“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3263: “Ta thật thông minh!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng bao nhiêu cao thủ như vậy, đuổi mãi đuổi mãi rồi dừng lại trên một khoảng tinh không, đôi mắt khẽ nheo lại, không ít người đưa mắt nhìn nhau, đuổi theo lâu như vậy mà lại để mất dấu.“Khốn kiếp!”Những tiếng hét giận dữ vang lên hết đợt này tới đợt khác, khiến đám Chuẩn Hoàng và cảnh giới Hoàng tới sau đều lần lượt ngã xuống.AdvertisementBên này, không gian tinh không hẻo lánh nào đó chợt biến dạng, Diệp Thành chạy ra.“Ta thật thông minh!”Diệp Thành cười hì hì, nhìn quanh bốn phía rồi nháy mắt không thấy đâu.Muốn trách chỉ trách hắn diễn quá thật, liều mạng xông lên khiến thanh niên tóc tím tưởng rằng mình là đồng đội tốt, đến lúc đó tìm tìm cơ hội thoát thân, lừa hắn ta xoay vòng vòng.Khi màn đêm buông xuống, hầu hết những người chạy tới hóng chuyện đều đã giải tán, nhưng vẫn có những Chuẩn Thánh và Thánh Nhân đi tìm Diệp Thành, trong đó bao gồm cả bóng đen và thanh niên tóc tím, lúc này hai người đã trở thành đồng minh.Haiz!Trong đám người, lão già béo và Cô Lam đều thở dài, họ vốn muốn đưa Diệp Thành về nhưng không ngờ lại để hắn chạy mất.Đặc biệt là Cô Lam, trên đường về cô ta liên tục nhìn lão già béo, lúc trước ông ta đã thề không đuổi kịp Diệp Thành thì sẽ theo họ hắn.Lão béo ho khan một tiếng, lắc đầu rồi tăng tốc.Không biết qua bao lâu hai người mới tới một cổ tinh khổng lồ, còn lớn hơn cổ tinh của Thánh Vương người hoang dã lúc trước, xung quanh cổ tinh tản ra quầng sáng màu tím rất chói mắt.Trong vùng tinh vực này, nó cũng một cái tên riêng của mình: Tiên Nguyệt Tinh.Cả hai đáp xuống tiên sơn trên Tiên Nguyệt Tinh, đây là Tiên Nguyệt Cung, một trong số ít những thế lực lớn ở tinh vực này.Thấy hai người trở lại, rất nhiều trưởng lão đều tiến lên, ánh mắt đầy hy vọng.Ông lão béo và Cô Lam cười ngượng, cất bước đi lên một ngọn núi, ở đó có một chiếc giường băng ngọc, trên giường có một thiếu nữ ngủ say, dường như đã bị phong ấn.Nếu Diệp Thành ở đây chắc chắn sẽ mừng rỡ, bởi vì cô ấy cũng là người chuyển kiếp của Đại Sở.Đêm khuya, bầu trời đêm như những hạt cát bụi.Tinh không lại không hề yên bình, vẫn có thể thấy từng nhóm ba tới năm người đi qua đi lại trong không trung, đa phần là Chuẩn Thánh, cũng không thiếu Thánh Nhân, bọn họ không ngừng lục tìm tứ phía, hi vọng có thể tìm thấy bóng dáng Diệp Thành.Vì chưa tìm thấy Diệp Thành nên bọn họ tối sầm mặt lại.Rầm! Rầm!Không lâu sau đó, một vùng tinh không vang lên tiếng động dữ dội khiến rất nhiều người bị thu hút về một phía, bọn họ tưởng rằng có người đã tìm được Diệp Thành rồi.Thế nhưng sau khi nhiều người đi tới thì vẻ mặt lại trở nên kì quái và đặc sắc.
Nhưng bao nhiêu cao thủ như vậy, đuổi mãi đuổi mãi rồi dừng lại trên một khoảng tinh không, đôi mắt khẽ nheo lại, không ít người đưa mắt nhìn nhau, đuổi theo lâu như vậy mà lại để mất dấu.
“Khốn kiếp!”
Những tiếng hét giận dữ vang lên hết đợt này tới đợt khác, khiến đám Chuẩn Hoàng và cảnh giới Hoàng tới sau đều lần lượt ngã xuống.
Advertisement
Bên này, không gian tinh không hẻo lánh nào đó chợt biến dạng, Diệp Thành chạy ra.
“Ta thật thông minh!”
Diệp Thành cười hì hì, nhìn quanh bốn phía rồi nháy mắt không thấy đâu.
Muốn trách chỉ trách hắn diễn quá thật, liều mạng xông lên khiến thanh niên tóc tím tưởng rằng mình là đồng đội tốt, đến lúc đó tìm tìm cơ hội thoát thân, lừa hắn ta xoay vòng vòng.
Khi màn đêm buông xuống, hầu hết những người chạy tới hóng chuyện đều đã giải tán, nhưng vẫn có những Chuẩn Thánh và Thánh Nhân đi tìm Diệp Thành, trong đó bao gồm cả bóng đen và thanh niên tóc tím, lúc này hai người đã trở thành đồng minh.
Haiz!
Trong đám người, lão già béo và Cô Lam đều thở dài, họ vốn muốn đưa Diệp Thành về nhưng không ngờ lại để hắn chạy mất.
Đặc biệt là Cô Lam, trên đường về cô ta liên tục nhìn lão già béo, lúc trước ông ta đã thề không đuổi kịp Diệp Thành thì sẽ theo họ hắn.
Lão béo ho khan một tiếng, lắc đầu rồi tăng tốc.
Không biết qua bao lâu hai người mới tới một cổ tinh khổng lồ, còn lớn hơn cổ tinh của Thánh Vương người hoang dã lúc trước, xung quanh cổ tinh tản ra quầng sáng màu tím rất chói mắt.
Trong vùng tinh vực này, nó cũng một cái tên riêng của mình: Tiên Nguyệt Tinh.
Cả hai đáp xuống tiên sơn trên Tiên Nguyệt Tinh, đây là Tiên Nguyệt Cung, một trong số ít những thế lực lớn ở tinh vực này.
Thấy hai người trở lại, rất nhiều trưởng lão đều tiến lên, ánh mắt đầy hy vọng.
Ông lão béo và Cô Lam cười ngượng, cất bước đi lên một ngọn núi, ở đó có một chiếc giường băng ngọc, trên giường có một thiếu nữ ngủ say, dường như đã bị phong ấn.
Nếu Diệp Thành ở đây chắc chắn sẽ mừng rỡ, bởi vì cô ấy cũng là người chuyển kiếp của Đại Sở.
Đêm khuya, bầu trời đêm như những hạt cát bụi.
Tinh không lại không hề yên bình, vẫn có thể thấy từng nhóm ba tới năm người đi qua đi lại trong không trung, đa phần là Chuẩn Thánh, cũng không thiếu Thánh Nhân, bọn họ không ngừng lục tìm tứ phía, hi vọng có thể tìm thấy bóng dáng Diệp Thành.
Vì chưa tìm thấy Diệp Thành nên bọn họ tối sầm mặt lại.
Rầm! Rầm!
Không lâu sau đó, một vùng tinh không vang lên tiếng động dữ dội khiến rất nhiều người bị thu hút về một phía, bọn họ tưởng rằng có người đã tìm được Diệp Thành rồi.
Thế nhưng sau khi nhiều người đi tới thì vẻ mặt lại trở nên kì quái và đặc sắc.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng bao nhiêu cao thủ như vậy, đuổi mãi đuổi mãi rồi dừng lại trên một khoảng tinh không, đôi mắt khẽ nheo lại, không ít người đưa mắt nhìn nhau, đuổi theo lâu như vậy mà lại để mất dấu.“Khốn kiếp!”Những tiếng hét giận dữ vang lên hết đợt này tới đợt khác, khiến đám Chuẩn Hoàng và cảnh giới Hoàng tới sau đều lần lượt ngã xuống.AdvertisementBên này, không gian tinh không hẻo lánh nào đó chợt biến dạng, Diệp Thành chạy ra.“Ta thật thông minh!”Diệp Thành cười hì hì, nhìn quanh bốn phía rồi nháy mắt không thấy đâu.Muốn trách chỉ trách hắn diễn quá thật, liều mạng xông lên khiến thanh niên tóc tím tưởng rằng mình là đồng đội tốt, đến lúc đó tìm tìm cơ hội thoát thân, lừa hắn ta xoay vòng vòng.Khi màn đêm buông xuống, hầu hết những người chạy tới hóng chuyện đều đã giải tán, nhưng vẫn có những Chuẩn Thánh và Thánh Nhân đi tìm Diệp Thành, trong đó bao gồm cả bóng đen và thanh niên tóc tím, lúc này hai người đã trở thành đồng minh.Haiz!Trong đám người, lão già béo và Cô Lam đều thở dài, họ vốn muốn đưa Diệp Thành về nhưng không ngờ lại để hắn chạy mất.Đặc biệt là Cô Lam, trên đường về cô ta liên tục nhìn lão già béo, lúc trước ông ta đã thề không đuổi kịp Diệp Thành thì sẽ theo họ hắn.Lão béo ho khan một tiếng, lắc đầu rồi tăng tốc.Không biết qua bao lâu hai người mới tới một cổ tinh khổng lồ, còn lớn hơn cổ tinh của Thánh Vương người hoang dã lúc trước, xung quanh cổ tinh tản ra quầng sáng màu tím rất chói mắt.Trong vùng tinh vực này, nó cũng một cái tên riêng của mình: Tiên Nguyệt Tinh.Cả hai đáp xuống tiên sơn trên Tiên Nguyệt Tinh, đây là Tiên Nguyệt Cung, một trong số ít những thế lực lớn ở tinh vực này.Thấy hai người trở lại, rất nhiều trưởng lão đều tiến lên, ánh mắt đầy hy vọng.Ông lão béo và Cô Lam cười ngượng, cất bước đi lên một ngọn núi, ở đó có một chiếc giường băng ngọc, trên giường có một thiếu nữ ngủ say, dường như đã bị phong ấn.Nếu Diệp Thành ở đây chắc chắn sẽ mừng rỡ, bởi vì cô ấy cũng là người chuyển kiếp của Đại Sở.Đêm khuya, bầu trời đêm như những hạt cát bụi.Tinh không lại không hề yên bình, vẫn có thể thấy từng nhóm ba tới năm người đi qua đi lại trong không trung, đa phần là Chuẩn Thánh, cũng không thiếu Thánh Nhân, bọn họ không ngừng lục tìm tứ phía, hi vọng có thể tìm thấy bóng dáng Diệp Thành.Vì chưa tìm thấy Diệp Thành nên bọn họ tối sầm mặt lại.Rầm! Rầm!Không lâu sau đó, một vùng tinh không vang lên tiếng động dữ dội khiến rất nhiều người bị thu hút về một phía, bọn họ tưởng rằng có người đã tìm được Diệp Thành rồi.Thế nhưng sau khi nhiều người đi tới thì vẻ mặt lại trở nên kì quái và đặc sắc.