“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3235: “Thế này là thế nào?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía trước, thanh niên áo trắng cũng đã đuổi kịp Diệp Thành, hai người cũng liếc mắt, trong lòng lập tức sinh ra cảm giác cùng cảnh ngộ.“Chạy!”Nhìn nhau trong chốc lát rồi hai người hét to, bỏ chạy thật nhanh, một người như thần quang, một người như tiên mang, tốc độ không phân cao thấp, cực kỳ cừ khôi.Advertisement“Đứng lại!”Tinh không phía sau, ông lão béo, Cô Lam, nữ tử tóc tím và lão già áo đen cùng đuổi tới, hai nam hai nữ, hai Thánh Nhân hai Chuẩn Thánh, tốc độ của họ cũng đáng kinh ngạc.Giờ đây tinh không mênh mang đã trở nên náo nhiệt.Rất nhiều tu sĩ đi qua còn chưa kịp phản ứng đã bị Diệp Thành và thanh niên áo trắng xô ngã, còn chưa đứng vững đã bị bốn người phía ông lão béo va vào lăn quay ra đất.“Thế này là thế nào?”“Hai Thánh Nhân, hai Chuẩn Thánh đuổi theo hai cảnh giới Hoàng?”“Tốc độ của hai cảnh giới Hoàng kia thực sự đáng gờm!”Các tu sĩ theo dõi từ xa đều tự giác trốn đi thật xa, tiếng bàn tán vang lên không ngớt.“Ầm! Bùm!”Không lâu sau, tiếng nổ ầm ĩ vang vọng khắp cả tinh không.Phía lão béo đã xuất chiêu, như ăn phải thuốc súng, đuổi theo suốt chặng đường.Diệp Thành và thanh niên áo trắng vừa chạy vừa né tránh như bị hắt máu gà.Cứ thế, một đuổi một chạy suốt một ngày một đêm.Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau Diệp Thành và thanh niên áo trắng mới cùng nhau bay vào một cổ tinh rộng lớn, hai người lần lượt bay vào một toà cổ thành trên cổ tinh.“Biến!”Thanh niên áo trắng vừa mới vào cổ thành đã biến thân thành một con chó lớn màu vàng.“Biến!”Diệp Thành cũng thi triển thuật biến thân nhưng lại liếc nhìn thanh niên áo trắng, ban đầu hắn định biến thành một ông già nhưng thế nào lại biến thành một con chó lớn màu vàng như thanh niên áo trắng, không để ý một chút là bị lừa ngay.Hai người co giò chạy tới một gốc cây cổ thụ xiêu vẹo bên đường, rất tự giác nằm xuống đó, che giấu khí tức tu sĩ rồi dùng thần thông huyền bí che giấu bản tướng của mình.Mọi chuyện diễn ra nhanh như chớp, hai người vừa nằm xuống thì phía ông lão béo và Cô Lam đã đuổi tới nơi, nhưng không thấy bóng dáng Diệp Thành và thanh niên áo trắng đâu.“Đi đâu rồi!”Ông lão béo nhìn xung quanh.
Phía trước, thanh niên áo trắng cũng đã đuổi kịp Diệp Thành, hai người cũng liếc mắt, trong lòng lập tức sinh ra cảm giác cùng cảnh ngộ.
“Chạy!”
Nhìn nhau trong chốc lát rồi hai người hét to, bỏ chạy thật nhanh, một người như thần quang, một người như tiên mang, tốc độ không phân cao thấp, cực kỳ cừ khôi.
Advertisement
“Đứng lại!”
Tinh không phía sau, ông lão béo, Cô Lam, nữ tử tóc tím và lão già áo đen cùng đuổi tới, hai nam hai nữ, hai Thánh Nhân hai Chuẩn Thánh, tốc độ của họ cũng đáng kinh ngạc.
Giờ đây tinh không mênh mang đã trở nên náo nhiệt.
Rất nhiều tu sĩ đi qua còn chưa kịp phản ứng đã bị Diệp Thành và thanh niên áo trắng xô ngã, còn chưa đứng vững đã bị bốn người phía ông lão béo va vào lăn quay ra đất.
“Thế này là thế nào?”
“Hai Thánh Nhân, hai Chuẩn Thánh đuổi theo hai cảnh giới Hoàng?”
“Tốc độ của hai cảnh giới Hoàng kia thực sự đáng gờm!”
Các tu sĩ theo dõi từ xa đều tự giác trốn đi thật xa, tiếng bàn tán vang lên không ngớt.
“Ầm! Bùm!”
Không lâu sau, tiếng nổ ầm ĩ vang vọng khắp cả tinh không.
Phía lão béo đã xuất chiêu, như ăn phải thuốc súng, đuổi theo suốt chặng đường.
Diệp Thành và thanh niên áo trắng vừa chạy vừa né tránh như bị hắt máu gà.
Cứ thế, một đuổi một chạy suốt một ngày một đêm.
Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau Diệp Thành và thanh niên áo trắng mới cùng nhau bay vào một cổ tinh rộng lớn, hai người lần lượt bay vào một toà cổ thành trên cổ tinh.
“Biến!”
Thanh niên áo trắng vừa mới vào cổ thành đã biến thân thành một con chó lớn màu vàng.
“Biến!”
Diệp Thành cũng thi triển thuật biến thân nhưng lại liếc nhìn thanh niên áo trắng, ban đầu hắn định biến thành một ông già nhưng thế nào lại biến thành một con chó lớn màu vàng như thanh niên áo trắng, không để ý một chút là bị lừa ngay.
Hai người co giò chạy tới một gốc cây cổ thụ xiêu vẹo bên đường, rất tự giác nằm xuống đó, che giấu khí tức tu sĩ rồi dùng thần thông huyền bí che giấu bản tướng của mình.
Mọi chuyện diễn ra nhanh như chớp, hai người vừa nằm xuống thì phía ông lão béo và Cô Lam đã đuổi tới nơi, nhưng không thấy bóng dáng Diệp Thành và thanh niên áo trắng đâu.
“Đi đâu rồi!”
Ông lão béo nhìn xung quanh.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía trước, thanh niên áo trắng cũng đã đuổi kịp Diệp Thành, hai người cũng liếc mắt, trong lòng lập tức sinh ra cảm giác cùng cảnh ngộ.“Chạy!”Nhìn nhau trong chốc lát rồi hai người hét to, bỏ chạy thật nhanh, một người như thần quang, một người như tiên mang, tốc độ không phân cao thấp, cực kỳ cừ khôi.Advertisement“Đứng lại!”Tinh không phía sau, ông lão béo, Cô Lam, nữ tử tóc tím và lão già áo đen cùng đuổi tới, hai nam hai nữ, hai Thánh Nhân hai Chuẩn Thánh, tốc độ của họ cũng đáng kinh ngạc.Giờ đây tinh không mênh mang đã trở nên náo nhiệt.Rất nhiều tu sĩ đi qua còn chưa kịp phản ứng đã bị Diệp Thành và thanh niên áo trắng xô ngã, còn chưa đứng vững đã bị bốn người phía ông lão béo va vào lăn quay ra đất.“Thế này là thế nào?”“Hai Thánh Nhân, hai Chuẩn Thánh đuổi theo hai cảnh giới Hoàng?”“Tốc độ của hai cảnh giới Hoàng kia thực sự đáng gờm!”Các tu sĩ theo dõi từ xa đều tự giác trốn đi thật xa, tiếng bàn tán vang lên không ngớt.“Ầm! Bùm!”Không lâu sau, tiếng nổ ầm ĩ vang vọng khắp cả tinh không.Phía lão béo đã xuất chiêu, như ăn phải thuốc súng, đuổi theo suốt chặng đường.Diệp Thành và thanh niên áo trắng vừa chạy vừa né tránh như bị hắt máu gà.Cứ thế, một đuổi một chạy suốt một ngày một đêm.Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau Diệp Thành và thanh niên áo trắng mới cùng nhau bay vào một cổ tinh rộng lớn, hai người lần lượt bay vào một toà cổ thành trên cổ tinh.“Biến!”Thanh niên áo trắng vừa mới vào cổ thành đã biến thân thành một con chó lớn màu vàng.“Biến!”Diệp Thành cũng thi triển thuật biến thân nhưng lại liếc nhìn thanh niên áo trắng, ban đầu hắn định biến thành một ông già nhưng thế nào lại biến thành một con chó lớn màu vàng như thanh niên áo trắng, không để ý một chút là bị lừa ngay.Hai người co giò chạy tới một gốc cây cổ thụ xiêu vẹo bên đường, rất tự giác nằm xuống đó, che giấu khí tức tu sĩ rồi dùng thần thông huyền bí che giấu bản tướng của mình.Mọi chuyện diễn ra nhanh như chớp, hai người vừa nằm xuống thì phía ông lão béo và Cô Lam đã đuổi tới nơi, nhưng không thấy bóng dáng Diệp Thành và thanh niên áo trắng đâu.“Đi đâu rồi!”Ông lão béo nhìn xung quanh.