“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3320: “Thu dọn chiến trường!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phụt! Phụt! Phụt!Hoa máu vẫn nở rộ, bức tranh vẫn lộng lẫy.AdvertisementNhìn từng kẻ mạnh bị tuyệt sát, Thánh Nhân của Sâm La Điện có xúc động muốn hộc máu.Dù như vậy thì đòn tấn công ở đây cũng không thể lọt qua kết giới, nhưng đòn tấn công ở trong lại hoàn toàn có thể công kích ra ngoài không chút kiêng dè, tu đạo hơn hai nghìn năm, bọn chúng chưa phải đánh trận nào kìm nén, bực bội như thế này.“Đi!”Thánh Nhân của Sâm La Điện hét lên, chật vật bay ra khỏi Đại Sở Tinh.Lại nhìn tới binh tàn tướng bại của Sâm La Điện, ban đầu có một trăm nghìn quân bây giờ chỉ còn chưa tới ba mươi nghìn, Thánh Nhân không ai chết nhưng hơn chục Chuẩn Thánh chỉ còn lại bốn, cao thủ cảnh giới Hoàng đỉnh phong không biết đã chết bao nhiêu, tổn thất nặng nề dưới pháp trận.“Có bản lĩnh thì quay lại!”Trong tiên sơn Thiên Đình vọng lại tiếng quát lạnh lùng uy nghiêm của Diệp Thành.Một lời nói khiến cho kẻ mạnh của Sâm La Điện suýt thì nghẹn chết, năm Thánh Nhân, hơn mười Chuẩn Thánh và một trăm nghìn tu sĩ, nhưng lại bị một Thiên Đình nhỏ bé đánh bỏ chạy thảm hại, không còn gì mất mặt hơn điều này nữa.“Hế?”Tu sĩ tứ phương vẫn đang quan sát bên ngoài Đại Sở Tinh, thấy cao thủ của Sâm La Điện chạy ra thì đều sững sờ.“Có chuyện gì vậy?”Mọi người gãi đầu gãi tai, bối rối khó hiểu.Một trăm nghìn người bị đánh chỉ còn lại ba mươi nghìn?Thiên Đình mạnh vậy sao?Chẳng trách dám đánh đuổi Hoá Long Tông, hoá ra là có chỗ dựa nên không sợ!Trong những tiếng bàn tán, cao thủ của Sâm La Điện hốt hoảng chạy về phía Bắc, nhưng mọi người đều biết Sâm La Điện chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.Không chỉ bọn họ biết mà phía Diệp Thành cũng biết, nhưng họ không sợ, thật sự đánh không lại thì có thể bỏ chạy.“Thu dọn chiến trường!”Diệp Thành mỉm cười phất tay.“Được!”
Phụt! Phụt! Phụt!
Hoa máu vẫn nở rộ, bức tranh vẫn lộng lẫy.
Advertisement
Nhìn từng kẻ mạnh bị tuyệt sát, Thánh Nhân của Sâm La Điện có xúc động muốn hộc máu.
Dù như vậy thì đòn tấn công ở đây cũng không thể lọt qua kết giới, nhưng đòn tấn công ở trong lại hoàn toàn có thể công kích ra ngoài không chút kiêng dè, tu đạo hơn hai nghìn năm, bọn chúng chưa phải đánh trận nào kìm nén, bực bội như thế này.
“Đi!”
Thánh Nhân của Sâm La Điện hét lên, chật vật bay ra khỏi Đại Sở Tinh.
Lại nhìn tới binh tàn tướng bại của Sâm La Điện, ban đầu có một trăm nghìn quân bây giờ chỉ còn chưa tới ba mươi nghìn, Thánh Nhân không ai chết nhưng hơn chục Chuẩn Thánh chỉ còn lại bốn, cao thủ cảnh giới Hoàng đỉnh phong không biết đã chết bao nhiêu, tổn thất nặng nề dưới pháp trận.
“Có bản lĩnh thì quay lại!”
Trong tiên sơn Thiên Đình vọng lại tiếng quát lạnh lùng uy nghiêm của Diệp Thành.
Một lời nói khiến cho kẻ mạnh của Sâm La Điện suýt thì nghẹn chết, năm Thánh Nhân, hơn mười Chuẩn Thánh và một trăm nghìn tu sĩ, nhưng lại bị một Thiên Đình nhỏ bé đánh bỏ chạy thảm hại, không còn gì mất mặt hơn điều này nữa.
“Hế?”
Tu sĩ tứ phương vẫn đang quan sát bên ngoài Đại Sở Tinh, thấy cao thủ của Sâm La Điện chạy ra thì đều sững sờ.
“Có chuyện gì vậy?”
Mọi người gãi đầu gãi tai, bối rối khó hiểu.
Một trăm nghìn người bị đánh chỉ còn lại ba mươi nghìn?
Thiên Đình mạnh vậy sao?
Chẳng trách dám đánh đuổi Hoá Long Tông, hoá ra là có chỗ dựa nên không sợ!
Trong những tiếng bàn tán, cao thủ của Sâm La Điện hốt hoảng chạy về phía Bắc, nhưng mọi người đều biết Sâm La Điện chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.
Không chỉ bọn họ biết mà phía Diệp Thành cũng biết, nhưng họ không sợ, thật sự đánh không lại thì có thể bỏ chạy.
“Thu dọn chiến trường!”
Diệp Thành mỉm cười phất tay.
“Được!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phụt! Phụt! Phụt!Hoa máu vẫn nở rộ, bức tranh vẫn lộng lẫy.AdvertisementNhìn từng kẻ mạnh bị tuyệt sát, Thánh Nhân của Sâm La Điện có xúc động muốn hộc máu.Dù như vậy thì đòn tấn công ở đây cũng không thể lọt qua kết giới, nhưng đòn tấn công ở trong lại hoàn toàn có thể công kích ra ngoài không chút kiêng dè, tu đạo hơn hai nghìn năm, bọn chúng chưa phải đánh trận nào kìm nén, bực bội như thế này.“Đi!”Thánh Nhân của Sâm La Điện hét lên, chật vật bay ra khỏi Đại Sở Tinh.Lại nhìn tới binh tàn tướng bại của Sâm La Điện, ban đầu có một trăm nghìn quân bây giờ chỉ còn chưa tới ba mươi nghìn, Thánh Nhân không ai chết nhưng hơn chục Chuẩn Thánh chỉ còn lại bốn, cao thủ cảnh giới Hoàng đỉnh phong không biết đã chết bao nhiêu, tổn thất nặng nề dưới pháp trận.“Có bản lĩnh thì quay lại!”Trong tiên sơn Thiên Đình vọng lại tiếng quát lạnh lùng uy nghiêm của Diệp Thành.Một lời nói khiến cho kẻ mạnh của Sâm La Điện suýt thì nghẹn chết, năm Thánh Nhân, hơn mười Chuẩn Thánh và một trăm nghìn tu sĩ, nhưng lại bị một Thiên Đình nhỏ bé đánh bỏ chạy thảm hại, không còn gì mất mặt hơn điều này nữa.“Hế?”Tu sĩ tứ phương vẫn đang quan sát bên ngoài Đại Sở Tinh, thấy cao thủ của Sâm La Điện chạy ra thì đều sững sờ.“Có chuyện gì vậy?”Mọi người gãi đầu gãi tai, bối rối khó hiểu.Một trăm nghìn người bị đánh chỉ còn lại ba mươi nghìn?Thiên Đình mạnh vậy sao?Chẳng trách dám đánh đuổi Hoá Long Tông, hoá ra là có chỗ dựa nên không sợ!Trong những tiếng bàn tán, cao thủ của Sâm La Điện hốt hoảng chạy về phía Bắc, nhưng mọi người đều biết Sâm La Điện chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.Không chỉ bọn họ biết mà phía Diệp Thành cũng biết, nhưng họ không sợ, thật sự đánh không lại thì có thể bỏ chạy.“Thu dọn chiến trường!”Diệp Thành mỉm cười phất tay.“Được!”