Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3325: Thả cô ấy ra!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu rồi mới lấy ra một cây thần đèn mà Long Nhất đưa cho hắn, chỉ cần đốt nó lên thì có thể kết nối với Chư Thiên Vạn Vực, tiếp đó là giúp thần đen quay về Chư Thiên Vạn Vực.Có điều hắn vừa định châm thần đèn lên thì liền nghe thấy âm thanh va chạm trên mặt đất của từng đoạn xích va chạm vào nhau.AdvertisementDiệp Thành vô thức đưa mắt nhìn.Ở phía xa có một bóng người, nói chính xác hơn là một nữ tử trong hình thái hồn phách, đầu tóc rối bời, chân còn đeo gông cùm xiềng xích, hi bước đi liên tục chạm vào mặt đất, vang lên từng âm thanh leng keng.Thần thái của người này đờ đẫn y như Lâm Thi Hoạ, đôi mắt vô hồn, không hề có chút cảm xúc của con người.Cơn gió thổi tới, thổi bay mái tóc người này, để lộ ra khuôn mặt.Sao...sao có thể!Nhìn thấy dung nhan của nữ tử này, cơ thể Diệp Thành bất giác run lên, đôi mắt hắn trố hẳn ra.Mau đi!Suy nghĩ của Diệp Thành cuối cùng cũng bị một âm thanh phá vỡ, âm thanh đó rất kì lạ, mặc dù là tiếng người nhưng lại giống như tiếng bò kêu, phía sau nữ tử này còn có thêm hai bóng người nữa.Đó là hai sự tồn tại hết sức kì quái, một là đầu trâu mặt ngựa, giống như nha dịch áp giải phạm nhân ở thế giới người phàm, còn hồn phách của nữ tử kia chính là phạm nhân của bọn chúng, chúng đang hối thúc nữ tử kia đi nhanh hơn.Diệp Thành di chuyển hắn bay tới nắm lấy hồn phách của nữ tử này.To gan!Tên đầu trâu né người, mặt mày hung tợn, hắn gằn giọng chấn động khiến Diệp Thành bay đi.Thả cô ấy ra!Diệp Thành tức tối, hắn lại lần nữa xông lên như một tên điên, nguyên thần nhanh chóng thắp lên hoả diệm, hắn dùng tới tu vi, trong tay cầm một thanh sát kiếm ngưng tụ từ sức mạnh nguyên thần.Cút!Tên mặt ngựa cũng lên tiếng, giọng nói mang theo âm của ngựa kêu nhưng lại như tiếng chuông dội khiến người ta rùng mình, Diệp Thành vừa xông lên đã lại bay đi, nguyên thần suýt chút nữa thì tiêu tán.Thả cô ấy ra!Lại là tiếng gằn phẫn nộ, Diệp Thành xông lên lần thứ ba, mặt mày tôi độc, giọng nói còn lạnh băng hơn cả từng đợt gió âm u của Minh Giới.Vù!

Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu rồi mới lấy ra một cây thần đèn mà Long Nhất đưa cho hắn, chỉ cần đốt nó lên thì có thể kết nối với Chư Thiên Vạn Vực, tiếp đó là giúp thần đen quay về Chư Thiên Vạn Vực.

Có điều hắn vừa định châm thần đèn lên thì liền nghe thấy âm thanh va chạm trên mặt đất của từng đoạn xích va chạm vào nhau.

Advertisement

Diệp Thành vô thức đưa mắt nhìn.

Ở phía xa có một bóng người, nói chính xác hơn là một nữ tử trong hình thái hồn phách, đầu tóc rối bời, chân còn đeo gông cùm xiềng xích, hi bước đi liên tục chạm vào mặt đất, vang lên từng âm thanh leng keng.

Thần thái của người này đờ đẫn y như Lâm Thi Hoạ, đôi mắt vô hồn, không hề có chút cảm xúc của con người.

Cơn gió thổi tới, thổi bay mái tóc người này, để lộ ra khuôn mặt.

Sao...sao có thể!

Nhìn thấy dung nhan của nữ tử này, cơ thể Diệp Thành bất giác run lên, đôi mắt hắn trố hẳn ra.

Mau đi!

Suy nghĩ của Diệp Thành cuối cùng cũng bị một âm thanh phá vỡ, âm thanh đó rất kì lạ, mặc dù là tiếng người nhưng lại giống như tiếng bò kêu, phía sau nữ tử này còn có thêm hai bóng người nữa.

Đó là hai sự tồn tại hết sức kì quái, một là đầu trâu mặt ngựa, giống như nha dịch áp giải phạm nhân ở thế giới người phàm, còn hồn phách của nữ tử kia chính là phạm nhân của bọn chúng, chúng đang hối thúc nữ tử kia đi nhanh hơn.

Diệp Thành di chuyển hắn bay tới nắm lấy hồn phách của nữ tử này.

To gan!

Tên đầu trâu né người, mặt mày hung tợn, hắn gằn giọng chấn động khiến Diệp Thành bay đi.

Thả cô ấy ra!

Diệp Thành tức tối, hắn lại lần nữa xông lên như một tên điên, nguyên thần nhanh chóng thắp lên hoả diệm, hắn dùng tới tu vi, trong tay cầm một thanh sát kiếm ngưng tụ từ sức mạnh nguyên thần.

Cút!

Tên mặt ngựa cũng lên tiếng, giọng nói mang theo âm của ngựa kêu nhưng lại như tiếng chuông dội khiến người ta rùng mình, Diệp Thành vừa xông lên đã lại bay đi, nguyên thần suýt chút nữa thì tiêu tán.

Thả cô ấy ra!

Lại là tiếng gằn phẫn nộ, Diệp Thành xông lên lần thứ ba, mặt mày tôi độc, giọng nói còn lạnh băng hơn cả từng đợt gió âm u của Minh Giới.

Vù!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu rồi mới lấy ra một cây thần đèn mà Long Nhất đưa cho hắn, chỉ cần đốt nó lên thì có thể kết nối với Chư Thiên Vạn Vực, tiếp đó là giúp thần đen quay về Chư Thiên Vạn Vực.Có điều hắn vừa định châm thần đèn lên thì liền nghe thấy âm thanh va chạm trên mặt đất của từng đoạn xích va chạm vào nhau.AdvertisementDiệp Thành vô thức đưa mắt nhìn.Ở phía xa có một bóng người, nói chính xác hơn là một nữ tử trong hình thái hồn phách, đầu tóc rối bời, chân còn đeo gông cùm xiềng xích, hi bước đi liên tục chạm vào mặt đất, vang lên từng âm thanh leng keng.Thần thái của người này đờ đẫn y như Lâm Thi Hoạ, đôi mắt vô hồn, không hề có chút cảm xúc của con người.Cơn gió thổi tới, thổi bay mái tóc người này, để lộ ra khuôn mặt.Sao...sao có thể!Nhìn thấy dung nhan của nữ tử này, cơ thể Diệp Thành bất giác run lên, đôi mắt hắn trố hẳn ra.Mau đi!Suy nghĩ của Diệp Thành cuối cùng cũng bị một âm thanh phá vỡ, âm thanh đó rất kì lạ, mặc dù là tiếng người nhưng lại giống như tiếng bò kêu, phía sau nữ tử này còn có thêm hai bóng người nữa.Đó là hai sự tồn tại hết sức kì quái, một là đầu trâu mặt ngựa, giống như nha dịch áp giải phạm nhân ở thế giới người phàm, còn hồn phách của nữ tử kia chính là phạm nhân của bọn chúng, chúng đang hối thúc nữ tử kia đi nhanh hơn.Diệp Thành di chuyển hắn bay tới nắm lấy hồn phách của nữ tử này.To gan!Tên đầu trâu né người, mặt mày hung tợn, hắn gằn giọng chấn động khiến Diệp Thành bay đi.Thả cô ấy ra!Diệp Thành tức tối, hắn lại lần nữa xông lên như một tên điên, nguyên thần nhanh chóng thắp lên hoả diệm, hắn dùng tới tu vi, trong tay cầm một thanh sát kiếm ngưng tụ từ sức mạnh nguyên thần.Cút!Tên mặt ngựa cũng lên tiếng, giọng nói mang theo âm của ngựa kêu nhưng lại như tiếng chuông dội khiến người ta rùng mình, Diệp Thành vừa xông lên đã lại bay đi, nguyên thần suýt chút nữa thì tiêu tán.Thả cô ấy ra!Lại là tiếng gằn phẫn nộ, Diệp Thành xông lên lần thứ ba, mặt mày tôi độc, giọng nói còn lạnh băng hơn cả từng đợt gió âm u của Minh Giới.Vù!

Chương 3325: Thả cô ấy ra!