Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3228: Bầu trời đêm thăm thẳm, tinh không vô biển.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Khả năng tiểu hữu có liên quan mật thiết người trong bức tranh này”, lão tổ nhà họ Sở nhẹ nhàng nói, nói xong lại nhìn Huyền Thương Ngọc Giới trên ngón tay Diệp Thành.“Tiền bối có được bức tranh này từ đâu vậy?”, Diệp Thành nhìn ông ta không dời mắt.“Đã từ rất lâu rồi”, lão tổ nhà họ Sở mỉm cười: “Là một bức tranh cuộn rất cổ do tổ tiên của nhà họ Sở ta đi lịch luyện có được, tới bây giờ ít nhất cũng chín nghìn năm rồi”.Advertisement“Chín nghìn năm”, Diệp Thành khẽ cau mày, bức ảnh lão tổ nhà họ Mạc đưa cho hắn đã là năm nghìn năm, mà bức tranh của nhà họ Sở còn đáng sợ hơn, những chín nghìn năm, điều này khiến hắn càng thấy kinh ngạc nhiều hơn.“Nếu đã giống tiểu hữu đến thế thì ta sẽ tặng nó cho ngươi”, lão tổ nhà họ Sở cuộn bức tranh lại, đưa cho Diệp Thành.“Đa tạ tiền bối”, Diệp Thành đương nhiên không từ chối, bức tranh này có quan hệ rất lớn, hắn sẽ mang về nghiên cứu kỹ càng.Đêm khuya, Diệp Thành lui ra, cầm chặt cuộn tranh trên tay, trên đường đi hắn vẫn luôn nhíu mày, bức tranh là chuyện nhỏ nhưng ý nghĩa của nó lại rất lớn, vốn đã sương mù dày đặc giờ lại càng thêm mờ mịt.“A, chàng nhẹ hơn đi!”Đang đi, suy nghĩ của Diệp Thành chợt bị gián đoạn, hắn ngạc nhiên nhìn về một hướng.Đó là biệt uyển ở nơi sâu trong tiên sơn, giọng nói cũng phát ra từ toà lầu các trong biệt uyển đó, nghe giọng nói này thì biết là Đông Phương Ngọc Yên, từ xa cũng có thể thấy toà lầu các đó vẫn đang rung lắc rất nhịp nhàng.“Thật chuyên tâm!”Diệp Thành cảm thán, nhưng nghĩ lại cũng đúng, từ kiếp trước đến kiếp này đã một trăm năm, đôi phu thê này cũng đã chịu đủ khổ sở rồi.Dời mắt, Diệp Thành đến một khu vườn nơi những người chuyển kiếp của Đại Sở sinh sống.Hắn không hề nhàn rỗi, tế ra tiên hoả, thiên lôi, Đan Tổ Long Hồn và Thánh thể bản nguyên, tẩy luyện huyết mạch cho họ trong khi họ đang ngủ.Bình minh gần đến, Diệp Thành ra khỏi khu vườn.“Đi thôi!”Nhìn tiên sơn nhà họ Sở lần cuối rồi Diệp Thành lại lên đường.Sau khi bay ra khỏi Võ Huyền Tinh, Diệp Thành dựa theo bản đồ sao đi đến vài cổ tinh cuối cùng trong tinh vực này.Điều đáng tiếc là hắn không tìm thêm được người chuyển kiếp nào của Đại Sở nữa.Bất lực, Diệp Thành đành phải bay đến nơi khác, hắn đã tìm hết trong tinh vực này, phải đến vùng tinh vực tiếp theo thôi.Đây là một cuộc hành trình cô đơn, trong tinh không bao la, bóng lưng của hắn có phần tiêu điều.Mấy ngày sau hắn mới bay ra khỏi tinh vực này, qua một vùng tinh hà rồi đặt chân đến một tinh vực có tên là Táng Thần.Tinh vực này không đơn giản, tương truyền nơi đây chôn cất một vị thần minh, là Chuẩn Đế cổ xưa, chỉ thiếu một bước nữa là lên tới Đại Đế chí cao vô thượng nhưng cuối cùng vẫn không vượt qua được bước đó.Bầu trời đêm thăm thẳm, tinh không vô biển.Diệp Thành dừng lại trên một tinh thần không có sự sống, bay vào trong lòng đất tối tăm, lấy bức tranh lão tổ nhà họ Sở đưa cho ra.

“Khả năng tiểu hữu có liên quan mật thiết người trong bức tranh này”, lão tổ nhà họ Sở nhẹ nhàng nói, nói xong lại nhìn Huyền Thương Ngọc Giới trên ngón tay Diệp Thành.

“Tiền bối có được bức tranh này từ đâu vậy?”, Diệp Thành nhìn ông ta không dời mắt.

“Đã từ rất lâu rồi”, lão tổ nhà họ Sở mỉm cười: “Là một bức tranh cuộn rất cổ do tổ tiên của nhà họ Sở ta đi lịch luyện có được, tới bây giờ ít nhất cũng chín nghìn năm rồi”.

Advertisement

“Chín nghìn năm”, Diệp Thành khẽ cau mày, bức ảnh lão tổ nhà họ Mạc đưa cho hắn đã là năm nghìn năm, mà bức tranh của nhà họ Sở còn đáng sợ hơn, những chín nghìn năm, điều này khiến hắn càng thấy kinh ngạc nhiều hơn.

“Nếu đã giống tiểu hữu đến thế thì ta sẽ tặng nó cho ngươi”, lão tổ nhà họ Sở cuộn bức tranh lại, đưa cho Diệp Thành.

“Đa tạ tiền bối”, Diệp Thành đương nhiên không từ chối, bức tranh này có quan hệ rất lớn, hắn sẽ mang về nghiên cứu kỹ càng.

Đêm khuya, Diệp Thành lui ra, cầm chặt cuộn tranh trên tay, trên đường đi hắn vẫn luôn nhíu mày, bức tranh là chuyện nhỏ nhưng ý nghĩa của nó lại rất lớn, vốn đã sương mù dày đặc giờ lại càng thêm mờ mịt.

“A, chàng nhẹ hơn đi!”

Đang đi, suy nghĩ của Diệp Thành chợt bị gián đoạn, hắn ngạc nhiên nhìn về một hướng.

Đó là biệt uyển ở nơi sâu trong tiên sơn, giọng nói cũng phát ra từ toà lầu các trong biệt uyển đó, nghe giọng nói này thì biết là Đông Phương Ngọc Yên, từ xa cũng có thể thấy toà lầu các đó vẫn đang rung lắc rất nhịp nhàng.

“Thật chuyên tâm!”

Diệp Thành cảm thán, nhưng nghĩ lại cũng đúng, từ kiếp trước đến kiếp này đã một trăm năm, đôi phu thê này cũng đã chịu đủ khổ sở rồi.

Dời mắt, Diệp Thành đến một khu vườn nơi những người chuyển kiếp của Đại Sở sinh sống.

Hắn không hề nhàn rỗi, tế ra tiên hoả, thiên lôi, Đan Tổ Long Hồn và Thánh thể bản nguyên, tẩy luyện huyết mạch cho họ trong khi họ đang ngủ.

Bình minh gần đến, Diệp Thành ra khỏi khu vườn.

“Đi thôi!”

Nhìn tiên sơn nhà họ Sở lần cuối rồi Diệp Thành lại lên đường.

Sau khi bay ra khỏi Võ Huyền Tinh, Diệp Thành dựa theo bản đồ sao đi đến vài cổ tinh cuối cùng trong tinh vực này.

Điều đáng tiếc là hắn không tìm thêm được người chuyển kiếp nào của Đại Sở nữa.

Bất lực, Diệp Thành đành phải bay đến nơi khác, hắn đã tìm hết trong tinh vực này, phải đến vùng tinh vực tiếp theo thôi.

Đây là một cuộc hành trình cô đơn, trong tinh không bao la, bóng lưng của hắn có phần tiêu điều.

Mấy ngày sau hắn mới bay ra khỏi tinh vực này, qua một vùng tinh hà rồi đặt chân đến một tinh vực có tên là Táng Thần.

Tinh vực này không đơn giản, tương truyền nơi đây chôn cất một vị thần minh, là Chuẩn Đế cổ xưa, chỉ thiếu một bước nữa là lên tới Đại Đế chí cao vô thượng nhưng cuối cùng vẫn không vượt qua được bước đó.

Bầu trời đêm thăm thẳm, tinh không vô biển.

Diệp Thành dừng lại trên một tinh thần không có sự sống, bay vào trong lòng đất tối tăm, lấy bức tranh lão tổ nhà họ Sở đưa cho ra.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Khả năng tiểu hữu có liên quan mật thiết người trong bức tranh này”, lão tổ nhà họ Sở nhẹ nhàng nói, nói xong lại nhìn Huyền Thương Ngọc Giới trên ngón tay Diệp Thành.“Tiền bối có được bức tranh này từ đâu vậy?”, Diệp Thành nhìn ông ta không dời mắt.“Đã từ rất lâu rồi”, lão tổ nhà họ Sở mỉm cười: “Là một bức tranh cuộn rất cổ do tổ tiên của nhà họ Sở ta đi lịch luyện có được, tới bây giờ ít nhất cũng chín nghìn năm rồi”.Advertisement“Chín nghìn năm”, Diệp Thành khẽ cau mày, bức ảnh lão tổ nhà họ Mạc đưa cho hắn đã là năm nghìn năm, mà bức tranh của nhà họ Sở còn đáng sợ hơn, những chín nghìn năm, điều này khiến hắn càng thấy kinh ngạc nhiều hơn.“Nếu đã giống tiểu hữu đến thế thì ta sẽ tặng nó cho ngươi”, lão tổ nhà họ Sở cuộn bức tranh lại, đưa cho Diệp Thành.“Đa tạ tiền bối”, Diệp Thành đương nhiên không từ chối, bức tranh này có quan hệ rất lớn, hắn sẽ mang về nghiên cứu kỹ càng.Đêm khuya, Diệp Thành lui ra, cầm chặt cuộn tranh trên tay, trên đường đi hắn vẫn luôn nhíu mày, bức tranh là chuyện nhỏ nhưng ý nghĩa của nó lại rất lớn, vốn đã sương mù dày đặc giờ lại càng thêm mờ mịt.“A, chàng nhẹ hơn đi!”Đang đi, suy nghĩ của Diệp Thành chợt bị gián đoạn, hắn ngạc nhiên nhìn về một hướng.Đó là biệt uyển ở nơi sâu trong tiên sơn, giọng nói cũng phát ra từ toà lầu các trong biệt uyển đó, nghe giọng nói này thì biết là Đông Phương Ngọc Yên, từ xa cũng có thể thấy toà lầu các đó vẫn đang rung lắc rất nhịp nhàng.“Thật chuyên tâm!”Diệp Thành cảm thán, nhưng nghĩ lại cũng đúng, từ kiếp trước đến kiếp này đã một trăm năm, đôi phu thê này cũng đã chịu đủ khổ sở rồi.Dời mắt, Diệp Thành đến một khu vườn nơi những người chuyển kiếp của Đại Sở sinh sống.Hắn không hề nhàn rỗi, tế ra tiên hoả, thiên lôi, Đan Tổ Long Hồn và Thánh thể bản nguyên, tẩy luyện huyết mạch cho họ trong khi họ đang ngủ.Bình minh gần đến, Diệp Thành ra khỏi khu vườn.“Đi thôi!”Nhìn tiên sơn nhà họ Sở lần cuối rồi Diệp Thành lại lên đường.Sau khi bay ra khỏi Võ Huyền Tinh, Diệp Thành dựa theo bản đồ sao đi đến vài cổ tinh cuối cùng trong tinh vực này.Điều đáng tiếc là hắn không tìm thêm được người chuyển kiếp nào của Đại Sở nữa.Bất lực, Diệp Thành đành phải bay đến nơi khác, hắn đã tìm hết trong tinh vực này, phải đến vùng tinh vực tiếp theo thôi.Đây là một cuộc hành trình cô đơn, trong tinh không bao la, bóng lưng của hắn có phần tiêu điều.Mấy ngày sau hắn mới bay ra khỏi tinh vực này, qua một vùng tinh hà rồi đặt chân đến một tinh vực có tên là Táng Thần.Tinh vực này không đơn giản, tương truyền nơi đây chôn cất một vị thần minh, là Chuẩn Đế cổ xưa, chỉ thiếu một bước nữa là lên tới Đại Đế chí cao vô thượng nhưng cuối cùng vẫn không vượt qua được bước đó.Bầu trời đêm thăm thẳm, tinh không vô biển.Diệp Thành dừng lại trên một tinh thần không có sự sống, bay vào trong lòng đất tối tăm, lấy bức tranh lão tổ nhà họ Sở đưa cho ra.

Chương 3228: Bầu trời đêm thăm thẳm, tinh không vô biển.