Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3329: “Không biết là tư thế gì nhỉ?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong địa cung chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của nữ tử.Lại là màn đêm buông xuống, bên trong địa cung vang lên tiếng nói nhưng từng câu nói lại mang theo sự cảm khái và chất chứa nỗi niềm.AdvertisementBên ngoài địa cung, Long Nhất, Tư Đồ Nam, Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân quỳ xuống thành một hàng, xoa xoa tay, chốc chốc lại bịt tai lại nghe động tĩnh bên trong địa cung, nhưng nghe cả ngày cũng không nghe ra động tĩnh gì cả.“Sao mà không thấy gì nhỉ?”, Long Nhất xoa xoa cái đầu trọc lốc.“Tên tiện nhân Diệp Thành kia tám phần là đã khoá môi Lâm Thi Hoạ không cho chúng ta nghe thấy gì cả”.“Ta thấy có khả năng này lắm”, Ngô Tam Pháo thở dài.“Xem ra hắn nhịn lâu rồi”.“Không biết là tư thế gì nhỉ?”“Chi bằng mở Thanh Nguyệt Tiên Tử nhìn xem?”, Thái Ất Chân Nhân xoa cằm quay đầu sang nhìn mấy người khác.“Vậy...không được ổn lắm nhỉ?”, mấy người lời nói đến miệng rồi thì chợt dừng lại rồi nhìn nhau bằng ánh mắt thần bí, tất cả xoa tay giảo hoạt, đôi mắt sáng hẳn lên.Thế nhưng nhìn mãi nhìn mãi bọn họ chỉ thấy một bàn tay màu vàng kim vung ra ngoài.Bốp!Sau tiếng động chát chúa vang lên, mấy người trước đó còn khom người đứng ngồi trước cửa địa cung đã bay lên trời, điều đáng nói là bộ dạng của bọn họ không đâu vào với đâu khiến các tu sĩ của Thiên Đình vô thức ngẩng đầu nhìn.Diệp Thành bước ra, bên cạnh hắn còn có Lâm Thi Hoạ.Diệp Thành liếc nhìn hư thiên như thể có thể trông thấy mấy tên đê tiện phía Long Nhất.Sư huynh, ta đi dạo vài vòng!Lâm Thi Hoạ cười e thẹn, cô chạy đi thật nhanh giống như một tiểu cô nương chưa từng biết thế giới là gì, cứ gặp ai đó đều chào hỏi rất nhiệt tình, nơi này đều là người của Đại Sở nên đương nhiên phải quan sát lâu hơn, được gặp người cùng quê hương ở nơi đất khách quê người thật ấm lòng biết bao.Đêm tối, bầu không khí của Thiên Đình vẫn rất náo nhiệt.Có điều có vài người vẻ mặt lại hết sức kì quái, giống như Long Nhất, giống như Tư Đồ Nam hay Ngô Tam Pháo, Ngưu Thập Tam và Thái Ất Chân Nhân, tất cả đều đang ôm mặt.Cảnh tượng yên bình kéo dài không được bao lâu thì chợt có một tiếng động ầm vang dội tới.Kết giới hộ tinh của Đại Sở Tinh bị phá vỡ.

Trong địa cung chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của nữ tử.

Lại là màn đêm buông xuống, bên trong địa cung vang lên tiếng nói nhưng từng câu nói lại mang theo sự cảm khái và chất chứa nỗi niềm.

Advertisement

Bên ngoài địa cung, Long Nhất, Tư Đồ Nam, Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân quỳ xuống thành một hàng, xoa xoa tay, chốc chốc lại bịt tai lại nghe động tĩnh bên trong địa cung, nhưng nghe cả ngày cũng không nghe ra động tĩnh gì cả.

“Sao mà không thấy gì nhỉ?”, Long Nhất xoa xoa cái đầu trọc lốc.

“Tên tiện nhân Diệp Thành kia tám phần là đã khoá môi Lâm Thi Hoạ không cho chúng ta nghe thấy gì cả”.

“Ta thấy có khả năng này lắm”, Ngô Tam Pháo thở dài.

“Xem ra hắn nhịn lâu rồi”.

“Không biết là tư thế gì nhỉ?”

“Chi bằng mở Thanh Nguyệt Tiên Tử nhìn xem?”, Thái Ất Chân Nhân xoa cằm quay đầu sang nhìn mấy người khác.

“Vậy...không được ổn lắm nhỉ?”, mấy người lời nói đến miệng rồi thì chợt dừng lại rồi nhìn nhau bằng ánh mắt thần bí, tất cả xoa tay giảo hoạt, đôi mắt sáng hẳn lên.

Thế nhưng nhìn mãi nhìn mãi bọn họ chỉ thấy một bàn tay màu vàng kim vung ra ngoài.

Bốp!

Sau tiếng động chát chúa vang lên, mấy người trước đó còn khom người đứng ngồi trước cửa địa cung đã bay lên trời, điều đáng nói là bộ dạng của bọn họ không đâu vào với đâu khiến các tu sĩ của Thiên Đình vô thức ngẩng đầu nhìn.

Diệp Thành bước ra, bên cạnh hắn còn có Lâm Thi Hoạ.

Diệp Thành liếc nhìn hư thiên như thể có thể trông thấy mấy tên đê tiện phía Long Nhất.

Sư huynh, ta đi dạo vài vòng!

Lâm Thi Hoạ cười e thẹn, cô chạy đi thật nhanh giống như một tiểu cô nương chưa từng biết thế giới là gì, cứ gặp ai đó đều chào hỏi rất nhiệt tình, nơi này đều là người của Đại Sở nên đương nhiên phải quan sát lâu hơn, được gặp người cùng quê hương ở nơi đất khách quê người thật ấm lòng biết bao.

Đêm tối, bầu không khí của Thiên Đình vẫn rất náo nhiệt.

Có điều có vài người vẻ mặt lại hết sức kì quái, giống như Long Nhất, giống như Tư Đồ Nam hay Ngô Tam Pháo, Ngưu Thập Tam và Thái Ất Chân Nhân, tất cả đều đang ôm mặt.

Cảnh tượng yên bình kéo dài không được bao lâu thì chợt có một tiếng động ầm vang dội tới.

Kết giới hộ tinh của Đại Sở Tinh bị phá vỡ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong địa cung chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của nữ tử.Lại là màn đêm buông xuống, bên trong địa cung vang lên tiếng nói nhưng từng câu nói lại mang theo sự cảm khái và chất chứa nỗi niềm.AdvertisementBên ngoài địa cung, Long Nhất, Tư Đồ Nam, Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân quỳ xuống thành một hàng, xoa xoa tay, chốc chốc lại bịt tai lại nghe động tĩnh bên trong địa cung, nhưng nghe cả ngày cũng không nghe ra động tĩnh gì cả.“Sao mà không thấy gì nhỉ?”, Long Nhất xoa xoa cái đầu trọc lốc.“Tên tiện nhân Diệp Thành kia tám phần là đã khoá môi Lâm Thi Hoạ không cho chúng ta nghe thấy gì cả”.“Ta thấy có khả năng này lắm”, Ngô Tam Pháo thở dài.“Xem ra hắn nhịn lâu rồi”.“Không biết là tư thế gì nhỉ?”“Chi bằng mở Thanh Nguyệt Tiên Tử nhìn xem?”, Thái Ất Chân Nhân xoa cằm quay đầu sang nhìn mấy người khác.“Vậy...không được ổn lắm nhỉ?”, mấy người lời nói đến miệng rồi thì chợt dừng lại rồi nhìn nhau bằng ánh mắt thần bí, tất cả xoa tay giảo hoạt, đôi mắt sáng hẳn lên.Thế nhưng nhìn mãi nhìn mãi bọn họ chỉ thấy một bàn tay màu vàng kim vung ra ngoài.Bốp!Sau tiếng động chát chúa vang lên, mấy người trước đó còn khom người đứng ngồi trước cửa địa cung đã bay lên trời, điều đáng nói là bộ dạng của bọn họ không đâu vào với đâu khiến các tu sĩ của Thiên Đình vô thức ngẩng đầu nhìn.Diệp Thành bước ra, bên cạnh hắn còn có Lâm Thi Hoạ.Diệp Thành liếc nhìn hư thiên như thể có thể trông thấy mấy tên đê tiện phía Long Nhất.Sư huynh, ta đi dạo vài vòng!Lâm Thi Hoạ cười e thẹn, cô chạy đi thật nhanh giống như một tiểu cô nương chưa từng biết thế giới là gì, cứ gặp ai đó đều chào hỏi rất nhiệt tình, nơi này đều là người của Đại Sở nên đương nhiên phải quan sát lâu hơn, được gặp người cùng quê hương ở nơi đất khách quê người thật ấm lòng biết bao.Đêm tối, bầu không khí của Thiên Đình vẫn rất náo nhiệt.Có điều có vài người vẻ mặt lại hết sức kì quái, giống như Long Nhất, giống như Tư Đồ Nam hay Ngô Tam Pháo, Ngưu Thập Tam và Thái Ất Chân Nhân, tất cả đều đang ôm mặt.Cảnh tượng yên bình kéo dài không được bao lâu thì chợt có một tiếng động ầm vang dội tới.Kết giới hộ tinh của Đại Sở Tinh bị phá vỡ.

Chương 3329: “Không biết là tư thế gì nhỉ?”