Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3344: Đêm lại dần khuya hơn.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cô Lam ngạc nhiên nhìn l*n đ*nh núi ấy, trong lòng cực kỳ sửng sốt, không ngờ Thiên Đình chỉ có ba mươi nghìn người mà lại có đội hình hùng hậu thế này, là điều mà cô ta không ngờ tới.“Nơi này không đơn giản!”AdvertisementCô Lam thầm nói trong lòng, đến chín Thánh Nhân và gần một triệu tu sĩ của Sâm La Điện cũng bị đánh đuổi về nhà, chỉ riêng điều này thôi cũng đủ chứng minh thực lực của Thiên Đình tuyệt đối không thể coi thường.Nghĩ đến đây, Cô Lam ho khan, nhìn Cô Nguyên bị đánh nằm im trên đất với vẻ thương hại.Một khúc nhạc đệm qua đi, cuối cùng Thượng Quan Hàn Nguyệt cũng buông Diệp Thành ra.Tình trạng của Diệp Thành không tốt lắm, hắn loạng choạng suýt thì đứng không vững, đường đường là Thánh thể mà lại bị Thượng Quan Hàn Nguyệt ôm vỡ hết xương cốt, khoé miệng còn rỉ máu.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Hàn Nguyệt thoáng qua một tia ửng hồng, ngượng ngùng, cũng vì cô quá kích động.Cảnh tượng tiếp theo rất sống động, lại có thêm đồng hương, đương nhiên mọi người sẽ lại chúc mừng.Hương rượu chẳng mấy chốc đã lan khắp tiên sơn Thiên Đình.Không biết đến khi nào tiên sơn mới yên tĩnh lại, không có ai đi ngủ, mọi người đều cầm bầu rượu ngẩng đầu nhìn trời sao, dường như có thể nhìn thấy sông núi đại ngàn qua vô số tinh vực.“Lại lần nữa cảm thấy khó hiểu!”Yên lão đạo, hai Thánh Nhân hắc bạch và Cô Nguyên, Cô Lam đều nhìn đám người này với vẻ ngơ ngác, họ là một nhóm người kỳ lạ, cũng là một nhóm người có tâm sự.Đêm khuya, mọi người dần giải tán, nhóm Long Nhất gọi Cô Nguyên và Cô Lam lại.Vì có quan hệ với Thượng Quan Hàn Nguyệt nên Thiên Đình đương nhiên muốn liên minh với Tiên Nguyệt Cung.Vấn đề này đương nhiên Tiên Nguyệt Cung sẽ không từ chối.Mấy ngày gần đây Thiên Đình Đại Sở đã trở nên nổi tiếng trong tinh vực này, cướp địa bàn của Hoá Long Tông, đánh một trăm nghìn tu sĩ Sâm La Điện bỏ chạy tán loạn, gần một triệu tu sĩ của chín nhà liên minh với Sâm La Điện cũng bị đánh trở về toàn bộ, đủ để thấy sự hung hãn và bá đạo của Thiên Đình Đại Sở.Phải biết rằng Thiên Đình hiện tại mới chỉ có hơn ba mươi nghìn người.Ba mươi nghìn đấu với một triệu, kẻ ngốc cũng nhìn ra người ở đây không dễ động đến, có thể liên minh với họ là điều mà các thế lực cầu còn không được.

Cô Lam ngạc nhiên nhìn l*n đ*nh núi ấy, trong lòng cực kỳ sửng sốt, không ngờ Thiên Đình chỉ có ba mươi nghìn người mà lại có đội hình hùng hậu thế này, là điều mà cô ta không ngờ tới.

“Nơi này không đơn giản!”

Advertisement

Cô Lam thầm nói trong lòng, đến chín Thánh Nhân và gần một triệu tu sĩ của Sâm La Điện cũng bị đánh đuổi về nhà, chỉ riêng điều này thôi cũng đủ chứng minh thực lực của Thiên Đình tuyệt đối không thể coi thường.

Nghĩ đến đây, Cô Lam ho khan, nhìn Cô Nguyên bị đánh nằm im trên đất với vẻ thương hại.

Một khúc nhạc đệm qua đi, cuối cùng Thượng Quan Hàn Nguyệt cũng buông Diệp Thành ra.

Tình trạng của Diệp Thành không tốt lắm, hắn loạng choạng suýt thì đứng không vững, đường đường là Thánh thể mà lại bị Thượng Quan Hàn Nguyệt ôm vỡ hết xương cốt, khoé miệng còn rỉ máu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Hàn Nguyệt thoáng qua một tia ửng hồng, ngượng ngùng, cũng vì cô quá kích động.

Cảnh tượng tiếp theo rất sống động, lại có thêm đồng hương, đương nhiên mọi người sẽ lại chúc mừng.

Hương rượu chẳng mấy chốc đã lan khắp tiên sơn Thiên Đình.

Không biết đến khi nào tiên sơn mới yên tĩnh lại, không có ai đi ngủ, mọi người đều cầm bầu rượu ngẩng đầu nhìn trời sao, dường như có thể nhìn thấy sông núi đại ngàn qua vô số tinh vực.

“Lại lần nữa cảm thấy khó hiểu!”

Yên lão đạo, hai Thánh Nhân hắc bạch và Cô Nguyên, Cô Lam đều nhìn đám người này với vẻ ngơ ngác, họ là một nhóm người kỳ lạ, cũng là một nhóm người có tâm sự.

Đêm khuya, mọi người dần giải tán, nhóm Long Nhất gọi Cô Nguyên và Cô Lam lại.

Vì có quan hệ với Thượng Quan Hàn Nguyệt nên Thiên Đình đương nhiên muốn liên minh với Tiên Nguyệt Cung.

Vấn đề này đương nhiên Tiên Nguyệt Cung sẽ không từ chối.

Mấy ngày gần đây Thiên Đình Đại Sở đã trở nên nổi tiếng trong tinh vực này, cướp địa bàn của Hoá Long Tông, đánh một trăm nghìn tu sĩ Sâm La Điện bỏ chạy tán loạn, gần một triệu tu sĩ của chín nhà liên minh với Sâm La Điện cũng bị đánh trở về toàn bộ, đủ để thấy sự hung hãn và bá đạo của Thiên Đình Đại Sở.

Phải biết rằng Thiên Đình hiện tại mới chỉ có hơn ba mươi nghìn người.

Ba mươi nghìn đấu với một triệu, kẻ ngốc cũng nhìn ra người ở đây không dễ động đến, có thể liên minh với họ là điều mà các thế lực cầu còn không được.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cô Lam ngạc nhiên nhìn l*n đ*nh núi ấy, trong lòng cực kỳ sửng sốt, không ngờ Thiên Đình chỉ có ba mươi nghìn người mà lại có đội hình hùng hậu thế này, là điều mà cô ta không ngờ tới.“Nơi này không đơn giản!”AdvertisementCô Lam thầm nói trong lòng, đến chín Thánh Nhân và gần một triệu tu sĩ của Sâm La Điện cũng bị đánh đuổi về nhà, chỉ riêng điều này thôi cũng đủ chứng minh thực lực của Thiên Đình tuyệt đối không thể coi thường.Nghĩ đến đây, Cô Lam ho khan, nhìn Cô Nguyên bị đánh nằm im trên đất với vẻ thương hại.Một khúc nhạc đệm qua đi, cuối cùng Thượng Quan Hàn Nguyệt cũng buông Diệp Thành ra.Tình trạng của Diệp Thành không tốt lắm, hắn loạng choạng suýt thì đứng không vững, đường đường là Thánh thể mà lại bị Thượng Quan Hàn Nguyệt ôm vỡ hết xương cốt, khoé miệng còn rỉ máu.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Hàn Nguyệt thoáng qua một tia ửng hồng, ngượng ngùng, cũng vì cô quá kích động.Cảnh tượng tiếp theo rất sống động, lại có thêm đồng hương, đương nhiên mọi người sẽ lại chúc mừng.Hương rượu chẳng mấy chốc đã lan khắp tiên sơn Thiên Đình.Không biết đến khi nào tiên sơn mới yên tĩnh lại, không có ai đi ngủ, mọi người đều cầm bầu rượu ngẩng đầu nhìn trời sao, dường như có thể nhìn thấy sông núi đại ngàn qua vô số tinh vực.“Lại lần nữa cảm thấy khó hiểu!”Yên lão đạo, hai Thánh Nhân hắc bạch và Cô Nguyên, Cô Lam đều nhìn đám người này với vẻ ngơ ngác, họ là một nhóm người kỳ lạ, cũng là một nhóm người có tâm sự.Đêm khuya, mọi người dần giải tán, nhóm Long Nhất gọi Cô Nguyên và Cô Lam lại.Vì có quan hệ với Thượng Quan Hàn Nguyệt nên Thiên Đình đương nhiên muốn liên minh với Tiên Nguyệt Cung.Vấn đề này đương nhiên Tiên Nguyệt Cung sẽ không từ chối.Mấy ngày gần đây Thiên Đình Đại Sở đã trở nên nổi tiếng trong tinh vực này, cướp địa bàn của Hoá Long Tông, đánh một trăm nghìn tu sĩ Sâm La Điện bỏ chạy tán loạn, gần một triệu tu sĩ của chín nhà liên minh với Sâm La Điện cũng bị đánh trở về toàn bộ, đủ để thấy sự hung hãn và bá đạo của Thiên Đình Đại Sở.Phải biết rằng Thiên Đình hiện tại mới chỉ có hơn ba mươi nghìn người.Ba mươi nghìn đấu với một triệu, kẻ ngốc cũng nhìn ra người ở đây không dễ động đến, có thể liên minh với họ là điều mà các thế lực cầu còn không được.

Chương 3344: Đêm lại dần khuya hơn.