Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3210: Cứ quyết định như vậy đi! 

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đột nhiên hắn dời mắt, lấy gương ra soi.“Ôi…”Nhìn vào gương, Hạo Thiên Thi Nguyệt và phía Thiếu Vũ đều sững sờ, bởi vì tuy Diệp Thành đang soi gương nhưng trong gương lại không có hắn, như thể Diệp Thành bên cạnh họ không hề tồn tại.Advertisement“Sao… Sao lại thế này?”Bốn người cùng nhìn Diệp Thành rồi cùng cau mày.“Không sao!”Diệp Thành cười nhẹ, lấy tay lau vết máu bên khoé miệng và khoé mắt, gương trong tay cũng dần hoá thành tro bay.“Đi thôi!”Diệp Thành lãnh đạm nói rồi cất bước đi đầu tiên.Nhóm Hạo Thiên Thi Nguyệt theo sau hắn nhưng vẻ mặt không được tốt lắm.Vào đêm ngày thứ năm mọi người mới quay về Huyên Nguyệt Tinh của nhà họ Cơ.Ấy?Vừa đáp xuống, Diệp Thành đã khẽ giọng lên tiếng.Sao vậy?Phía Hạo Thiên Thi Nguyệt ngơ ngác nhìn Diệp Thành.Niềm vui bất ngờ!Diệp Thành vừa cười vừa bay lên thiên tiêu, cứ thế hướng về phía tiên sơn nhà họ Cơ, phía Hạo Thiên Thi Nguyệt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bọn họ lần lượt bay lên hư thiên đuổi theo Diệp Thành.Lúc này, đại điện ở tiên sơn nhà họ Cơ có thể coi là nườm nượp bóng người, đó đều là các tu sĩ nhà họ Cơ.Ngoài người nhà họ Cơ ra thì còn có ba lão tu sĩ mặc áo tím và một thanh niên mặc áo trắng.Bốn người này có lai lịch không vừa, chính là người của nhà họ Sở ở Võ Huyền Tinh, cả ba lão già mặc áo tím đều là Chuẩn Thánh của nhà họ Sở, còn người thanh niên mặc áo trắng là thần tử của nhà họ Sở: Sở Dương.Lần này bọn họ tới Võ Huyền Tinh là vì một chuyện đáng mừng.Nói chính xác hơn chính là để hỏi cưới, đối tượng hỏi cưới là Cơ Như Tuyết, một trong những thần nữ của nhà họ Cơ.Cơ Như Tuyết cũng có mặt ở đây, bộ dạng thiếu nữ xinh đẹp dè dặt, chốc chốc lại liếc nhìn Sở Dương, khuôn mặt đỏ lựng.Sở Dương mỉm cười như ngọn gió xuân, không hề mang chút phong cách của một thần tử.

Đột nhiên hắn dời mắt, lấy gương ra soi.

“Ôi…”

Nhìn vào gương, Hạo Thiên Thi Nguyệt và phía Thiếu Vũ đều sững sờ, bởi vì tuy Diệp Thành đang soi gương nhưng trong gương lại không có hắn, như thể Diệp Thành bên cạnh họ không hề tồn tại.

Advertisement

“Sao… Sao lại thế này?”

Bốn người cùng nhìn Diệp Thành rồi cùng cau mày.

“Không sao!”

Diệp Thành cười nhẹ, lấy tay lau vết máu bên khoé miệng và khoé mắt, gương trong tay cũng dần hoá thành tro bay.

“Đi thôi!”

Diệp Thành lãnh đạm nói rồi cất bước đi đầu tiên.

Nhóm Hạo Thiên Thi Nguyệt theo sau hắn nhưng vẻ mặt không được tốt lắm.

Vào đêm ngày thứ năm mọi người mới quay về Huyên Nguyệt Tinh của nhà họ Cơ.

Ấy?

Vừa đáp xuống, Diệp Thành đã khẽ giọng lên tiếng.

Sao vậy?

Phía Hạo Thiên Thi Nguyệt ngơ ngác nhìn Diệp Thành.

Niềm vui bất ngờ!

Diệp Thành vừa cười vừa bay lên thiên tiêu, cứ thế hướng về phía tiên sơn nhà họ Cơ, phía Hạo Thiên Thi Nguyệt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bọn họ lần lượt bay lên hư thiên đuổi theo Diệp Thành.

Lúc này, đại điện ở tiên sơn nhà họ Cơ có thể coi là nườm nượp bóng người, đó đều là các tu sĩ nhà họ Cơ.

Ngoài người nhà họ Cơ ra thì còn có ba lão tu sĩ mặc áo tím và một thanh niên mặc áo trắng.

Bốn người này có lai lịch không vừa, chính là người của nhà họ Sở ở Võ Huyền Tinh, cả ba lão già mặc áo tím đều là Chuẩn Thánh của nhà họ Sở, còn người thanh niên mặc áo trắng là thần tử của nhà họ Sở: Sở Dương.

Lần này bọn họ tới Võ Huyền Tinh là vì một chuyện đáng mừng.

Nói chính xác hơn chính là để hỏi cưới, đối tượng hỏi cưới là Cơ Như Tuyết, một trong những thần nữ của nhà họ Cơ.

Cơ Như Tuyết cũng có mặt ở đây, bộ dạng thiếu nữ xinh đẹp dè dặt, chốc chốc lại liếc nhìn Sở Dương, khuôn mặt đỏ lựng.

Sở Dương mỉm cười như ngọn gió xuân, không hề mang chút phong cách của một thần tử.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đột nhiên hắn dời mắt, lấy gương ra soi.“Ôi…”Nhìn vào gương, Hạo Thiên Thi Nguyệt và phía Thiếu Vũ đều sững sờ, bởi vì tuy Diệp Thành đang soi gương nhưng trong gương lại không có hắn, như thể Diệp Thành bên cạnh họ không hề tồn tại.Advertisement“Sao… Sao lại thế này?”Bốn người cùng nhìn Diệp Thành rồi cùng cau mày.“Không sao!”Diệp Thành cười nhẹ, lấy tay lau vết máu bên khoé miệng và khoé mắt, gương trong tay cũng dần hoá thành tro bay.“Đi thôi!”Diệp Thành lãnh đạm nói rồi cất bước đi đầu tiên.Nhóm Hạo Thiên Thi Nguyệt theo sau hắn nhưng vẻ mặt không được tốt lắm.Vào đêm ngày thứ năm mọi người mới quay về Huyên Nguyệt Tinh của nhà họ Cơ.Ấy?Vừa đáp xuống, Diệp Thành đã khẽ giọng lên tiếng.Sao vậy?Phía Hạo Thiên Thi Nguyệt ngơ ngác nhìn Diệp Thành.Niềm vui bất ngờ!Diệp Thành vừa cười vừa bay lên thiên tiêu, cứ thế hướng về phía tiên sơn nhà họ Cơ, phía Hạo Thiên Thi Nguyệt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bọn họ lần lượt bay lên hư thiên đuổi theo Diệp Thành.Lúc này, đại điện ở tiên sơn nhà họ Cơ có thể coi là nườm nượp bóng người, đó đều là các tu sĩ nhà họ Cơ.Ngoài người nhà họ Cơ ra thì còn có ba lão tu sĩ mặc áo tím và một thanh niên mặc áo trắng.Bốn người này có lai lịch không vừa, chính là người của nhà họ Sở ở Võ Huyền Tinh, cả ba lão già mặc áo tím đều là Chuẩn Thánh của nhà họ Sở, còn người thanh niên mặc áo trắng là thần tử của nhà họ Sở: Sở Dương.Lần này bọn họ tới Võ Huyền Tinh là vì một chuyện đáng mừng.Nói chính xác hơn chính là để hỏi cưới, đối tượng hỏi cưới là Cơ Như Tuyết, một trong những thần nữ của nhà họ Cơ.Cơ Như Tuyết cũng có mặt ở đây, bộ dạng thiếu nữ xinh đẹp dè dặt, chốc chốc lại liếc nhìn Sở Dương, khuôn mặt đỏ lựng.Sở Dương mỉm cười như ngọn gió xuân, không hề mang chút phong cách của một thần tử.

Chương 3210: Cứ quyết định như vậy đi!