải tinh không đồ ra, xác định mục tiêu ngôi sao tiếp theo để tìm người chuyển kiếp.“Đi thôi!”Sau khi cất bản đồ sao, Diệp Thành nhìn Hạo Thiên Thi Nguyệt đang cười ngốc nghếch bên cạnh rồi ho khan một tiếng, tăng nhanh tốc độ bước chân.“Ồ!”Hạo Thiên Thi Nguyệt cười ngọt ngào, lật đật đi theo, sau đó lại rất tự nhiên nắm lấy tay Diệp Thành.

“Ta thích ngươi thôi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt nháy mắt nhìn Diệp Thành.

“Đừng đùa”, Diệp Thành nói xong thì lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh ra: “Nào, tặng cho cô một Thánh binh!”

“Ngươi cứ giữ lấy mà dùng đi! Ta…”

Advertisement

“Chết tiệt”, Hạo Thiên Thi Nguyệt còn chưa nói xong đã bị tiếng chửi thề của Diệp Thành cắt ngang.

“Bà nội ngươi, gương Thánh binh kia đâu?”, Diệp Thành đen mặt nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh.

“Hấp thu rồi”, Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, không ngờ lại có âm thanh truyền ra.

“Ta…”, Diệp Thành suýt thì thở không nổi, không ngờ pháp khí bản mệnh của mình lại tự giác đến thế, gửi nhờ ở chỗ ngươi một lát mà quay ra quay vào đã chẳng thấy đâu.

“Đại đỉnh của ngươi thật thú vị”, Hạo Thiên Thi Nguyệt đi quanh quan sát Hỗn Độn Thần Đỉnh, mới bao lâu mà một Thánh binh đã bị hấp thu mất, đây là lần đầu tiên cô được thấy thần khí mạnh thế này.

“Đau lòng quá”, Diệp Thành day mạnh đầu mày.

“Mất rồi thì thôi, cũng không lãng phí”, Hạo Thiên Thi Nguyệt mỉm cười: “Đại đỉnh của ngươi trở nên mạnh hơn rất nhiều rồi này”.

“Cũng đúng, Thánh binh mất rồi vậy cô chọn thứ khác đi! Thần châu và tiên y kia cũng được đấy”, Diệp Thành liên tục chọn ra những món bảo vật thượng phẩm đưa cho Hạo Thiên Thi Nguyệt.

“Ta sẽ coi nó như sính lễ cầu hôn”, Hạo Thiên Thi Nguyệt cười duyên dáng.

“Không cho nữa, trả đây”.

“Mơ đi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt nói xong thì mặc bộ tiên y màu trắng vào, sau đó còn xoay một vòng tựa như tiên nữ đang nhảy múa uyển chuyển, tiên hà quẩn quanh, có thể nói là thánh khiết, hoàn mỹ.

“Rất vừa vặn”, Diệp Thành đánh giá.

“Có đẹp không?”, Hạo Thiên Thi Nguyệt chớp chớp đôi mắt đẹp như nước.

“Không mặc gì đẹp hơn”.

Tinh không bao la, tĩnh lặng sâu thẳm.

Diệp Thành và Hạo Thiên Thi Nguyệt bước ra từ hố đen không gian, chậm rãi bước đi trên tinh không.

Lần này bóng dáng Diệp Thành không còn cô đơn nữa, có Hạo Thiên Thi Nguyệt ở bên cạnh, vả lại cô còn rất tự nhiên nắm tay hắn như một cô gái nhỏ không hiểu chuyện đời, thi thoảng lại chớp mắt nhìn hắn, thi thoảng lại cúi đầu cười ngốc nghếch.

Hạnh phúc đến quá nhanh khiến người ta không kịp chuẩn bị, giống như cô lúc này, có thể nắm tay hắn mà đi chính là hạnh phúc.

“Tám mươi nghìn dặm!”

Diệp Thành trải tinh không đồ ra, xác định mục tiêu ngôi sao tiếp theo để tìm người chuyển kiếp.

“Đi thôi!”

Sau khi cất bản đồ sao, Diệp Thành nhìn Hạo Thiên Thi Nguyệt đang cười ngốc nghếch bên cạnh rồi ho khan một tiếng, tăng nhanh tốc độ bước chân.

“Ồ!”

Hạo Thiên Thi Nguyệt cười ngọt ngào, lật đật đi theo, sau đó lại rất tự nhiên nắm lấy tay Diệp Thành.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta thích ngươi thôi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt nháy mắt nhìn Diệp Thành.“Đừng đùa”, Diệp Thành nói xong thì lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh ra: “Nào, tặng cho cô một Thánh binh!”“Ngươi cứ giữ lấy mà dùng đi! Ta…”Advertisement“Chết tiệt”, Hạo Thiên Thi Nguyệt còn chưa nói xong đã bị tiếng chửi thề của Diệp Thành cắt ngang.“Bà nội ngươi, gương Thánh binh kia đâu?”, Diệp Thành đen mặt nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh.“Hấp thu rồi”, Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, không ngờ lại có âm thanh truyền ra.“Ta…”, Diệp Thành suýt thì thở không nổi, không ngờ pháp khí bản mệnh của mình lại tự giác đến thế, gửi nhờ ở chỗ ngươi một lát mà quay ra quay vào đã chẳng thấy đâu.“Đại đỉnh của ngươi thật thú vị”, Hạo Thiên Thi Nguyệt đi quanh quan sát Hỗn Độn Thần Đỉnh, mới bao lâu mà một Thánh binh đã bị hấp thu mất, đây là lần đầu tiên cô được thấy thần khí mạnh thế này.“Đau lòng quá”, Diệp Thành day mạnh đầu mày.“Mất rồi thì thôi, cũng không lãng phí”, Hạo Thiên Thi Nguyệt mỉm cười: “Đại đỉnh của ngươi trở nên mạnh hơn rất nhiều rồi này”.“Cũng đúng, Thánh binh mất rồi vậy cô chọn thứ khác đi! Thần châu và tiên y kia cũng được đấy”, Diệp Thành liên tục chọn ra những món bảo vật thượng phẩm đưa cho Hạo Thiên Thi Nguyệt.“Ta sẽ coi nó như sính lễ cầu hôn”, Hạo Thiên Thi Nguyệt cười duyên dáng.“Không cho nữa, trả đây”.“Mơ đi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt nói xong thì mặc bộ tiên y màu trắng vào, sau đó còn xoay một vòng tựa như tiên nữ đang nhảy múa uyển chuyển, tiên hà quẩn quanh, có thể nói là thánh khiết, hoàn mỹ.“Rất vừa vặn”, Diệp Thành đánh giá.“Có đẹp không?”, Hạo Thiên Thi Nguyệt chớp chớp đôi mắt đẹp như nước.“Không mặc gì đẹp hơn”.Tinh không bao la, tĩnh lặng sâu thẳm.Diệp Thành và Hạo Thiên Thi Nguyệt bước ra từ hố đen không gian, chậm rãi bước đi trên tinh không.Lần này bóng dáng Diệp Thành không còn cô đơn nữa, có Hạo Thiên Thi Nguyệt ở bên cạnh, vả lại cô còn rất tự nhiên nắm tay hắn như một cô gái nhỏ không hiểu chuyện đời, thi thoảng lại chớp mắt nhìn hắn, thi thoảng lại cúi đầu cười ngốc nghếch.Hạnh phúc đến quá nhanh khiến người ta không kịp chuẩn bị, giống như cô lúc này, có thể nắm tay hắn mà đi chính là hạnh phúc.“Tám mươi nghìn dặm!”Diệp Thành trải tinh không đồ ra, xác định mục tiêu ngôi sao tiếp theo để tìm người chuyển kiếp.“Đi thôi!”Sau khi cất bản đồ sao, Diệp Thành nhìn Hạo Thiên Thi Nguyệt đang cười ngốc nghếch bên cạnh rồi ho khan một tiếng, tăng nhanh tốc độ bước chân.“Ồ!”Hạo Thiên Thi Nguyệt cười ngọt ngào, lật đật đi theo, sau đó lại rất tự nhiên nắm lấy tay Diệp Thành.

Chương 3205: “Tám mươi nghìn dặm!”