Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3333: Kẻ tiếp theo!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hắng giọng, hắn ngự động sát trận trong hư thiên, quét ra chín đạo thần mang.Thánh Nhân tóc đỏ của Sâm La Điện tái mặt, mặt mày tối sầm cả lại.AdvertisementVì sao vẫn là ta? Thánh Nhân tóc đỏ phẫn nộ, chín Thánh Nhân vì sao lại chỉ nhằm vào hắn, lần đầu tiên người bị oanh tạc là ta, lần này lại tìm đến ta, mẹ kiếp, ngươi cũng trung thành quá đấy.Dù là phẫn nộ nhưng Thánh Nhân tóc đỏ kia lập tức tế ra pháp khí bản mệnh, đó là tấm bia bằng đồng xanh.Bang!Chín đạo thần mang va chạm vào tấm bia vang lên âm thanh chát chúa.Cũng như lần đầu tiên, Thánh Nhân tóc đỏ bị đánh bay đi.Kẻ tiếp theo!Diệp Thành lại lần nữa quay đầu, quét ra đạo thần mang thứ hai, một Thánh Nhân áo tím của Sâm La Điện lập tức bị đánh bay đi.Rầm! Rầm! Rầm!Tiếp đó, âm thanh này liên tiếp vang lên!Diệp Thành điên cuồng, hắn chất cả ngăm mươi triệu nguyên thạch, liều mạng tung đại chiêu điểm danh từng tên Thánh Nhân một, từng tên bị đánh bay rồi lại liên tục xông lên và lại bị đánh bay tiếp, đường đường là Thánh Nhân nhưng lại bị Diệp Thành đánh tới mức không ngẩng nổi mặt lên.Khốn kiếp!Chín Thánh Nhân phẫn nộ, mặt mày hung ác.Chỉ còn một chút nữa thôi nhưng đòn công kích của bọn chúng không thể đánh tiếp vào được nữa, đòn công kích bên trong lại cứ thế tung ra không hề kiêng dè, không dễ gì mới lôi được hư thiên tuyệt sát trận tới nhưng lại bị đánh tới mức không ngẩng nổi mặt lên, trận thế tàn ác này, cách đánh hung tợn này khiến người ta muốn ói ra máu.Phụt! Phụt!Hiện trường không phải vì sự phẫn nộ của bọn họ mà dừng lại, từng người làm bia đỡ phía trước ngã rạp.Mới chỉ một khắc mà đã có cả hàng chục nghìn tu sĩ bị tiêu diệt, nếu cứ thế này thì không đợi kết giới của Thiên Đình bị công phá, bọn họ đã chết thảm rồi.Rút!Cuối cùng, Thánh Nhân của Sâm La Điện cũng hạ lệnh.Nghe được mệnh lệnh, tu sĩ của Sâm La Điện đang xông lên trước như được đại xá, kẻ nào kẻ nấy bỏ chạy nhanh hơn thỏ, chỉ sợ chạy chậm là bị sát trận của Thiên Đình oanh tạc, gần triệu tu sĩ tập trung, cảnh tượng vô cùng thảm hại, gần ba mươi nghìn người bị đánh không còn đội hình.Có điều, lần này tu sĩ của Sâm La Điện chưa rời khỏi Đại Sở Tinh luôn mà dừng lại ở cách đó một trăm nghìn trượng.Lúc này, phía Diệp Thành cũn dừng lại.Ở cách đó một trăm nghìn trượng, đó chính là phạm vi lớn nhất mà tuyệt sát trận của Thiên Đình có thể công phá.

Diệp Thành hắng giọng, hắn ngự động sát trận trong hư thiên, quét ra chín đạo thần mang.

Thánh Nhân tóc đỏ của Sâm La Điện tái mặt, mặt mày tối sầm cả lại.

Advertisement

Vì sao vẫn là ta? Thánh Nhân tóc đỏ phẫn nộ, chín Thánh Nhân vì sao lại chỉ nhằm vào hắn, lần đầu tiên người bị oanh tạc là ta, lần này lại tìm đến ta, mẹ kiếp, ngươi cũng trung thành quá đấy.

Dù là phẫn nộ nhưng Thánh Nhân tóc đỏ kia lập tức tế ra pháp khí bản mệnh, đó là tấm bia bằng đồng xanh.

Bang!

Chín đạo thần mang va chạm vào tấm bia vang lên âm thanh chát chúa.

Cũng như lần đầu tiên, Thánh Nhân tóc đỏ bị đánh bay đi.

Kẻ tiếp theo!

Diệp Thành lại lần nữa quay đầu, quét ra đạo thần mang thứ hai, một Thánh Nhân áo tím của Sâm La Điện lập tức bị đánh bay đi.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếp đó, âm thanh này liên tiếp vang lên!

Diệp Thành điên cuồng, hắn chất cả ngăm mươi triệu nguyên thạch, liều mạng tung đại chiêu điểm danh từng tên Thánh Nhân một, từng tên bị đánh bay rồi lại liên tục xông lên và lại bị đánh bay tiếp, đường đường là Thánh Nhân nhưng lại bị Diệp Thành đánh tới mức không ngẩng nổi mặt lên.

Khốn kiếp!

Chín Thánh Nhân phẫn nộ, mặt mày hung ác.

Chỉ còn một chút nữa thôi nhưng đòn công kích của bọn chúng không thể đánh tiếp vào được nữa, đòn công kích bên trong lại cứ thế tung ra không hề kiêng dè, không dễ gì mới lôi được hư thiên tuyệt sát trận tới nhưng lại bị đánh tới mức không ngẩng nổi mặt lên, trận thế tàn ác này, cách đánh hung tợn này khiến người ta muốn ói ra máu.

Phụt! Phụt!

Hiện trường không phải vì sự phẫn nộ của bọn họ mà dừng lại, từng người làm bia đỡ phía trước ngã rạp.

Mới chỉ một khắc mà đã có cả hàng chục nghìn tu sĩ bị tiêu diệt, nếu cứ thế này thì không đợi kết giới của Thiên Đình bị công phá, bọn họ đã chết thảm rồi.

Rút!

Cuối cùng, Thánh Nhân của Sâm La Điện cũng hạ lệnh.

Nghe được mệnh lệnh, tu sĩ của Sâm La Điện đang xông lên trước như được đại xá, kẻ nào kẻ nấy bỏ chạy nhanh hơn thỏ, chỉ sợ chạy chậm là bị sát trận của Thiên Đình oanh tạc, gần triệu tu sĩ tập trung, cảnh tượng vô cùng thảm hại, gần ba mươi nghìn người bị đánh không còn đội hình.

Có điều, lần này tu sĩ của Sâm La Điện chưa rời khỏi Đại Sở Tinh luôn mà dừng lại ở cách đó một trăm nghìn trượng.

Lúc này, phía Diệp Thành cũn dừng lại.

Ở cách đó một trăm nghìn trượng, đó chính là phạm vi lớn nhất mà tuyệt sát trận của Thiên Đình có thể công phá.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hắng giọng, hắn ngự động sát trận trong hư thiên, quét ra chín đạo thần mang.Thánh Nhân tóc đỏ của Sâm La Điện tái mặt, mặt mày tối sầm cả lại.AdvertisementVì sao vẫn là ta? Thánh Nhân tóc đỏ phẫn nộ, chín Thánh Nhân vì sao lại chỉ nhằm vào hắn, lần đầu tiên người bị oanh tạc là ta, lần này lại tìm đến ta, mẹ kiếp, ngươi cũng trung thành quá đấy.Dù là phẫn nộ nhưng Thánh Nhân tóc đỏ kia lập tức tế ra pháp khí bản mệnh, đó là tấm bia bằng đồng xanh.Bang!Chín đạo thần mang va chạm vào tấm bia vang lên âm thanh chát chúa.Cũng như lần đầu tiên, Thánh Nhân tóc đỏ bị đánh bay đi.Kẻ tiếp theo!Diệp Thành lại lần nữa quay đầu, quét ra đạo thần mang thứ hai, một Thánh Nhân áo tím của Sâm La Điện lập tức bị đánh bay đi.Rầm! Rầm! Rầm!Tiếp đó, âm thanh này liên tiếp vang lên!Diệp Thành điên cuồng, hắn chất cả ngăm mươi triệu nguyên thạch, liều mạng tung đại chiêu điểm danh từng tên Thánh Nhân một, từng tên bị đánh bay rồi lại liên tục xông lên và lại bị đánh bay tiếp, đường đường là Thánh Nhân nhưng lại bị Diệp Thành đánh tới mức không ngẩng nổi mặt lên.Khốn kiếp!Chín Thánh Nhân phẫn nộ, mặt mày hung ác.Chỉ còn một chút nữa thôi nhưng đòn công kích của bọn chúng không thể đánh tiếp vào được nữa, đòn công kích bên trong lại cứ thế tung ra không hề kiêng dè, không dễ gì mới lôi được hư thiên tuyệt sát trận tới nhưng lại bị đánh tới mức không ngẩng nổi mặt lên, trận thế tàn ác này, cách đánh hung tợn này khiến người ta muốn ói ra máu.Phụt! Phụt!Hiện trường không phải vì sự phẫn nộ của bọn họ mà dừng lại, từng người làm bia đỡ phía trước ngã rạp.Mới chỉ một khắc mà đã có cả hàng chục nghìn tu sĩ bị tiêu diệt, nếu cứ thế này thì không đợi kết giới của Thiên Đình bị công phá, bọn họ đã chết thảm rồi.Rút!Cuối cùng, Thánh Nhân của Sâm La Điện cũng hạ lệnh.Nghe được mệnh lệnh, tu sĩ của Sâm La Điện đang xông lên trước như được đại xá, kẻ nào kẻ nấy bỏ chạy nhanh hơn thỏ, chỉ sợ chạy chậm là bị sát trận của Thiên Đình oanh tạc, gần triệu tu sĩ tập trung, cảnh tượng vô cùng thảm hại, gần ba mươi nghìn người bị đánh không còn đội hình.Có điều, lần này tu sĩ của Sâm La Điện chưa rời khỏi Đại Sở Tinh luôn mà dừng lại ở cách đó một trăm nghìn trượng.Lúc này, phía Diệp Thành cũn dừng lại.Ở cách đó một trăm nghìn trượng, đó chính là phạm vi lớn nhất mà tuyệt sát trận của Thiên Đình có thể công phá.

Chương 3333: Kẻ tiếp theo!