Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3245: Tinh huy lấp lánh, ánh trăng thánh khiết.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi là tàn hồn của long đế nên có cách chứ?”, Diệp Thành nhìn sang Long Nhất.“Không phải không có cách”, Long Nhất trầm giọng, “dùng hai phần hồn bốn phần phách còn lại của cô ấy nghịch hướng triệu gọi một phần hồn và ba phần phách mất đi, đó không phải là sự tồn tại bình thường, không cùng vị trí với thế giới mà chúng ta sống, cho dù là Đại Đế cũng khó có thể kết nối, cần một loại trận pháp hoán linh đan xen giữa hồn và phách, nếu như một phần hồn và ba phần phách cô ấy mất đi đã bị diệt thì ta cũng không còn cách nào khác”.Advertisement“Vậy thì phải thử đã”.“Vậy thì ta đi chuẩn bị”, Long Nhất lập tức lui ra khỏi hẻm núi, hắn tìm phần đất hoang nơi có linh lực dày đặc và bắt đầu dùng đạo tắc cũng như sức mạnh huyết mạch khắc hoạ trận văn, đó là một loại trận pháp huyền ảo.Phía này Diệp Thành đã đứng dậy, hắn khẽ cởi bỏ đi bộ đồ rách rưới của Lâm Thi Hoạ, không để sót lại bất cứ lớp nào.Dưới ánh trăng, cơ thể Lâm Thi Hoạ hiện lên thật đường nét nhưng lại bám bẩn.Diệp Thành ôm lấy cô nhưng cô không tỏ ra tức giận và chống đối, hắn đặt cô vào trong làn nước mát lành.Nước suối dập dờn xối lên từng gợn sóng làm ướt cơ thể và mái tóc cô, dần cuốn đi từng lớp bẩn bám trên cơ thể cô, dưới ánh trăng chiếu rọi, mỗi một phần trên cơ thể Lâm Thi Hoạ đều vô cùng lấp lánh nhẵn nhụi.Sau một hồi tắm rửa, Diệp Thành mới lấy ra một bộ tiên y khoác lên cơ thể cô, đi giày thêu hoa cho cô.Cơ thể Lâm Thi Hoạ vẫn không ngừng run rẩy, chiếc bánh màn thầu trong tay cô đã được Diệp Thành đổi thành linh quả long lanh.Tiếp đó, phía trước một cái gương, cô ngồi còn Diệp Thành đứng, tay hắn cầm cái lược khẽ chải tóc cho cô, “muội tên là Lâm Thi Hoạ, là đệ tử của Hằng Nhạc Tông Đại Sở, sư tôn của muội là Thái Hư Cổ Long, sư huynh của muội là Diệp Thành, muội có một thần thú thanh loan...”Diệp Thành vừa chải tóc vừa nói, giọng nói dàng, chỉ sợ làm Lâm Thi Hoạ sợ hãi.Lâm Thi Hoạ!Thái Hư Cổ Long!Diệp Thành!Thanh Loan!Lâm Thi Hoạ ngây dại lẩm bẩm, cô lặng lẽ nghe Diệp Thành nói rồi lại ngẩn ngơ nhìn mình trong gương, nhìn đến mức thần thái mơ hồ, nhìn tới mức đôi mắt nhoà đi, đây có lẽ là lần đầu tiên cô nhìn mình như vậy, cũng là lần đầu tiên cô biết mình trông thế nào, vừa lạ lại vừa quen.Tinh huy lấp lánh, ánh trăng thánh khiết.Cảnh tượng này thật ấm áp, giống như tân lang đang chải tóc cho thê tử của mình vậy.

“Ngươi là tàn hồn của long đế nên có cách chứ?”, Diệp Thành nhìn sang Long Nhất.

“Không phải không có cách”, Long Nhất trầm giọng, “dùng hai phần hồn bốn phần phách còn lại của cô ấy nghịch hướng triệu gọi một phần hồn và ba phần phách mất đi, đó không phải là sự tồn tại bình thường, không cùng vị trí với thế giới mà chúng ta sống, cho dù là Đại Đế cũng khó có thể kết nối, cần một loại trận pháp hoán linh đan xen giữa hồn và phách, nếu như một phần hồn và ba phần phách cô ấy mất đi đã bị diệt thì ta cũng không còn cách nào khác”.

Advertisement

“Vậy thì phải thử đã”.

“Vậy thì ta đi chuẩn bị”, Long Nhất lập tức lui ra khỏi hẻm núi, hắn tìm phần đất hoang nơi có linh lực dày đặc và bắt đầu dùng đạo tắc cũng như sức mạnh huyết mạch khắc hoạ trận văn, đó là một loại trận pháp huyền ảo.

Phía này Diệp Thành đã đứng dậy, hắn khẽ cởi bỏ đi bộ đồ rách rưới của Lâm Thi Hoạ, không để sót lại bất cứ lớp nào.

Dưới ánh trăng, cơ thể Lâm Thi Hoạ hiện lên thật đường nét nhưng lại bám bẩn.

Diệp Thành ôm lấy cô nhưng cô không tỏ ra tức giận và chống đối, hắn đặt cô vào trong làn nước mát lành.

Nước suối dập dờn xối lên từng gợn sóng làm ướt cơ thể và mái tóc cô, dần cuốn đi từng lớp bẩn bám trên cơ thể cô, dưới ánh trăng chiếu rọi, mỗi một phần trên cơ thể Lâm Thi Hoạ đều vô cùng lấp lánh nhẵn nhụi.

Sau một hồi tắm rửa, Diệp Thành mới lấy ra một bộ tiên y khoác lên cơ thể cô, đi giày thêu hoa cho cô.

Cơ thể Lâm Thi Hoạ vẫn không ngừng run rẩy, chiếc bánh màn thầu trong tay cô đã được Diệp Thành đổi thành linh quả long lanh.

Tiếp đó, phía trước một cái gương, cô ngồi còn Diệp Thành đứng, tay hắn cầm cái lược khẽ chải tóc cho cô, “muội tên là Lâm Thi Hoạ, là đệ tử của Hằng Nhạc Tông Đại Sở, sư tôn của muội là Thái Hư Cổ Long, sư huynh của muội là Diệp Thành, muội có một thần thú thanh loan...”

Diệp Thành vừa chải tóc vừa nói, giọng nói dàng, chỉ sợ làm Lâm Thi Hoạ sợ hãi.

Lâm Thi Hoạ!

Thái Hư Cổ Long!

Diệp Thành!

Thanh Loan!

Lâm Thi Hoạ ngây dại lẩm bẩm, cô lặng lẽ nghe Diệp Thành nói rồi lại ngẩn ngơ nhìn mình trong gương, nhìn đến mức thần thái mơ hồ, nhìn tới mức đôi mắt nhoà đi, đây có lẽ là lần đầu tiên cô nhìn mình như vậy, cũng là lần đầu tiên cô biết mình trông thế nào, vừa lạ lại vừa quen.

Tinh huy lấp lánh, ánh trăng thánh khiết.

Cảnh tượng này thật ấm áp, giống như tân lang đang chải tóc cho thê tử của mình vậy.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi là tàn hồn của long đế nên có cách chứ?”, Diệp Thành nhìn sang Long Nhất.“Không phải không có cách”, Long Nhất trầm giọng, “dùng hai phần hồn bốn phần phách còn lại của cô ấy nghịch hướng triệu gọi một phần hồn và ba phần phách mất đi, đó không phải là sự tồn tại bình thường, không cùng vị trí với thế giới mà chúng ta sống, cho dù là Đại Đế cũng khó có thể kết nối, cần một loại trận pháp hoán linh đan xen giữa hồn và phách, nếu như một phần hồn và ba phần phách cô ấy mất đi đã bị diệt thì ta cũng không còn cách nào khác”.Advertisement“Vậy thì phải thử đã”.“Vậy thì ta đi chuẩn bị”, Long Nhất lập tức lui ra khỏi hẻm núi, hắn tìm phần đất hoang nơi có linh lực dày đặc và bắt đầu dùng đạo tắc cũng như sức mạnh huyết mạch khắc hoạ trận văn, đó là một loại trận pháp huyền ảo.Phía này Diệp Thành đã đứng dậy, hắn khẽ cởi bỏ đi bộ đồ rách rưới của Lâm Thi Hoạ, không để sót lại bất cứ lớp nào.Dưới ánh trăng, cơ thể Lâm Thi Hoạ hiện lên thật đường nét nhưng lại bám bẩn.Diệp Thành ôm lấy cô nhưng cô không tỏ ra tức giận và chống đối, hắn đặt cô vào trong làn nước mát lành.Nước suối dập dờn xối lên từng gợn sóng làm ướt cơ thể và mái tóc cô, dần cuốn đi từng lớp bẩn bám trên cơ thể cô, dưới ánh trăng chiếu rọi, mỗi một phần trên cơ thể Lâm Thi Hoạ đều vô cùng lấp lánh nhẵn nhụi.Sau một hồi tắm rửa, Diệp Thành mới lấy ra một bộ tiên y khoác lên cơ thể cô, đi giày thêu hoa cho cô.Cơ thể Lâm Thi Hoạ vẫn không ngừng run rẩy, chiếc bánh màn thầu trong tay cô đã được Diệp Thành đổi thành linh quả long lanh.Tiếp đó, phía trước một cái gương, cô ngồi còn Diệp Thành đứng, tay hắn cầm cái lược khẽ chải tóc cho cô, “muội tên là Lâm Thi Hoạ, là đệ tử của Hằng Nhạc Tông Đại Sở, sư tôn của muội là Thái Hư Cổ Long, sư huynh của muội là Diệp Thành, muội có một thần thú thanh loan...”Diệp Thành vừa chải tóc vừa nói, giọng nói dàng, chỉ sợ làm Lâm Thi Hoạ sợ hãi.Lâm Thi Hoạ!Thái Hư Cổ Long!Diệp Thành!Thanh Loan!Lâm Thi Hoạ ngây dại lẩm bẩm, cô lặng lẽ nghe Diệp Thành nói rồi lại ngẩn ngơ nhìn mình trong gương, nhìn đến mức thần thái mơ hồ, nhìn tới mức đôi mắt nhoà đi, đây có lẽ là lần đầu tiên cô nhìn mình như vậy, cũng là lần đầu tiên cô biết mình trông thế nào, vừa lạ lại vừa quen.Tinh huy lấp lánh, ánh trăng thánh khiết.Cảnh tượng này thật ấm áp, giống như tân lang đang chải tóc cho thê tử của mình vậy.

Chương 3245: Tinh huy lấp lánh, ánh trăng thánh khiết.