“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3208: Chuyện này không thể trách chúng con được”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành giơ tay kéo ba tên về.Lần này cả ba đã thành thật, ai nấy đều ngoan ngoãn như chú cừu nhỏ, sau đó sợ hãi bật khóc: “Các ngươi không được như vậy, chúng ta không làm chuyện xấu, chúng ta đều là chính nhân quân tử cả mà”.“Có phải chính nhân quân tử hay không, trong lòng mấy tên các ngươi không biết à?”Advertisement“Chúng… Chúng ta mới chơi lần đầu”.“Có quỷ mới tin mấy đứa”, Diệp Thành mắng một câu rồi phất ra ba tia tiên quang, cho từng tia bay vào đầu mày của mỗi người.“Oa…”, ba người lập tức run lên, ôm lấy đầu la hét thảm thiết, ai không biết còn tưởng họ đang chọc tiết lợn.Bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao như những hạt cát bụi.Trong sơn cốc không được yên tĩnh lắm, tiếng la hét của ba tên khiến cho chim chóc giật mình bay đi hết.Sau khi tiên quang hoà vào thần hải, ký ức xa xưa phủ đầy bụi bặm dần hiện về, vẻ mờ mịt trong mắt ba tên cũng dần biến mất, từng ký ức, từng khuôn mặt đều hiện lên trong đầu cả ba, họ nhớ lại tên kiếp trước của mình: Vương Bưu, Cung Tiểu Thiên Nhi, Thiếu Vũ.“Sư thúc!”Ngay sau đó trong sơn cốc vọng lại tiếng gào khóc khiến người khác ghê rợn.Sau khi có được ký ức kiếp trước, cả ba ôm đùi Diệp Thành khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa.Chúng bị Hoắc Đằng, Tạ Vân và Hùng Nhị ảnh hưởng rất nhiều, vừa khóc vừa lau nước mũi lên người Diệp Thành.Oẹ…Hạo Thiên Thi Nguyệt ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng buồn nôn này thì không nhịn được nữa, khom người lấy tay che miệng nôn khan, ai không biết còn tưởng cô gái này đang mang thai.Còn Diệp Thành thì mặt mày tối sầm.Tới khi đêm đã về khuya, ba tên mới buông ra, ai nấy ôm bình rượu ngửa đầu lên nhìn trời sao, làm trò thì làm trò nhưng vẫn có cảm khái, nỗi nhớ nhà cũng vẫn còn đây.Làm sao họ có thể ngờ được rằng người chết đi còn có thể đầu thai, kỳ lạ là còn được đầu thai tới cùng một nơi.Phải nói rằng họ thực sự là huynh đệ tốt, kiếp trước vai kề vai chiến đấu, kiếp này cùng nhau luân hồi chuyển kiếp, làm gì cũng đều có nhau, đến nỗi chơi gái cũng cả ba huynh đệ cùng chơi.Diệp Thành đã thay áo mới nhưng vẫn tức giận nhìn ba tên.Đã từng thấy chơi gái nhưng chưa thấy ba chơi một bao giờ, Diệp Thành tưởng mình đã mặt dày lắm rồi, ai ngờ Trường Giang sóng sau xô sóng trước, thế hệ sau còn chơi lớn hơn thế hệ trước!Thấy Diệp Thành nhìn mình như vậy, ba người đều ho khan: “Chuyện… Chuyện này không thể trách chúng con được”.“Sao, vẫn còn cãi à?”, Diệp Thành bị tức đến bật cười.
Diệp Thành giơ tay kéo ba tên về.
Lần này cả ba đã thành thật, ai nấy đều ngoan ngoãn như chú cừu nhỏ, sau đó sợ hãi bật khóc: “Các ngươi không được như vậy, chúng ta không làm chuyện xấu, chúng ta đều là chính nhân quân tử cả mà”.
“Có phải chính nhân quân tử hay không, trong lòng mấy tên các ngươi không biết à?”
Advertisement
“Chúng… Chúng ta mới chơi lần đầu”.
“Có quỷ mới tin mấy đứa”, Diệp Thành mắng một câu rồi phất ra ba tia tiên quang, cho từng tia bay vào đầu mày của mỗi người.
“Oa…”, ba người lập tức run lên, ôm lấy đầu la hét thảm thiết, ai không biết còn tưởng họ đang chọc tiết lợn.
Bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao như những hạt cát bụi.
Trong sơn cốc không được yên tĩnh lắm, tiếng la hét của ba tên khiến cho chim chóc giật mình bay đi hết.
Sau khi tiên quang hoà vào thần hải, ký ức xa xưa phủ đầy bụi bặm dần hiện về, vẻ mờ mịt trong mắt ba tên cũng dần biến mất, từng ký ức, từng khuôn mặt đều hiện lên trong đầu cả ba, họ nhớ lại tên kiếp trước của mình: Vương Bưu, Cung Tiểu Thiên Nhi, Thiếu Vũ.
“Sư thúc!”
Ngay sau đó trong sơn cốc vọng lại tiếng gào khóc khiến người khác ghê rợn.
Sau khi có được ký ức kiếp trước, cả ba ôm đùi Diệp Thành khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa.
Chúng bị Hoắc Đằng, Tạ Vân và Hùng Nhị ảnh hưởng rất nhiều, vừa khóc vừa lau nước mũi lên người Diệp Thành.
Oẹ…
Hạo Thiên Thi Nguyệt ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng buồn nôn này thì không nhịn được nữa, khom người lấy tay che miệng nôn khan, ai không biết còn tưởng cô gái này đang mang thai.
Còn Diệp Thành thì mặt mày tối sầm.
Tới khi đêm đã về khuya, ba tên mới buông ra, ai nấy ôm bình rượu ngửa đầu lên nhìn trời sao, làm trò thì làm trò nhưng vẫn có cảm khái, nỗi nhớ nhà cũng vẫn còn đây.
Làm sao họ có thể ngờ được rằng người chết đi còn có thể đầu thai, kỳ lạ là còn được đầu thai tới cùng một nơi.
Phải nói rằng họ thực sự là huynh đệ tốt, kiếp trước vai kề vai chiến đấu, kiếp này cùng nhau luân hồi chuyển kiếp, làm gì cũng đều có nhau, đến nỗi chơi gái cũng cả ba huynh đệ cùng chơi.
Diệp Thành đã thay áo mới nhưng vẫn tức giận nhìn ba tên.
Đã từng thấy chơi gái nhưng chưa thấy ba chơi một bao giờ, Diệp Thành tưởng mình đã mặt dày lắm rồi, ai ngờ Trường Giang sóng sau xô sóng trước, thế hệ sau còn chơi lớn hơn thế hệ trước!
Thấy Diệp Thành nhìn mình như vậy, ba người đều ho khan: “Chuyện… Chuyện này không thể trách chúng con được”.
“Sao, vẫn còn cãi à?”, Diệp Thành bị tức đến bật cười.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành giơ tay kéo ba tên về.Lần này cả ba đã thành thật, ai nấy đều ngoan ngoãn như chú cừu nhỏ, sau đó sợ hãi bật khóc: “Các ngươi không được như vậy, chúng ta không làm chuyện xấu, chúng ta đều là chính nhân quân tử cả mà”.“Có phải chính nhân quân tử hay không, trong lòng mấy tên các ngươi không biết à?”Advertisement“Chúng… Chúng ta mới chơi lần đầu”.“Có quỷ mới tin mấy đứa”, Diệp Thành mắng một câu rồi phất ra ba tia tiên quang, cho từng tia bay vào đầu mày của mỗi người.“Oa…”, ba người lập tức run lên, ôm lấy đầu la hét thảm thiết, ai không biết còn tưởng họ đang chọc tiết lợn.Bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao như những hạt cát bụi.Trong sơn cốc không được yên tĩnh lắm, tiếng la hét của ba tên khiến cho chim chóc giật mình bay đi hết.Sau khi tiên quang hoà vào thần hải, ký ức xa xưa phủ đầy bụi bặm dần hiện về, vẻ mờ mịt trong mắt ba tên cũng dần biến mất, từng ký ức, từng khuôn mặt đều hiện lên trong đầu cả ba, họ nhớ lại tên kiếp trước của mình: Vương Bưu, Cung Tiểu Thiên Nhi, Thiếu Vũ.“Sư thúc!”Ngay sau đó trong sơn cốc vọng lại tiếng gào khóc khiến người khác ghê rợn.Sau khi có được ký ức kiếp trước, cả ba ôm đùi Diệp Thành khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa.Chúng bị Hoắc Đằng, Tạ Vân và Hùng Nhị ảnh hưởng rất nhiều, vừa khóc vừa lau nước mũi lên người Diệp Thành.Oẹ…Hạo Thiên Thi Nguyệt ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng buồn nôn này thì không nhịn được nữa, khom người lấy tay che miệng nôn khan, ai không biết còn tưởng cô gái này đang mang thai.Còn Diệp Thành thì mặt mày tối sầm.Tới khi đêm đã về khuya, ba tên mới buông ra, ai nấy ôm bình rượu ngửa đầu lên nhìn trời sao, làm trò thì làm trò nhưng vẫn có cảm khái, nỗi nhớ nhà cũng vẫn còn đây.Làm sao họ có thể ngờ được rằng người chết đi còn có thể đầu thai, kỳ lạ là còn được đầu thai tới cùng một nơi.Phải nói rằng họ thực sự là huynh đệ tốt, kiếp trước vai kề vai chiến đấu, kiếp này cùng nhau luân hồi chuyển kiếp, làm gì cũng đều có nhau, đến nỗi chơi gái cũng cả ba huynh đệ cùng chơi.Diệp Thành đã thay áo mới nhưng vẫn tức giận nhìn ba tên.Đã từng thấy chơi gái nhưng chưa thấy ba chơi một bao giờ, Diệp Thành tưởng mình đã mặt dày lắm rồi, ai ngờ Trường Giang sóng sau xô sóng trước, thế hệ sau còn chơi lớn hơn thế hệ trước!Thấy Diệp Thành nhìn mình như vậy, ba người đều ho khan: “Chuyện… Chuyện này không thể trách chúng con được”.“Sao, vẫn còn cãi à?”, Diệp Thành bị tức đến bật cười.