“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3307: Mẹ kiếp, trả túi đựng đồ cho ta!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mấy người lần lượt đi theo, Yên Lão Đạo vẫn không hiểu gì còn phía Ngô Tam Pháo lại dốc hết sức hi vọng có thể tìm thêm được nhiều cổ tinh có người chuyển kiếp hơn.Có điều, vận may của bọn họ trong chặng đường tiếp theo lại không hề tốt đẹp gì.Người chuyển kiếp quả thực là có nhưng cũng chỉ có vài người.Lại là một cổ tinh khiến phía Diệp Thành thất vọng.AdvertisementỪm?Vừa ra khỏi cổ tinh Diệp Thành đã dừng chân nhìn về một hướng trong tinh không.Woa...!Mấy người phía Ngô Tam Pháo dừng chân tặc lưỡi.Nhìn tinh không phía xa có thần quang lướt qua, nếu quan sát kĩ thì mới biết đó là một cái hồ lô tử kim, bên trên có một lão già đang khoanh chân ngồi, tai to mặt lớn, phía Ngô Tam Pháo tặc lưỡi bởi hàng lông mày của người này quả thực rất dài.Ông ta chẳng phải là người lôi Diệp Thành ngủ say dưới lòng đất lên sao?Lão tử tìm ngươi lâu rồi!Diệp Thành mắng chửi lôi gậy răng sói ra, bảo bối của hắn vẫn còn trong tay ông ta.Có điều Diệp Thành không ra tay luôn mà liếc nhì tinh không tứ phương, hắn phát hiện tinh không này chỉ có mình lão ta và không có nữ tử áo xanh Cô Lam kia.Lần này đến lượt ta!Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới, lão già vẫn còn say sưa nhâm nhi rượu không để ý nên trúng luôn một gậy răng sói mà Diệp Thành giáng xuống.A!Phía Ngưu Thập Tam xuýt xoa, một gậy này giáng xuống đủ đau đớn rồi.Bốn người không biết vì sao Diệp Thành lại đánh ông ta, lẽ nào vì lông mày ông ta dài sao?Rầm! Rầm!Khi cả bốn người đang thất thần thì từ tinh không phía xa liên tiếp vang lên âm thanh dữ dội.Mẹ kiếp, ngươi có bệnh à?Không lâu sau đó, lão già béo múp kia mới ôm đầu bỏ trốn, vừa chạy vừa không quên mắng chửi, mặt tối sầm lại, đầu óc bị Diệp Thành đánh tới mức ong ong choáng váng.Ông ta không biết vì sao Diệp Thành lại đánh mình, đang yên đang lành tự dưng bị đánh tới tấp.Theo lý mà nói thì một người với cấp bậc Thánh Nhân như ông ta thông thường sẽ không sợ một tu sĩ cảnh giới Hoàng, nhưng hiện tại tình hình đặc biệt, Diệp Thành không nói năng gì cứ thế xông lên đánh tới tấp khiến ông ta không kịp trở tay, vả lại ra tay cũng rất mạnh, cho dù có tu vi Thánh Nhân thì ông ta cũng trọng thương, không bỏ chạy sao được?Cũng may lão già béo đó da thịt dày, nếu không thì một gậy của Diệp Thành đủ để khiến đầu lão ta vỡ tung.Mẹ kiếp, trả túi đựng đồ cho ta!Diệp Thành lớn tiếng mắng chửi, mặt hắn tối sầm lại, hắn rút gậy răng sói xông lên truy đuổi.Nghe vậy, lão già béo kia mới nhận ra Diệp Thành, lão ta trừng mắt thổi râu phù phù.Có điều, mặc dù hoả khí đùng đùng nhưng lão ta không quay đầu lại khai chiến với Diệp Thành, sức chiến đấu của Diệp Thành thế nào đương nhiên lão ta biết, chỉ dựa vào sức một mình lão ta thì không thể tóm được Diệp Thành.
Mấy người lần lượt đi theo, Yên Lão Đạo vẫn không hiểu gì còn phía Ngô Tam Pháo lại dốc hết sức hi vọng có thể tìm thêm được nhiều cổ tinh có người chuyển kiếp hơn.
Có điều, vận may của bọn họ trong chặng đường tiếp theo lại không hề tốt đẹp gì.
Người chuyển kiếp quả thực là có nhưng cũng chỉ có vài người.
Lại là một cổ tinh khiến phía Diệp Thành thất vọng.
Advertisement
Ừm?
Vừa ra khỏi cổ tinh Diệp Thành đã dừng chân nhìn về một hướng trong tinh không.
Woa...!
Mấy người phía Ngô Tam Pháo dừng chân tặc lưỡi.
Nhìn tinh không phía xa có thần quang lướt qua, nếu quan sát kĩ thì mới biết đó là một cái hồ lô tử kim, bên trên có một lão già đang khoanh chân ngồi, tai to mặt lớn, phía Ngô Tam Pháo tặc lưỡi bởi hàng lông mày của người này quả thực rất dài.
Ông ta chẳng phải là người lôi Diệp Thành ngủ say dưới lòng đất lên sao?
Lão tử tìm ngươi lâu rồi!
Diệp Thành mắng chửi lôi gậy răng sói ra, bảo bối của hắn vẫn còn trong tay ông ta.
Có điều Diệp Thành không ra tay luôn mà liếc nhì tinh không tứ phương, hắn phát hiện tinh không này chỉ có mình lão ta và không có nữ tử áo xanh Cô Lam kia.
Lần này đến lượt ta!
Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới, lão già vẫn còn say sưa nhâm nhi rượu không để ý nên trúng luôn một gậy răng sói mà Diệp Thành giáng xuống.
A!
Phía Ngưu Thập Tam xuýt xoa, một gậy này giáng xuống đủ đau đớn rồi.
Bốn người không biết vì sao Diệp Thành lại đánh ông ta, lẽ nào vì lông mày ông ta dài sao?
Rầm! Rầm!
Khi cả bốn người đang thất thần thì từ tinh không phía xa liên tiếp vang lên âm thanh dữ dội.
Mẹ kiếp, ngươi có bệnh à?
Không lâu sau đó, lão già béo múp kia mới ôm đầu bỏ trốn, vừa chạy vừa không quên mắng chửi, mặt tối sầm lại, đầu óc bị Diệp Thành đánh tới mức ong ong choáng váng.
Ông ta không biết vì sao Diệp Thành lại đánh mình, đang yên đang lành tự dưng bị đánh tới tấp.
Theo lý mà nói thì một người với cấp bậc Thánh Nhân như ông ta thông thường sẽ không sợ một tu sĩ cảnh giới Hoàng, nhưng hiện tại tình hình đặc biệt, Diệp Thành không nói năng gì cứ thế xông lên đánh tới tấp khiến ông ta không kịp trở tay, vả lại ra tay cũng rất mạnh, cho dù có tu vi Thánh Nhân thì ông ta cũng trọng thương, không bỏ chạy sao được?
Cũng may lão già béo đó da thịt dày, nếu không thì một gậy của Diệp Thành đủ để khiến đầu lão ta vỡ tung.
Mẹ kiếp, trả túi đựng đồ cho ta!
Diệp Thành lớn tiếng mắng chửi, mặt hắn tối sầm lại, hắn rút gậy răng sói xông lên truy đuổi.
Nghe vậy, lão già béo kia mới nhận ra Diệp Thành, lão ta trừng mắt thổi râu phù phù.
Có điều, mặc dù hoả khí đùng đùng nhưng lão ta không quay đầu lại khai chiến với Diệp Thành, sức chiến đấu của Diệp Thành thế nào đương nhiên lão ta biết, chỉ dựa vào sức một mình lão ta thì không thể tóm được Diệp Thành.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mấy người lần lượt đi theo, Yên Lão Đạo vẫn không hiểu gì còn phía Ngô Tam Pháo lại dốc hết sức hi vọng có thể tìm thêm được nhiều cổ tinh có người chuyển kiếp hơn.Có điều, vận may của bọn họ trong chặng đường tiếp theo lại không hề tốt đẹp gì.Người chuyển kiếp quả thực là có nhưng cũng chỉ có vài người.Lại là một cổ tinh khiến phía Diệp Thành thất vọng.AdvertisementỪm?Vừa ra khỏi cổ tinh Diệp Thành đã dừng chân nhìn về một hướng trong tinh không.Woa...!Mấy người phía Ngô Tam Pháo dừng chân tặc lưỡi.Nhìn tinh không phía xa có thần quang lướt qua, nếu quan sát kĩ thì mới biết đó là một cái hồ lô tử kim, bên trên có một lão già đang khoanh chân ngồi, tai to mặt lớn, phía Ngô Tam Pháo tặc lưỡi bởi hàng lông mày của người này quả thực rất dài.Ông ta chẳng phải là người lôi Diệp Thành ngủ say dưới lòng đất lên sao?Lão tử tìm ngươi lâu rồi!Diệp Thành mắng chửi lôi gậy răng sói ra, bảo bối của hắn vẫn còn trong tay ông ta.Có điều Diệp Thành không ra tay luôn mà liếc nhì tinh không tứ phương, hắn phát hiện tinh không này chỉ có mình lão ta và không có nữ tử áo xanh Cô Lam kia.Lần này đến lượt ta!Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới, lão già vẫn còn say sưa nhâm nhi rượu không để ý nên trúng luôn một gậy răng sói mà Diệp Thành giáng xuống.A!Phía Ngưu Thập Tam xuýt xoa, một gậy này giáng xuống đủ đau đớn rồi.Bốn người không biết vì sao Diệp Thành lại đánh ông ta, lẽ nào vì lông mày ông ta dài sao?Rầm! Rầm!Khi cả bốn người đang thất thần thì từ tinh không phía xa liên tiếp vang lên âm thanh dữ dội.Mẹ kiếp, ngươi có bệnh à?Không lâu sau đó, lão già béo múp kia mới ôm đầu bỏ trốn, vừa chạy vừa không quên mắng chửi, mặt tối sầm lại, đầu óc bị Diệp Thành đánh tới mức ong ong choáng váng.Ông ta không biết vì sao Diệp Thành lại đánh mình, đang yên đang lành tự dưng bị đánh tới tấp.Theo lý mà nói thì một người với cấp bậc Thánh Nhân như ông ta thông thường sẽ không sợ một tu sĩ cảnh giới Hoàng, nhưng hiện tại tình hình đặc biệt, Diệp Thành không nói năng gì cứ thế xông lên đánh tới tấp khiến ông ta không kịp trở tay, vả lại ra tay cũng rất mạnh, cho dù có tu vi Thánh Nhân thì ông ta cũng trọng thương, không bỏ chạy sao được?Cũng may lão già béo đó da thịt dày, nếu không thì một gậy của Diệp Thành đủ để khiến đầu lão ta vỡ tung.Mẹ kiếp, trả túi đựng đồ cho ta!Diệp Thành lớn tiếng mắng chửi, mặt hắn tối sầm lại, hắn rút gậy răng sói xông lên truy đuổi.Nghe vậy, lão già béo kia mới nhận ra Diệp Thành, lão ta trừng mắt thổi râu phù phù.Có điều, mặc dù hoả khí đùng đùng nhưng lão ta không quay đầu lại khai chiến với Diệp Thành, sức chiến đấu của Diệp Thành thế nào đương nhiên lão ta biết, chỉ dựa vào sức một mình lão ta thì không thể tóm được Diệp Thành.