“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3322: “Đừng lề mề nữa, bắt đầu đi”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tàn hồn của Thái Hư Long Đế hẳn là thông hiểu pháp trận hoán linh”, Yên lão đạo lên tiếng trước: “Pháp trận hoán linh tuy kỳ diệu nhưng rất khó tìm được chính xác hồn phách của cô ấy trong Minh giới, vì vậy cần phối hợp giữa pháp trận truy linh của lão bản gia ta và pháp trận hoán linh của mạch Thái Hư”.“Vào vấn đề chính”, Diệp Thành lập tức nói.Advertisement“Nói thẳng ra là đưa nguyên thần của ngươi vào Minh giới để tìm hồn phách của Lâm Thi Hoạ”, Long Nhất chậm rãi nói: “Nhưng cách này cực kỳ nguy hiểm, dù sao Minh giới cũng không phải vùng đất lành”.“Đừng lề mề nữa, bắt đầu đi”.“Đúng là đồ nóng nảy”, Yên Lão Đạo bĩu môi, lấy đồ trong túi càn khôn ra, đa phần là đạo phù, còn có chín cây đèn thần cổ xưa được khắc phù văn phía trên.Long Nhất cũng không nhàn rỗi, liên tục lấy những thứ đồ kỳ quái ra.Chẳng bao lâu, hai người đã tụ lại một chỗ, lẩm bẩm một lúc mới bắt đầu bày trận, khắc vẽ trận văn cổ.Thấy vậy Diệp Thành kéo Lâm Thi Hoạ lùi lại, tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, lấy bình rượu ra, không quên đưa cho Lâm Thi Hoạ một viên linh quả, cô ấy không từ chối, vẫn kéo cánh tay Diệp Thành, cô sợ tất cả mọi người, ngoại trừ Diệp Thành.“Lão đạo này…”Diệp Thành nhìn Long Nhất rồi lại nhìn Yên lão đạo, hắn rất tò mò về lai lịch của ông ta.Thời gian chậm rãi trôi qua.Cho đến khi màn đêm buông xuống, Yên lão đạo và Long Nhất mới dừng lại.Lúc này, một trận pháp âm dương khổng lồ xuất hiện trong Địa Cung, pháp trận hoán linh của Long Nhất ở trận dương, pháp trận truy linh của Yên Lão Đạo ở trận âm, hai trận này bổ sung cho nhau hình thành âm dương.Hai loại pháp trận này khá giống nhau, đều khắc phù văn cổ.Điểm khác biệt là xung quanh pháp trận truy linh có nhiều hơn pháp trận hoán linh chín cây đèn.“Ngồi vào!”Long Nhất và Yên lão đạo đều nhìn Diệp Thành.Diệp Thành đứng dậy, đưa Lâm Thi Hoạ ngồi vào chính giữa pháp trận hoán linh, còn hắn thì ngồi ở giữa pháp trận truy linh, hai trận pháp phối hợp để nguyên thần của Diệp Thành dẫn hồn phách của Lâm Thi Hoạ vào Minh giới, so với pháp trận hoán linh lúc trước thì lần này đúng là có mục tiêu hơn.Yên lão đạo thắp chín cây đèn thần, đưa cho Diệp Thành một lá đạo phù, nghiêm nghị nhìn hắn: “Lá đạo phù này dùng để giam giữ hồn phách cô ấy, ngươi chỉ có ba canh giờ, sau ba canh giờ dù có tìm được một hồn ba phách của cô ấy hay không cũng phải lập tức quay về”.“Đây là đèn thần Thông Minh, đốt lên là có thể quay lại”, Long Nhất đưa một cây đèn thần cho hắn rồi nhắc nhở: “Đừng sử dụng tu vi trong Minh giới, nếu không sẽ phạm phải tồn tại vô thượng”.“Đã rõ”, Diệp Thành khẽ gật đầu.“Khai trận”, Long Nhất và Yên lão đạo cùng tạo quyết, bắt đầu pháp trận hoán linh và truy linh.
“Tàn hồn của Thái Hư Long Đế hẳn là thông hiểu pháp trận hoán linh”, Yên lão đạo lên tiếng trước: “Pháp trận hoán linh tuy kỳ diệu nhưng rất khó tìm được chính xác hồn phách của cô ấy trong Minh giới, vì vậy cần phối hợp giữa pháp trận truy linh của lão bản gia ta và pháp trận hoán linh của mạch Thái Hư”.
“Vào vấn đề chính”, Diệp Thành lập tức nói.
Advertisement
“Nói thẳng ra là đưa nguyên thần của ngươi vào Minh giới để tìm hồn phách của Lâm Thi Hoạ”, Long Nhất chậm rãi nói: “Nhưng cách này cực kỳ nguy hiểm, dù sao Minh giới cũng không phải vùng đất lành”.
“Đừng lề mề nữa, bắt đầu đi”.
“Đúng là đồ nóng nảy”, Yên Lão Đạo bĩu môi, lấy đồ trong túi càn khôn ra, đa phần là đạo phù, còn có chín cây đèn thần cổ xưa được khắc phù văn phía trên.
Long Nhất cũng không nhàn rỗi, liên tục lấy những thứ đồ kỳ quái ra.
Chẳng bao lâu, hai người đã tụ lại một chỗ, lẩm bẩm một lúc mới bắt đầu bày trận, khắc vẽ trận văn cổ.
Thấy vậy Diệp Thành kéo Lâm Thi Hoạ lùi lại, tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, lấy bình rượu ra, không quên đưa cho Lâm Thi Hoạ một viên linh quả, cô ấy không từ chối, vẫn kéo cánh tay Diệp Thành, cô sợ tất cả mọi người, ngoại trừ Diệp Thành.
“Lão đạo này…”
Diệp Thành nhìn Long Nhất rồi lại nhìn Yên lão đạo, hắn rất tò mò về lai lịch của ông ta.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Cho đến khi màn đêm buông xuống, Yên lão đạo và Long Nhất mới dừng lại.
Lúc này, một trận pháp âm dương khổng lồ xuất hiện trong Địa Cung, pháp trận hoán linh của Long Nhất ở trận dương, pháp trận truy linh của Yên Lão Đạo ở trận âm, hai trận này bổ sung cho nhau hình thành âm dương.
Hai loại pháp trận này khá giống nhau, đều khắc phù văn cổ.
Điểm khác biệt là xung quanh pháp trận truy linh có nhiều hơn pháp trận hoán linh chín cây đèn.
“Ngồi vào!”
Long Nhất và Yên lão đạo đều nhìn Diệp Thành.
Diệp Thành đứng dậy, đưa Lâm Thi Hoạ ngồi vào chính giữa pháp trận hoán linh, còn hắn thì ngồi ở giữa pháp trận truy linh, hai trận pháp phối hợp để nguyên thần của Diệp Thành dẫn hồn phách của Lâm Thi Hoạ vào Minh giới, so với pháp trận hoán linh lúc trước thì lần này đúng là có mục tiêu hơn.
Yên lão đạo thắp chín cây đèn thần, đưa cho Diệp Thành một lá đạo phù, nghiêm nghị nhìn hắn: “Lá đạo phù này dùng để giam giữ hồn phách cô ấy, ngươi chỉ có ba canh giờ, sau ba canh giờ dù có tìm được một hồn ba phách của cô ấy hay không cũng phải lập tức quay về”.
“Đây là đèn thần Thông Minh, đốt lên là có thể quay lại”, Long Nhất đưa một cây đèn thần cho hắn rồi nhắc nhở: “Đừng sử dụng tu vi trong Minh giới, nếu không sẽ phạm phải tồn tại vô thượng”.
“Đã rõ”, Diệp Thành khẽ gật đầu.
“Khai trận”, Long Nhất và Yên lão đạo cùng tạo quyết, bắt đầu pháp trận hoán linh và truy linh.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tàn hồn của Thái Hư Long Đế hẳn là thông hiểu pháp trận hoán linh”, Yên lão đạo lên tiếng trước: “Pháp trận hoán linh tuy kỳ diệu nhưng rất khó tìm được chính xác hồn phách của cô ấy trong Minh giới, vì vậy cần phối hợp giữa pháp trận truy linh của lão bản gia ta và pháp trận hoán linh của mạch Thái Hư”.“Vào vấn đề chính”, Diệp Thành lập tức nói.Advertisement“Nói thẳng ra là đưa nguyên thần của ngươi vào Minh giới để tìm hồn phách của Lâm Thi Hoạ”, Long Nhất chậm rãi nói: “Nhưng cách này cực kỳ nguy hiểm, dù sao Minh giới cũng không phải vùng đất lành”.“Đừng lề mề nữa, bắt đầu đi”.“Đúng là đồ nóng nảy”, Yên Lão Đạo bĩu môi, lấy đồ trong túi càn khôn ra, đa phần là đạo phù, còn có chín cây đèn thần cổ xưa được khắc phù văn phía trên.Long Nhất cũng không nhàn rỗi, liên tục lấy những thứ đồ kỳ quái ra.Chẳng bao lâu, hai người đã tụ lại một chỗ, lẩm bẩm một lúc mới bắt đầu bày trận, khắc vẽ trận văn cổ.Thấy vậy Diệp Thành kéo Lâm Thi Hoạ lùi lại, tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, lấy bình rượu ra, không quên đưa cho Lâm Thi Hoạ một viên linh quả, cô ấy không từ chối, vẫn kéo cánh tay Diệp Thành, cô sợ tất cả mọi người, ngoại trừ Diệp Thành.“Lão đạo này…”Diệp Thành nhìn Long Nhất rồi lại nhìn Yên lão đạo, hắn rất tò mò về lai lịch của ông ta.Thời gian chậm rãi trôi qua.Cho đến khi màn đêm buông xuống, Yên lão đạo và Long Nhất mới dừng lại.Lúc này, một trận pháp âm dương khổng lồ xuất hiện trong Địa Cung, pháp trận hoán linh của Long Nhất ở trận dương, pháp trận truy linh của Yên Lão Đạo ở trận âm, hai trận này bổ sung cho nhau hình thành âm dương.Hai loại pháp trận này khá giống nhau, đều khắc phù văn cổ.Điểm khác biệt là xung quanh pháp trận truy linh có nhiều hơn pháp trận hoán linh chín cây đèn.“Ngồi vào!”Long Nhất và Yên lão đạo đều nhìn Diệp Thành.Diệp Thành đứng dậy, đưa Lâm Thi Hoạ ngồi vào chính giữa pháp trận hoán linh, còn hắn thì ngồi ở giữa pháp trận truy linh, hai trận pháp phối hợp để nguyên thần của Diệp Thành dẫn hồn phách của Lâm Thi Hoạ vào Minh giới, so với pháp trận hoán linh lúc trước thì lần này đúng là có mục tiêu hơn.Yên lão đạo thắp chín cây đèn thần, đưa cho Diệp Thành một lá đạo phù, nghiêm nghị nhìn hắn: “Lá đạo phù này dùng để giam giữ hồn phách cô ấy, ngươi chỉ có ba canh giờ, sau ba canh giờ dù có tìm được một hồn ba phách của cô ấy hay không cũng phải lập tức quay về”.“Đây là đèn thần Thông Minh, đốt lên là có thể quay lại”, Long Nhất đưa một cây đèn thần cho hắn rồi nhắc nhở: “Đừng sử dụng tu vi trong Minh giới, nếu không sẽ phạm phải tồn tại vô thượng”.“Đã rõ”, Diệp Thành khẽ gật đầu.“Khai trận”, Long Nhất và Yên lão đạo cùng tạo quyết, bắt đầu pháp trận hoán linh và truy linh.