“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3224: “Lại một người nữa!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thị Huyết Lão Ma có lẽ rất ấm ức, cho tới chết ông ta cũng không biết mình sai ở đâu, cho tới chết ông ta cũng không dám tin kết cục này xảy ra với mình.Vù!Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra hút trọn thánh binh của Thị Huyết Lão Ma.AdvertisementLão tổ nhà họ Cơ và lão tổ nhà họ Sở thấy vậy thì vẻ mặt có phần khác thường, đại đỉnh này thật thú vị, chúng ta dốc sức trảm diệt Thánh Nhân còn ngươi thì hay rồi, chẳng mất chút sức nào nhưng lại không hề tỏ ra khách khí.Đúng là bất phàm!Hai Thánh Nhân vuốt râu kinh ngạc nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh như nhìn thấy lai lịch của nó.Diệp Thành có phần ái ngại, pháp khí bản mệnh của hắn càng lúc càng tự giác hơn.Tiểu hữu về Võ Huyền Tinh trước đi!Lão tổ nhà họ Cơ và lão tổ nhà họ Sở thu lại ánh mắt nhìn sang Diệp Thành.Diệp Thành gật đầu mỉm cười, hắn biết hai Đại Thánh này định làm gì.Hiện giờ Thị Huyết Lão Ma đã chết, Thị Huyết Tông vẫn còn đó, vì sự an toàn của cả gia tộc, hai vị lão tổ này phải tỏ ra máu lạnh tới giây phút cuối cùng.Cả hai người bay vào tinh không như hai đạo tiên quang, Thị Huyết Tông không có Thánh Nhân trấn thủ chắc chắn phải gạch tên khỏi tinh vực này, từ hôm nay trở đi tông môn làm loạn tinh không này sẽ không còn tồn tại nữa.Sau khi lấy túi đựng đồ của Thị Huyết Lão Ma, Diệp Thành cũng bay ra khỏi cổ tinh.Bộ sưu tập của Thị Huyết Lão Ma quả nhiên phong phú, có không ít Chuẩn Thánh binh, tất cả đều bị Diệp Thành ném vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.Hỗn Độn Thần Đỉnh đương nhiên không khách sáo, không từ chối bất cứ món nào, hơn nữa còn rất tham lam, vừa mới hấp thu một Thánh binh, bây giờ lại hấp thu bao nhiêu Chuẩn Thánh binh như thế mà vẫn chưa thấy có ý định tiến giới.Diệp Thành thở dài, đến người làm chủ nhân như hắn cũng phải tặc lưỡi.Trong đại đỉnh, thần nữ nhà họ Sở đã được giải trừ phong ấn, cô xoa đầu, ngạc nhiên ngơ ngác nhìn bốn phía.Huyết mạch của cô nương này cũng kỳ lạ, còn thuần khiết hơn cả Tần Vũ, dị tượng huyền bí đan xen quanh người, cảnh tượng diễm lệ, đặc biệt là đôi mắt kia luôn lấp lánh đạo uẩn khó có thể nói bằng lời.Thần nữ nhà họ Sở ngẩng đầu, nhìn Diệp Thành qua miệng đại đỉnh: “Đây là đâu? Ngươi là ai?”Diệp Thành mỉm cười, búng tiên quang ra cho nó nhập vào đầu mày của cô ấy.Ưm!Tiếng kêu đau đớn khe khẽ của thần nữ nhà họ Sở lập tức vang lên từ trong đại đỉnh.“Lại một người nữa!”Diệp Thành khẽ cười, mỗi khi tìm được người chuyển kiếp là tâm trạng hắn lại vui vẻ, hơn nữa không chỉ thần nữ nhà họ Sở mà Võ Huyền Tinh còn những người chuyển kiếp khác nữa, tuy số lượng không nhiều nhưng cũng là một bất ngờ vui vẻ với hắn.Nghĩ đến đây, Diệp Thành không khỏi tăng nhanh tốc độ.
Thị Huyết Lão Ma có lẽ rất ấm ức, cho tới chết ông ta cũng không biết mình sai ở đâu, cho tới chết ông ta cũng không dám tin kết cục này xảy ra với mình.
Vù!
Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra hút trọn thánh binh của Thị Huyết Lão Ma.
Advertisement
Lão tổ nhà họ Cơ và lão tổ nhà họ Sở thấy vậy thì vẻ mặt có phần khác thường, đại đỉnh này thật thú vị, chúng ta dốc sức trảm diệt Thánh Nhân còn ngươi thì hay rồi, chẳng mất chút sức nào nhưng lại không hề tỏ ra khách khí.
Đúng là bất phàm!
Hai Thánh Nhân vuốt râu kinh ngạc nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh như nhìn thấy lai lịch của nó.
Diệp Thành có phần ái ngại, pháp khí bản mệnh của hắn càng lúc càng tự giác hơn.
Tiểu hữu về Võ Huyền Tinh trước đi!
Lão tổ nhà họ Cơ và lão tổ nhà họ Sở thu lại ánh mắt nhìn sang Diệp Thành.
Diệp Thành gật đầu mỉm cười, hắn biết hai Đại Thánh này định làm gì.
Hiện giờ Thị Huyết Lão Ma đã chết, Thị Huyết Tông vẫn còn đó, vì sự an toàn của cả gia tộc, hai vị lão tổ này phải tỏ ra máu lạnh tới giây phút cuối cùng.
Cả hai người bay vào tinh không như hai đạo tiên quang, Thị Huyết Tông không có Thánh Nhân trấn thủ chắc chắn phải gạch tên khỏi tinh vực này, từ hôm nay trở đi tông môn làm loạn tinh không này sẽ không còn tồn tại nữa.
Sau khi lấy túi đựng đồ của Thị Huyết Lão Ma, Diệp Thành cũng bay ra khỏi cổ tinh.
Bộ sưu tập của Thị Huyết Lão Ma quả nhiên phong phú, có không ít Chuẩn Thánh binh, tất cả đều bị Diệp Thành ném vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.
Hỗn Độn Thần Đỉnh đương nhiên không khách sáo, không từ chối bất cứ món nào, hơn nữa còn rất tham lam, vừa mới hấp thu một Thánh binh, bây giờ lại hấp thu bao nhiêu Chuẩn Thánh binh như thế mà vẫn chưa thấy có ý định tiến giới.
Diệp Thành thở dài, đến người làm chủ nhân như hắn cũng phải tặc lưỡi.
Trong đại đỉnh, thần nữ nhà họ Sở đã được giải trừ phong ấn, cô xoa đầu, ngạc nhiên ngơ ngác nhìn bốn phía.
Huyết mạch của cô nương này cũng kỳ lạ, còn thuần khiết hơn cả Tần Vũ, dị tượng huyền bí đan xen quanh người, cảnh tượng diễm lệ, đặc biệt là đôi mắt kia luôn lấp lánh đạo uẩn khó có thể nói bằng lời.
Thần nữ nhà họ Sở ngẩng đầu, nhìn Diệp Thành qua miệng đại đỉnh: “Đây là đâu? Ngươi là ai?”
Diệp Thành mỉm cười, búng tiên quang ra cho nó nhập vào đầu mày của cô ấy.
Ưm!
Tiếng kêu đau đớn khe khẽ của thần nữ nhà họ Sở lập tức vang lên từ trong đại đỉnh.
“Lại một người nữa!”
Diệp Thành khẽ cười, mỗi khi tìm được người chuyển kiếp là tâm trạng hắn lại vui vẻ, hơn nữa không chỉ thần nữ nhà họ Sở mà Võ Huyền Tinh còn những người chuyển kiếp khác nữa, tuy số lượng không nhiều nhưng cũng là một bất ngờ vui vẻ với hắn.
Nghĩ đến đây, Diệp Thành không khỏi tăng nhanh tốc độ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thị Huyết Lão Ma có lẽ rất ấm ức, cho tới chết ông ta cũng không biết mình sai ở đâu, cho tới chết ông ta cũng không dám tin kết cục này xảy ra với mình.Vù!Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra hút trọn thánh binh của Thị Huyết Lão Ma.AdvertisementLão tổ nhà họ Cơ và lão tổ nhà họ Sở thấy vậy thì vẻ mặt có phần khác thường, đại đỉnh này thật thú vị, chúng ta dốc sức trảm diệt Thánh Nhân còn ngươi thì hay rồi, chẳng mất chút sức nào nhưng lại không hề tỏ ra khách khí.Đúng là bất phàm!Hai Thánh Nhân vuốt râu kinh ngạc nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh như nhìn thấy lai lịch của nó.Diệp Thành có phần ái ngại, pháp khí bản mệnh của hắn càng lúc càng tự giác hơn.Tiểu hữu về Võ Huyền Tinh trước đi!Lão tổ nhà họ Cơ và lão tổ nhà họ Sở thu lại ánh mắt nhìn sang Diệp Thành.Diệp Thành gật đầu mỉm cười, hắn biết hai Đại Thánh này định làm gì.Hiện giờ Thị Huyết Lão Ma đã chết, Thị Huyết Tông vẫn còn đó, vì sự an toàn của cả gia tộc, hai vị lão tổ này phải tỏ ra máu lạnh tới giây phút cuối cùng.Cả hai người bay vào tinh không như hai đạo tiên quang, Thị Huyết Tông không có Thánh Nhân trấn thủ chắc chắn phải gạch tên khỏi tinh vực này, từ hôm nay trở đi tông môn làm loạn tinh không này sẽ không còn tồn tại nữa.Sau khi lấy túi đựng đồ của Thị Huyết Lão Ma, Diệp Thành cũng bay ra khỏi cổ tinh.Bộ sưu tập của Thị Huyết Lão Ma quả nhiên phong phú, có không ít Chuẩn Thánh binh, tất cả đều bị Diệp Thành ném vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.Hỗn Độn Thần Đỉnh đương nhiên không khách sáo, không từ chối bất cứ món nào, hơn nữa còn rất tham lam, vừa mới hấp thu một Thánh binh, bây giờ lại hấp thu bao nhiêu Chuẩn Thánh binh như thế mà vẫn chưa thấy có ý định tiến giới.Diệp Thành thở dài, đến người làm chủ nhân như hắn cũng phải tặc lưỡi.Trong đại đỉnh, thần nữ nhà họ Sở đã được giải trừ phong ấn, cô xoa đầu, ngạc nhiên ngơ ngác nhìn bốn phía.Huyết mạch của cô nương này cũng kỳ lạ, còn thuần khiết hơn cả Tần Vũ, dị tượng huyền bí đan xen quanh người, cảnh tượng diễm lệ, đặc biệt là đôi mắt kia luôn lấp lánh đạo uẩn khó có thể nói bằng lời.Thần nữ nhà họ Sở ngẩng đầu, nhìn Diệp Thành qua miệng đại đỉnh: “Đây là đâu? Ngươi là ai?”Diệp Thành mỉm cười, búng tiên quang ra cho nó nhập vào đầu mày của cô ấy.Ưm!Tiếng kêu đau đớn khe khẽ của thần nữ nhà họ Sở lập tức vang lên từ trong đại đỉnh.“Lại một người nữa!”Diệp Thành khẽ cười, mỗi khi tìm được người chuyển kiếp là tâm trạng hắn lại vui vẻ, hơn nữa không chỉ thần nữ nhà họ Sở mà Võ Huyền Tinh còn những người chuyển kiếp khác nữa, tuy số lượng không nhiều nhưng cũng là một bất ngờ vui vẻ với hắn.Nghĩ đến đây, Diệp Thành không khỏi tăng nhanh tốc độ.