Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3243: Tu...tu vi của ta!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Máu tươi bắn vọt, một nửa cơ thể của Chuẩn Thánh áo tím bị một quyền của Diệp Thành đánh thành huyết vụ.Lão già áo tím lảo đảo lùi về sau, còn chưa đứng vững thì một đạo tiên mang bá đạo đã bắn đến đâm xuyên thần hải, tu vi Chuẩn Thánh cũng theo đó mà bị phế bỏ hoàn toàn.AdvertisementTu...tu vi của ta!Chuẩn Thánh áo tím thét gào không thể chấp nhận sự thật này.Bịch!Cuối cùng cơ thể của Chuẩn Thánh lảo đảo, ông ta không thể đứng vững nổi, “bịch” một tiếng quỳ phịch xuống đất.Tu vi bị phế bỏ hoàn toàn, ông ta không còn là Chuẩn Thánh cao cao tại thượng nữa mà chỉ là đồ bỏ đi không hơn không kém.Có lẽ cho tới lúc này ông ta mới thực sự biết thế nào là hối hận, ông ta tự cho rằng tu vi Chuẩn Thánh là thiên hạ vô địch nhưng lại không thể trụ nổi đòn đánh của một tu sĩ cảnh giới Hoàng, nếu biết Diệp Thành mạnh như vậy từ đầu thì ông ta không nên ra vẻ như vậy mà nên ngoan ngoãn quỳ xuống thì cũng không đến mức gặp đại nạn như lúc này.Đây....đây....!Bảy tu sĩ Chuẩn Thánh khác lần lượt lùi về sau, vẻ mặt tái nhợt, sức mạnh của Diệp Thành vượt xa dự liệu của bọn họ, đường đường là một Chuẩn Thánh nhưng lại bị phế đi tu vi hoàn toàn chỉ bằng một chiêu.Lùi mãi lùi mãi, bảy Chuẩn Thánh này đột nhiên quay người, người nào người nấy bước vào hư thiên, đã không đụng được đến Diệp Thành thì chỉ còn cách bỏ trốn.Thế rồi bọn họ vừa bay vào hư thiên thì đã bị một bàn tay màu vàng kim rợp trời nhấn xuống.Phụt! Phụt! Phụt!Bảy đạo tiên mang bay ra, máu tươi bắn vọt, tu vi của bảy tu sĩ Chuẩn Thánh lập tức tiêu tán sạch sẽ.Tu...tu vi của ta!Tiếng gầm gào vang dội, bọn họ không còn là Chuẩn Thánh cao cao tại thượng nữa và cũng đã trở thành kẻ bỏ đi không hơn không kém, làm vậy còn khiến bọn họ khổ hơn là nhận lấy cái chết bởi tu vi chính là sinh mệnh của bọn họ!Thấy vậy, Long Nhất bật cười lạnh lùng: “Bảo các ngươi quỳ các ngươi không quỳ, đây chẳng phải là kết cục các ngươi tự tìm lấy sao?”A...!Bảy tu sĩ Chuẩn Thánh rít lên đau đớn, bọn họ quỳ rạp xuống đất và lúc này mới biết thế nào là hối hận, nếu như quỳ thì đã không tới mức này, đúng như Long Nhất nói, mọi thứ đều do bọn họ tự chuốc lấy.Cho tới lúc này, bên trong cổ thành mới không còn bóng người đứng nữa, từng tiếng “bịch” vang lên, tất cả đều quỳ xuống đất, người nào người nấy run rẩy, sắc mặt tái nhợt y như Lâm Thi Hoạ lúc trước.Diệp Thành đi rồi, một tay hắn kéo Lâm Thi Hoạ còn đang run rẩy với ánh mắt kinh hãi.

Máu tươi bắn vọt, một nửa cơ thể của Chuẩn Thánh áo tím bị một quyền của Diệp Thành đánh thành huyết vụ.

Lão già áo tím lảo đảo lùi về sau, còn chưa đứng vững thì một đạo tiên mang bá đạo đã bắn đến đâm xuyên thần hải, tu vi Chuẩn Thánh cũng theo đó mà bị phế bỏ hoàn toàn.

Advertisement

Tu...tu vi của ta!

Chuẩn Thánh áo tím thét gào không thể chấp nhận sự thật này.

Bịch!

Cuối cùng cơ thể của Chuẩn Thánh lảo đảo, ông ta không thể đứng vững nổi, “bịch” một tiếng quỳ phịch xuống đất.

Tu vi bị phế bỏ hoàn toàn, ông ta không còn là Chuẩn Thánh cao cao tại thượng nữa mà chỉ là đồ bỏ đi không hơn không kém.

Có lẽ cho tới lúc này ông ta mới thực sự biết thế nào là hối hận, ông ta tự cho rằng tu vi Chuẩn Thánh là thiên hạ vô địch nhưng lại không thể trụ nổi đòn đánh của một tu sĩ cảnh giới Hoàng, nếu biết Diệp Thành mạnh như vậy từ đầu thì ông ta không nên ra vẻ như vậy mà nên ngoan ngoãn quỳ xuống thì cũng không đến mức gặp đại nạn như lúc này.

Đây....đây....!

Bảy tu sĩ Chuẩn Thánh khác lần lượt lùi về sau, vẻ mặt tái nhợt, sức mạnh của Diệp Thành vượt xa dự liệu của bọn họ, đường đường là một Chuẩn Thánh nhưng lại bị phế đi tu vi hoàn toàn chỉ bằng một chiêu.

Lùi mãi lùi mãi, bảy Chuẩn Thánh này đột nhiên quay người, người nào người nấy bước vào hư thiên, đã không đụng được đến Diệp Thành thì chỉ còn cách bỏ trốn.

Thế rồi bọn họ vừa bay vào hư thiên thì đã bị một bàn tay màu vàng kim rợp trời nhấn xuống.

Phụt! Phụt! Phụt!

Bảy đạo tiên mang bay ra, máu tươi bắn vọt, tu vi của bảy tu sĩ Chuẩn Thánh lập tức tiêu tán sạch sẽ.

Tu...tu vi của ta!

Tiếng gầm gào vang dội, bọn họ không còn là Chuẩn Thánh cao cao tại thượng nữa và cũng đã trở thành kẻ bỏ đi không hơn không kém, làm vậy còn khiến bọn họ khổ hơn là nhận lấy cái chết bởi tu vi chính là sinh mệnh của bọn họ!

Thấy vậy, Long Nhất bật cười lạnh lùng: “Bảo các ngươi quỳ các ngươi không quỳ, đây chẳng phải là kết cục các ngươi tự tìm lấy sao?”

A...!

Bảy tu sĩ Chuẩn Thánh rít lên đau đớn, bọn họ quỳ rạp xuống đất và lúc này mới biết thế nào là hối hận, nếu như quỳ thì đã không tới mức này, đúng như Long Nhất nói, mọi thứ đều do bọn họ tự chuốc lấy.

Cho tới lúc này, bên trong cổ thành mới không còn bóng người đứng nữa, từng tiếng “bịch” vang lên, tất cả đều quỳ xuống đất, người nào người nấy run rẩy, sắc mặt tái nhợt y như Lâm Thi Hoạ lúc trước.

Diệp Thành đi rồi, một tay hắn kéo Lâm Thi Hoạ còn đang run rẩy với ánh mắt kinh hãi.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Máu tươi bắn vọt, một nửa cơ thể của Chuẩn Thánh áo tím bị một quyền của Diệp Thành đánh thành huyết vụ.Lão già áo tím lảo đảo lùi về sau, còn chưa đứng vững thì một đạo tiên mang bá đạo đã bắn đến đâm xuyên thần hải, tu vi Chuẩn Thánh cũng theo đó mà bị phế bỏ hoàn toàn.AdvertisementTu...tu vi của ta!Chuẩn Thánh áo tím thét gào không thể chấp nhận sự thật này.Bịch!Cuối cùng cơ thể của Chuẩn Thánh lảo đảo, ông ta không thể đứng vững nổi, “bịch” một tiếng quỳ phịch xuống đất.Tu vi bị phế bỏ hoàn toàn, ông ta không còn là Chuẩn Thánh cao cao tại thượng nữa mà chỉ là đồ bỏ đi không hơn không kém.Có lẽ cho tới lúc này ông ta mới thực sự biết thế nào là hối hận, ông ta tự cho rằng tu vi Chuẩn Thánh là thiên hạ vô địch nhưng lại không thể trụ nổi đòn đánh của một tu sĩ cảnh giới Hoàng, nếu biết Diệp Thành mạnh như vậy từ đầu thì ông ta không nên ra vẻ như vậy mà nên ngoan ngoãn quỳ xuống thì cũng không đến mức gặp đại nạn như lúc này.Đây....đây....!Bảy tu sĩ Chuẩn Thánh khác lần lượt lùi về sau, vẻ mặt tái nhợt, sức mạnh của Diệp Thành vượt xa dự liệu của bọn họ, đường đường là một Chuẩn Thánh nhưng lại bị phế đi tu vi hoàn toàn chỉ bằng một chiêu.Lùi mãi lùi mãi, bảy Chuẩn Thánh này đột nhiên quay người, người nào người nấy bước vào hư thiên, đã không đụng được đến Diệp Thành thì chỉ còn cách bỏ trốn.Thế rồi bọn họ vừa bay vào hư thiên thì đã bị một bàn tay màu vàng kim rợp trời nhấn xuống.Phụt! Phụt! Phụt!Bảy đạo tiên mang bay ra, máu tươi bắn vọt, tu vi của bảy tu sĩ Chuẩn Thánh lập tức tiêu tán sạch sẽ.Tu...tu vi của ta!Tiếng gầm gào vang dội, bọn họ không còn là Chuẩn Thánh cao cao tại thượng nữa và cũng đã trở thành kẻ bỏ đi không hơn không kém, làm vậy còn khiến bọn họ khổ hơn là nhận lấy cái chết bởi tu vi chính là sinh mệnh của bọn họ!Thấy vậy, Long Nhất bật cười lạnh lùng: “Bảo các ngươi quỳ các ngươi không quỳ, đây chẳng phải là kết cục các ngươi tự tìm lấy sao?”A...!Bảy tu sĩ Chuẩn Thánh rít lên đau đớn, bọn họ quỳ rạp xuống đất và lúc này mới biết thế nào là hối hận, nếu như quỳ thì đã không tới mức này, đúng như Long Nhất nói, mọi thứ đều do bọn họ tự chuốc lấy.Cho tới lúc này, bên trong cổ thành mới không còn bóng người đứng nữa, từng tiếng “bịch” vang lên, tất cả đều quỳ xuống đất, người nào người nấy run rẩy, sắc mặt tái nhợt y như Lâm Thi Hoạ lúc trước.Diệp Thành đi rồi, một tay hắn kéo Lâm Thi Hoạ còn đang run rẩy với ánh mắt kinh hãi.

Chương 3243: Tu...tu vi của ta!