Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3295: Một trăm năm rồi!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi dám mắng nữ nhân của ta, ta...hự!”, tên thanh niên áo tím và áo trắng còn chưa nói xong thì đã thấy một đạo tiên quang bay vào trán bọn họ, tiếp đó đầu bọn họ đau như búa bổ.Hự!Cả hai tên quỳ phịch xuống đất ôm đầu rít lên đau đớn.AdvertisementThấy vậy, nữ tử áo xanh thẫn thờ rút sát kiếm ra: “Ngươi đã làm gì với bọn họ?”“Cô nói gì thế chứ?”, Diệp Thành gảy ra một đạo tiên quang, ngay sau đó hắn cấm cố nữ tử này, có lẽ vì nhìn thấy cô ta là hắn buồn nôn nên cứ thế đẩy cô ta vào hư thiên cách đó tám nghìn trượng.Toàn thân nữ tử áo xanh loé lên tiên quang, cô ta muốn vùng vẫy thoát ra nhưng lại không thể, ánh mắt rõ vẻ sắc lạnh.Diệp Thành không quan tâm, hắn tìm cho mình một chỗ thoải mái ngồi xuống, lấy vò rượu ra trút vào miệng tu ừng ực, hắn như muốn nuốt hết mọi thứ trong bụng trôi xuống nhưng cứ nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ muốn nôn ra.A...!Tên thanh niên áo tím và áo trắng vẫn còn kêu gào, gân nổi cả trên trán, đôi mắt hằn lên tơ máu, không biết từ bao giờ xuất hiện một hình ảnh mơ màng mang theo bao thăng trầm thời gian.Diệp Thành hào hứng đưa mắt nhìn, hắn bất giác nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp bọn họ.Một người trong đó chính là một tên hung hãn, cầm đầu cả Hắc Long Đảo với cái tên đầy bá khí: Ngô Tam Pháo.Còn một tên khác là kẻ có đam mê với phao câu gà, và đó không phải ai khác mà chính là Thái Ất Chân Nhân, ông ta chơi Diệp Thành một vố không vừa khi còn ở Bắc Chấn Thương Nguyên.Cho dù là Ngô Tam Pháo hay Thái Ất Chân Nhân thì đều chết thảm trong đại chiến với Thiên Ma.Bọn họ là một thành viên trong đội quân viễn chinh của Đại Sở.Năm xưa ngoài Đỗ Dung ra thì toàn bộ quân viễn chinhc ủa Đại Sở đều bị chôn vùi dưới đại địa, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân tan tành phần x*c th*t, bọn họ đã hi sinh tới hơi thở cuối cùng để mở đường máu cho hắn.Bây giờ cảnh tượng tanh máu đó vẫn còn trong kí ức Diệp Thành, trên bia mộ anh hồn hãy còn khắc tên bọn họ.Diệp Thành mỉm cười nhìn hai người, nét mặt hồi tưởng.Sau khi một làn gió nhẹ thổi qua, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân chuyển kiếp chợt thôi gào thét.Cả hai người ngẩng đầu nhìn nhau rồi thẫn thờ nhìn sang Diệp Thành.Hoan nghênh quay lại.Diệp Thành trút một ngụm nước.Một trăm năm rồi!Cơ thể cả hai run rẩy, đôi mắt nhoà lệ, kiếp trước và kiếp này như một giấc mơ, trước khi tỉnh mộng bọn họ còn tắm máu trong trận chiến ở Bắc Chấn Thương Nguyên, sau khi tỉnh mộng bọn họ vẫn còn sống mà gặp lại Diệp Thành.Cảnh tượng tiếp theo thì đủ cảm khái rồi.

“Ngươi dám mắng nữ nhân của ta, ta...hự!”, tên thanh niên áo tím và áo trắng còn chưa nói xong thì đã thấy một đạo tiên quang bay vào trán bọn họ, tiếp đó đầu bọn họ đau như búa bổ.

Hự!

Cả hai tên quỳ phịch xuống đất ôm đầu rít lên đau đớn.

Advertisement

Thấy vậy, nữ tử áo xanh thẫn thờ rút sát kiếm ra: “Ngươi đã làm gì với bọn họ?”

“Cô nói gì thế chứ?”, Diệp Thành gảy ra một đạo tiên quang, ngay sau đó hắn cấm cố nữ tử này, có lẽ vì nhìn thấy cô ta là hắn buồn nôn nên cứ thế đẩy cô ta vào hư thiên cách đó tám nghìn trượng.

Toàn thân nữ tử áo xanh loé lên tiên quang, cô ta muốn vùng vẫy thoát ra nhưng lại không thể, ánh mắt rõ vẻ sắc lạnh.

Diệp Thành không quan tâm, hắn tìm cho mình một chỗ thoải mái ngồi xuống, lấy vò rượu ra trút vào miệng tu ừng ực, hắn như muốn nuốt hết mọi thứ trong bụng trôi xuống nhưng cứ nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ muốn nôn ra.

A...!

Tên thanh niên áo tím và áo trắng vẫn còn kêu gào, gân nổi cả trên trán, đôi mắt hằn lên tơ máu, không biết từ bao giờ xuất hiện một hình ảnh mơ màng mang theo bao thăng trầm thời gian.

Diệp Thành hào hứng đưa mắt nhìn, hắn bất giác nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp bọn họ.

Một người trong đó chính là một tên hung hãn, cầm đầu cả Hắc Long Đảo với cái tên đầy bá khí: Ngô Tam Pháo.

Còn một tên khác là kẻ có đam mê với phao câu gà, và đó không phải ai khác mà chính là Thái Ất Chân Nhân, ông ta chơi Diệp Thành một vố không vừa khi còn ở Bắc Chấn Thương Nguyên.

Cho dù là Ngô Tam Pháo hay Thái Ất Chân Nhân thì đều chết thảm trong đại chiến với Thiên Ma.

Bọn họ là một thành viên trong đội quân viễn chinh của Đại Sở.

Năm xưa ngoài Đỗ Dung ra thì toàn bộ quân viễn chinhc ủa Đại Sở đều bị chôn vùi dưới đại địa, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân tan tành phần x*c th*t, bọn họ đã hi sinh tới hơi thở cuối cùng để mở đường máu cho hắn.

Bây giờ cảnh tượng tanh máu đó vẫn còn trong kí ức Diệp Thành, trên bia mộ anh hồn hãy còn khắc tên bọn họ.

Diệp Thành mỉm cười nhìn hai người, nét mặt hồi tưởng.

Sau khi một làn gió nhẹ thổi qua, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân chuyển kiếp chợt thôi gào thét.

Cả hai người ngẩng đầu nhìn nhau rồi thẫn thờ nhìn sang Diệp Thành.

Hoan nghênh quay lại.

Diệp Thành trút một ngụm nước.

Một trăm năm rồi!

Cơ thể cả hai run rẩy, đôi mắt nhoà lệ, kiếp trước và kiếp này như một giấc mơ, trước khi tỉnh mộng bọn họ còn tắm máu trong trận chiến ở Bắc Chấn Thương Nguyên, sau khi tỉnh mộng bọn họ vẫn còn sống mà gặp lại Diệp Thành.

Cảnh tượng tiếp theo thì đủ cảm khái rồi.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi dám mắng nữ nhân của ta, ta...hự!”, tên thanh niên áo tím và áo trắng còn chưa nói xong thì đã thấy một đạo tiên quang bay vào trán bọn họ, tiếp đó đầu bọn họ đau như búa bổ.Hự!Cả hai tên quỳ phịch xuống đất ôm đầu rít lên đau đớn.AdvertisementThấy vậy, nữ tử áo xanh thẫn thờ rút sát kiếm ra: “Ngươi đã làm gì với bọn họ?”“Cô nói gì thế chứ?”, Diệp Thành gảy ra một đạo tiên quang, ngay sau đó hắn cấm cố nữ tử này, có lẽ vì nhìn thấy cô ta là hắn buồn nôn nên cứ thế đẩy cô ta vào hư thiên cách đó tám nghìn trượng.Toàn thân nữ tử áo xanh loé lên tiên quang, cô ta muốn vùng vẫy thoát ra nhưng lại không thể, ánh mắt rõ vẻ sắc lạnh.Diệp Thành không quan tâm, hắn tìm cho mình một chỗ thoải mái ngồi xuống, lấy vò rượu ra trút vào miệng tu ừng ực, hắn như muốn nuốt hết mọi thứ trong bụng trôi xuống nhưng cứ nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ muốn nôn ra.A...!Tên thanh niên áo tím và áo trắng vẫn còn kêu gào, gân nổi cả trên trán, đôi mắt hằn lên tơ máu, không biết từ bao giờ xuất hiện một hình ảnh mơ màng mang theo bao thăng trầm thời gian.Diệp Thành hào hứng đưa mắt nhìn, hắn bất giác nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp bọn họ.Một người trong đó chính là một tên hung hãn, cầm đầu cả Hắc Long Đảo với cái tên đầy bá khí: Ngô Tam Pháo.Còn một tên khác là kẻ có đam mê với phao câu gà, và đó không phải ai khác mà chính là Thái Ất Chân Nhân, ông ta chơi Diệp Thành một vố không vừa khi còn ở Bắc Chấn Thương Nguyên.Cho dù là Ngô Tam Pháo hay Thái Ất Chân Nhân thì đều chết thảm trong đại chiến với Thiên Ma.Bọn họ là một thành viên trong đội quân viễn chinh của Đại Sở.Năm xưa ngoài Đỗ Dung ra thì toàn bộ quân viễn chinhc ủa Đại Sở đều bị chôn vùi dưới đại địa, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân tan tành phần x*c th*t, bọn họ đã hi sinh tới hơi thở cuối cùng để mở đường máu cho hắn.Bây giờ cảnh tượng tanh máu đó vẫn còn trong kí ức Diệp Thành, trên bia mộ anh hồn hãy còn khắc tên bọn họ.Diệp Thành mỉm cười nhìn hai người, nét mặt hồi tưởng.Sau khi một làn gió nhẹ thổi qua, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân chuyển kiếp chợt thôi gào thét.Cả hai người ngẩng đầu nhìn nhau rồi thẫn thờ nhìn sang Diệp Thành.Hoan nghênh quay lại.Diệp Thành trút một ngụm nước.Một trăm năm rồi!Cơ thể cả hai run rẩy, đôi mắt nhoà lệ, kiếp trước và kiếp này như một giấc mơ, trước khi tỉnh mộng bọn họ còn tắm máu trong trận chiến ở Bắc Chấn Thương Nguyên, sau khi tỉnh mộng bọn họ vẫn còn sống mà gặp lại Diệp Thành.Cảnh tượng tiếp theo thì đủ cảm khái rồi.

Chương 3295: Một trăm năm rồi!