Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3291: “Các ngươi ức hiếp người quá đáng”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lão già áo trắng nhận thua, không nhận thua cũng không có cách nào, dù có tu vi Thánh Nhân nhưng cũng không đấu lại được bí thuật trong thần hải, đúng là chỉ trong chốc lát ông ta sẽ chết và hoá thành tro tàn ngay.Hai Thánh Nhân đứng cùng nhau, lão già áo đen chỉ ho khan cười gượng.Lão già áo trắng thì mặt đen như than, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm lão già áo đen, nếu như ánh mắt có thể ăn thịt người thì lão già áo đen đã chết hơn tám trăm lần.Advertisement“Lại thêm một trợ thủ miễn phí nữa!”Long Nhất và Tư Đồ Nam nhìn nhau cười.Hai Thánh Nhân sống, ba Thánh Nhân Âm Minh Tử Tướng, hai mươi bảy Âm Minh Tử Tướng Chuẩn Thánh, cộng thêm kết giới và trận pháp bá đạo của tiên sơn Thiên Đình đủ để bảo vệ những người chuyển kiếp được an toàn.Diệp Thành bước tới, đưa một bức tranh ra trước mặt lão già áo đen và lão già áo trắng, bên trên viết những địa danh như Đại La Chư Thiên và Côn Luân Hư: “Hai vị tiền bối đã nghe tới những nơi này chưa?”Sắc mặt hai ông lão đều tái mét, nhưng họ vẫn liếc nhìn, chừng ba đến năm giây sau, hai người đều hừ lạnh, quay đầu đi: “Chưa nghe bao giờ”.Thấy vậy, Long Nhất mỉm cười: “Thật sự chưa nghe bao giờ?”Hự!Lão già áo đen và lão già áo trắng lại rên lên, vì Long Nhất đã kích phát cấm chế khiến cho thần hải của họ rung lên ầm ầm.Lần này hai người sợ rồi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng: “Từng nghe Chư Thiên Kiếm Thần, những cái tên khác thật sự chưa nghe bao giờ”.“Thật đáng tiếc”, Diệp Thành thở dài, cất cuộn tranh đi.“Làm như vậy sớm có phải tốt hơn không”, Long Nhất mắng một tiếng rồi lấy túi đựng đồ của hai người đi.“Ngươi…”, hai người vừa lên tiếng, nhưng lời đến miệng lại nuốt trở về, bọn họ đã nhìn ra rồi, ở trước mặt đám súc vật này tốt nhất hãy thành thật, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.“Khi nào các ngươi thả chúng ta đi?”, trơ mắt nhìn túi đựng đồ đầy ắp bảo bối của mình bị lấy đi, lão già áo trắng nhìn Diệp Thành, với nhãn lực của ông ta đương nhiên có thể nhìn ra Diệp Thành là người cầm đầu.“Năm trăm năm”, Diệp Thành nhẹ giọng nói.“Các ngươi ức h**p người quá đáng”.“Sáu trăm năm”.“Sao lại tăng nữa vậy?”“Bảy trăm năm”, Diệp Thành lại thêm một trăm năm nữa, nói xong hắn mỉm cười nhìn hai lão già, ánh mắt như đang nói, ông nói tiếp đi, ông còn nói thì ta còn tăng.Hai lão già ngậm miệng không nói, sợ lại vô tình thốt ra gì nữa.Với tình hình hiện tại hai người cũng chỉ có thể bấm bụng chịu đựng, có khổ mà không nói ra được, hai người họ đúng là gặp xui xẻo, gặp phải đám này có trời mới biết khi nào mới có thể lại được tự do.

Lão già áo trắng nhận thua, không nhận thua cũng không có cách nào, dù có tu vi Thánh Nhân nhưng cũng không đấu lại được bí thuật trong thần hải, đúng là chỉ trong chốc lát ông ta sẽ chết và hoá thành tro tàn ngay.

Hai Thánh Nhân đứng cùng nhau, lão già áo đen chỉ ho khan cười gượng.

Lão già áo trắng thì mặt đen như than, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm lão già áo đen, nếu như ánh mắt có thể ăn thịt người thì lão già áo đen đã chết hơn tám trăm lần.

Advertisement

“Lại thêm một trợ thủ miễn phí nữa!”

Long Nhất và Tư Đồ Nam nhìn nhau cười.

Hai Thánh Nhân sống, ba Thánh Nhân Âm Minh Tử Tướng, hai mươi bảy Âm Minh Tử Tướng Chuẩn Thánh, cộng thêm kết giới và trận pháp bá đạo của tiên sơn Thiên Đình đủ để bảo vệ những người chuyển kiếp được an toàn.

Diệp Thành bước tới, đưa một bức tranh ra trước mặt lão già áo đen và lão già áo trắng, bên trên viết những địa danh như Đại La Chư Thiên và Côn Luân Hư: “Hai vị tiền bối đã nghe tới những nơi này chưa?”

Sắc mặt hai ông lão đều tái mét, nhưng họ vẫn liếc nhìn, chừng ba đến năm giây sau, hai người đều hừ lạnh, quay đầu đi: “Chưa nghe bao giờ”.

Thấy vậy, Long Nhất mỉm cười: “Thật sự chưa nghe bao giờ?”

Hự!

Lão già áo đen và lão già áo trắng lại rên lên, vì Long Nhất đã kích phát cấm chế khiến cho thần hải của họ rung lên ầm ầm.

Lần này hai người sợ rồi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng: “Từng nghe Chư Thiên Kiếm Thần, những cái tên khác thật sự chưa nghe bao giờ”.

“Thật đáng tiếc”, Diệp Thành thở dài, cất cuộn tranh đi.

“Làm như vậy sớm có phải tốt hơn không”, Long Nhất mắng một tiếng rồi lấy túi đựng đồ của hai người đi.

“Ngươi…”, hai người vừa lên tiếng, nhưng lời đến miệng lại nuốt trở về, bọn họ đã nhìn ra rồi, ở trước mặt đám súc vật này tốt nhất hãy thành thật, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

“Khi nào các ngươi thả chúng ta đi?”, trơ mắt nhìn túi đựng đồ đầy ắp bảo bối của mình bị lấy đi, lão già áo trắng nhìn Diệp Thành, với nhãn lực của ông ta đương nhiên có thể nhìn ra Diệp Thành là người cầm đầu.

“Năm trăm năm”, Diệp Thành nhẹ giọng nói.

“Các ngươi ức h**p người quá đáng”.

“Sáu trăm năm”.

“Sao lại tăng nữa vậy?”

“Bảy trăm năm”, Diệp Thành lại thêm một trăm năm nữa, nói xong hắn mỉm cười nhìn hai lão già, ánh mắt như đang nói, ông nói tiếp đi, ông còn nói thì ta còn tăng.

Hai lão già ngậm miệng không nói, sợ lại vô tình thốt ra gì nữa.

Với tình hình hiện tại hai người cũng chỉ có thể bấm bụng chịu đựng, có khổ mà không nói ra được, hai người họ đúng là gặp xui xẻo, gặp phải đám này có trời mới biết khi nào mới có thể lại được tự do.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lão già áo trắng nhận thua, không nhận thua cũng không có cách nào, dù có tu vi Thánh Nhân nhưng cũng không đấu lại được bí thuật trong thần hải, đúng là chỉ trong chốc lát ông ta sẽ chết và hoá thành tro tàn ngay.Hai Thánh Nhân đứng cùng nhau, lão già áo đen chỉ ho khan cười gượng.Lão già áo trắng thì mặt đen như than, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm lão già áo đen, nếu như ánh mắt có thể ăn thịt người thì lão già áo đen đã chết hơn tám trăm lần.Advertisement“Lại thêm một trợ thủ miễn phí nữa!”Long Nhất và Tư Đồ Nam nhìn nhau cười.Hai Thánh Nhân sống, ba Thánh Nhân Âm Minh Tử Tướng, hai mươi bảy Âm Minh Tử Tướng Chuẩn Thánh, cộng thêm kết giới và trận pháp bá đạo của tiên sơn Thiên Đình đủ để bảo vệ những người chuyển kiếp được an toàn.Diệp Thành bước tới, đưa một bức tranh ra trước mặt lão già áo đen và lão già áo trắng, bên trên viết những địa danh như Đại La Chư Thiên và Côn Luân Hư: “Hai vị tiền bối đã nghe tới những nơi này chưa?”Sắc mặt hai ông lão đều tái mét, nhưng họ vẫn liếc nhìn, chừng ba đến năm giây sau, hai người đều hừ lạnh, quay đầu đi: “Chưa nghe bao giờ”.Thấy vậy, Long Nhất mỉm cười: “Thật sự chưa nghe bao giờ?”Hự!Lão già áo đen và lão già áo trắng lại rên lên, vì Long Nhất đã kích phát cấm chế khiến cho thần hải của họ rung lên ầm ầm.Lần này hai người sợ rồi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng: “Từng nghe Chư Thiên Kiếm Thần, những cái tên khác thật sự chưa nghe bao giờ”.“Thật đáng tiếc”, Diệp Thành thở dài, cất cuộn tranh đi.“Làm như vậy sớm có phải tốt hơn không”, Long Nhất mắng một tiếng rồi lấy túi đựng đồ của hai người đi.“Ngươi…”, hai người vừa lên tiếng, nhưng lời đến miệng lại nuốt trở về, bọn họ đã nhìn ra rồi, ở trước mặt đám súc vật này tốt nhất hãy thành thật, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.“Khi nào các ngươi thả chúng ta đi?”, trơ mắt nhìn túi đựng đồ đầy ắp bảo bối của mình bị lấy đi, lão già áo trắng nhìn Diệp Thành, với nhãn lực của ông ta đương nhiên có thể nhìn ra Diệp Thành là người cầm đầu.“Năm trăm năm”, Diệp Thành nhẹ giọng nói.“Các ngươi ức h**p người quá đáng”.“Sáu trăm năm”.“Sao lại tăng nữa vậy?”“Bảy trăm năm”, Diệp Thành lại thêm một trăm năm nữa, nói xong hắn mỉm cười nhìn hai lão già, ánh mắt như đang nói, ông nói tiếp đi, ông còn nói thì ta còn tăng.Hai lão già ngậm miệng không nói, sợ lại vô tình thốt ra gì nữa.Với tình hình hiện tại hai người cũng chỉ có thể bấm bụng chịu đựng, có khổ mà không nói ra được, hai người họ đúng là gặp xui xẻo, gặp phải đám này có trời mới biết khi nào mới có thể lại được tự do.

Chương 3291: “Các ngươi ức hiếp người quá đáng”.