Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3289: “Chào tiền bối!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta… đi”, dù biết là đe doạ nhưng lão già áo đen cũng không có cách nào, hít sâu một hơi rồi cắn răng đứng dậy, ra khỏi tiên sơn.“Thế này mới đúng chứ!”AdvertisementPhía Long Nhất đều cười toe toét.Còn Diệp Thành thì lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh ra huyễn hoá thành gậy rang sói, chỉ chờ lão già áo trắng đi vào.Ba Âm Minh Tử Tướng cũng đứng ở ba hướng trên hư thiên, ai cũng mặc áo choàng đen, không nhìn rõ mặt, quan trọng nhất là trong tay ai cũng đều cầm một binh khí hung hãn.Lão già áo đen ra khỏi tiên sơn, liếc nhìn lão già áo trắng: “Sao, sợ ta lừa ngươi à?”Lão già áo trắng khẽ mỉm cười nhưng đôi mắt lại hơi nheo lại, khi thấy toàn thân lão già áo đen đầy thương tích, ông ta không khỏi hỏi: “Hắc Viêm, sao trên người ngươi nhiều vết thương thế?”“Gặp phải vài tên râu ria, nhưng đã giải quyết xong rồi”, lão già áo đen lãnh đạm trả lời.“Ồ?”“Có vào không?”, lão già áo đen hơi mất kiên nhẫn.“Vội cái gì?”, lão già áo trắng nói xong bất giác nhìn vào tiên sơn, vẫn rất cẩn trọng.“Có lòng tốt chia sẻ với ngươi, không cảm kích thì thôi còn nghi ngờ, thôi ngươi về đi! Mọi thứ ở đây đều thuộc về ta”, lão già áo đen hừ lạnh rồi quay người đi vào tiên sơn.“Ta có nói không vào đâu”, lão già áo trắng cười ngượng, trong lòng vẫn cảnh giác, nhìn xung quanh rồi mới cất bước theo lão già áo đen cùng vào tiên sơn.Vừa vào tiên sơn, lão già áo trắng lập tức nheo mắt, nhìn thấy ba Âm Minh Tử Tướng, với nhãn giới của ông ta đương nhiên có thể nhìn ra họ đều đã chết không có linh hồn.Hình nộm?Lão già áo trắng lẩm bẩm, nhưng nhìn một lúc đôi mắt ông ta càng nheo lại nhiều hơn.Đều là cấp bậc Thánh Nhân!Lão già áo trắng giật mình, vẻ mặt biến sắc, ông ta không ngờ trong tiên sơn này còn có ba sự tồn tại đáng sợ đến thế, điều kỳ lạ là không phải hình nộm bình thường, cấp bậc còn cao hơn hình nộm.Chẳng trách Hắc Viêm bị thương khắp người!Lão già áo trắng vuốt râu, theo bản năng tin rằng lão già áo đen bị thương là do ba hình nộm này gây ra.“Chào tiền bối!”Khi lão già áo trắng đang suy tư thì phía Long Nhất và Tư Đồ Nam đã cười tươi như hoa chào đón.“Ừm!”Lão già áo trắng khẽ đáp một tiếng, vẫn vuốt râu, rất có phong thái của bậc cao nhân tiền bối, ông ta tự nhiên cho rằng phía Long Nhất đang hành lễ với mình chứ không hề nghĩ mình đã rơi vào bẫy.

“Ta… đi”, dù biết là đe doạ nhưng lão già áo đen cũng không có cách nào, hít sâu một hơi rồi cắn răng đứng dậy, ra khỏi tiên sơn.

“Thế này mới đúng chứ!”

Advertisement

Phía Long Nhất đều cười toe toét.

Còn Diệp Thành thì lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh ra huyễn hoá thành gậy rang sói, chỉ chờ lão già áo trắng đi vào.

Ba Âm Minh Tử Tướng cũng đứng ở ba hướng trên hư thiên, ai cũng mặc áo choàng đen, không nhìn rõ mặt, quan trọng nhất là trong tay ai cũng đều cầm một binh khí hung hãn.

Lão già áo đen ra khỏi tiên sơn, liếc nhìn lão già áo trắng: “Sao, sợ ta lừa ngươi à?”

Lão già áo trắng khẽ mỉm cười nhưng đôi mắt lại hơi nheo lại, khi thấy toàn thân lão già áo đen đầy thương tích, ông ta không khỏi hỏi: “Hắc Viêm, sao trên người ngươi nhiều vết thương thế?”

“Gặp phải vài tên râu ria, nhưng đã giải quyết xong rồi”, lão già áo đen lãnh đạm trả lời.

“Ồ?”

“Có vào không?”, lão già áo đen hơi mất kiên nhẫn.

“Vội cái gì?”, lão già áo trắng nói xong bất giác nhìn vào tiên sơn, vẫn rất cẩn trọng.

“Có lòng tốt chia sẻ với ngươi, không cảm kích thì thôi còn nghi ngờ, thôi ngươi về đi! Mọi thứ ở đây đều thuộc về ta”, lão già áo đen hừ lạnh rồi quay người đi vào tiên sơn.

“Ta có nói không vào đâu”, lão già áo trắng cười ngượng, trong lòng vẫn cảnh giác, nhìn xung quanh rồi mới cất bước theo lão già áo đen cùng vào tiên sơn.

Vừa vào tiên sơn, lão già áo trắng lập tức nheo mắt, nhìn thấy ba Âm Minh Tử Tướng, với nhãn giới của ông ta đương nhiên có thể nhìn ra họ đều đã chết không có linh hồn.

Hình nộm?

Lão già áo trắng lẩm bẩm, nhưng nhìn một lúc đôi mắt ông ta càng nheo lại nhiều hơn.

Đều là cấp bậc Thánh Nhân!

Lão già áo trắng giật mình, vẻ mặt biến sắc, ông ta không ngờ trong tiên sơn này còn có ba sự tồn tại đáng sợ đến thế, điều kỳ lạ là không phải hình nộm bình thường, cấp bậc còn cao hơn hình nộm.

Chẳng trách Hắc Viêm bị thương khắp người!

Lão già áo trắng vuốt râu, theo bản năng tin rằng lão già áo đen bị thương là do ba hình nộm này gây ra.

“Chào tiền bối!”

Khi lão già áo trắng đang suy tư thì phía Long Nhất và Tư Đồ Nam đã cười tươi như hoa chào đón.

“Ừm!”

Lão già áo trắng khẽ đáp một tiếng, vẫn vuốt râu, rất có phong thái của bậc cao nhân tiền bối, ông ta tự nhiên cho rằng phía Long Nhất đang hành lễ với mình chứ không hề nghĩ mình đã rơi vào bẫy.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta… đi”, dù biết là đe doạ nhưng lão già áo đen cũng không có cách nào, hít sâu một hơi rồi cắn răng đứng dậy, ra khỏi tiên sơn.“Thế này mới đúng chứ!”AdvertisementPhía Long Nhất đều cười toe toét.Còn Diệp Thành thì lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh ra huyễn hoá thành gậy rang sói, chỉ chờ lão già áo trắng đi vào.Ba Âm Minh Tử Tướng cũng đứng ở ba hướng trên hư thiên, ai cũng mặc áo choàng đen, không nhìn rõ mặt, quan trọng nhất là trong tay ai cũng đều cầm một binh khí hung hãn.Lão già áo đen ra khỏi tiên sơn, liếc nhìn lão già áo trắng: “Sao, sợ ta lừa ngươi à?”Lão già áo trắng khẽ mỉm cười nhưng đôi mắt lại hơi nheo lại, khi thấy toàn thân lão già áo đen đầy thương tích, ông ta không khỏi hỏi: “Hắc Viêm, sao trên người ngươi nhiều vết thương thế?”“Gặp phải vài tên râu ria, nhưng đã giải quyết xong rồi”, lão già áo đen lãnh đạm trả lời.“Ồ?”“Có vào không?”, lão già áo đen hơi mất kiên nhẫn.“Vội cái gì?”, lão già áo trắng nói xong bất giác nhìn vào tiên sơn, vẫn rất cẩn trọng.“Có lòng tốt chia sẻ với ngươi, không cảm kích thì thôi còn nghi ngờ, thôi ngươi về đi! Mọi thứ ở đây đều thuộc về ta”, lão già áo đen hừ lạnh rồi quay người đi vào tiên sơn.“Ta có nói không vào đâu”, lão già áo trắng cười ngượng, trong lòng vẫn cảnh giác, nhìn xung quanh rồi mới cất bước theo lão già áo đen cùng vào tiên sơn.Vừa vào tiên sơn, lão già áo trắng lập tức nheo mắt, nhìn thấy ba Âm Minh Tử Tướng, với nhãn giới của ông ta đương nhiên có thể nhìn ra họ đều đã chết không có linh hồn.Hình nộm?Lão già áo trắng lẩm bẩm, nhưng nhìn một lúc đôi mắt ông ta càng nheo lại nhiều hơn.Đều là cấp bậc Thánh Nhân!Lão già áo trắng giật mình, vẻ mặt biến sắc, ông ta không ngờ trong tiên sơn này còn có ba sự tồn tại đáng sợ đến thế, điều kỳ lạ là không phải hình nộm bình thường, cấp bậc còn cao hơn hình nộm.Chẳng trách Hắc Viêm bị thương khắp người!Lão già áo trắng vuốt râu, theo bản năng tin rằng lão già áo đen bị thương là do ba hình nộm này gây ra.“Chào tiền bối!”Khi lão già áo trắng đang suy tư thì phía Long Nhất và Tư Đồ Nam đã cười tươi như hoa chào đón.“Ừm!”Lão già áo trắng khẽ đáp một tiếng, vẫn vuốt râu, rất có phong thái của bậc cao nhân tiền bối, ông ta tự nhiên cho rằng phía Long Nhất đang hành lễ với mình chứ không hề nghĩ mình đã rơi vào bẫy.

Chương 3289: “Chào tiền bối!”