“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3349: “Không phải đồ nhi của Kiếm Thần?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành cất bước đi tới quán trà đó, thản nhiên ngồi xuống đối diện Đông Dương Chân Nhân.Đột nhiên có người ngồi xuống, Đông Dương Chân Nhân hơi giật mình, nhưng sau khi thấy là Diệp Thành, ông ta lại lộ vẻ mừng rỡ: “Ngươi vẫn còn sống?”“Tiền bối nói gì vậy, đương nhiên ta còn sống rồi”, Diệp Thành mỉm cười, cầm ấm trà lên tự rót cho mình một chén: “Có rất nhiều chuyện trong này vãn bối không tiện giải thích, mong tiền bối thông cảm”.Advertisement“Thật sự khiến ta bất ngờ”, Đông Dương Chân Nhân không truy hỏi, nhưng trong giọng điệu lại đầy vẻ kinh ngạc, lúc đó Diệp Thành vẫn chỉ là cảnh giới Thiên, hắn thoát khỏi sự truy sát của Thánh Nhân bằng cách nào?“Tiền bối tới tìm Đông Hoàng và con trai Đông Hoàng à?”, Diệp Thành nhấp một ngụm trà rồi hỏi.“Vốn là đi tìm ngươi nhưng không thấy, vì thế đi thẳng tới đây”.“Thì ra là vậy”, Diệp Thành nói xong thì nhìn quanh một lượt: “Sao không thấy Thanh Nguyệt tiền bối đâu ạ?”“Muội ấy… bị bắt rồi”, Đông Dương Chân Nhân hít một hơi thật sâu.“Bị bắt?”, Diệp Thành sửng sốt: “Sao có thể thế được! Thanh Nguyệt tiền bối là Thánh Nhân kia mà”.“Đối phương là ba Thánh Nhân, khi đó chúng ta đều trong trạng thái suy nhược và bị thương nặng”, Đông Dương Chân Nhân thở dài: “Khi truy sát Thánh Nhân áo đen thì chúng ta gặp một người Man cực kỳ cường hãn, một gậy đánh chết Thánh Nhân áo đen, may là ta và Thanh Nguyệt sư muội chạy nhanh nếu không cũng đã bị tiêu diệt rồi, chỉ là dù vậy thì chúng ta cũng bị ảnh hưởng sóng âm, đều bị thương không nhẹ”.“Người Man”, Diệp Thành vắt óc suy nghĩ, đương nhiên có thể nghĩ tới Thánh Vương người Man – phụ thân của Man Hùng.“Người mình tự đánh người mình”, Diệp Thành thầm ho khan một tiếng.“Nếug chúng ta không bị thương nặng thì Thanh Nguyệt sư muội cũng sẽ không bị bắt”, Đông Dương Chân Nhân lạnh lùng nói.“Thanh Nguyệt tiền bối bị ai bắt vậy ạ?”, Diệp Thành thử hỏi.“Thần tử Đại La”, khi Đông Dương Chân Nhân nói ra câu này, giọng nói lại lạnh hơn một chút.“Là hắn”, Diệp Thành cau mày.“Hắn nhắm tới huyết mạch đặc biệt của sư muội”, Đông Dương Chân Nhân lại lên tiếng: “Hộ vệ của hắn là ba Thánh Nhân rất mạnh, nếu lão phu và Thanh Nguyệt sư muội đều ở trạng thái đỉnh phong thì dù không địch lại được cũng không đến nỗi bị bắt, đường đường là Đại La Kiếm Tông mà lại ỷ thế h**p người như vậy”.“Tiền bối chưa tiết lộ lai lịch của mình à?”“Đương nhiên là nói rồi, nhưng thần tử Đại La kiêu ngạo, sao có thể để tâm những chuyện này?”“Đúng là ức h**p người quá đáng”, giọng điệu Diệp Thành cũng trở nên lạnh lùng.Nói tới lai lịch, Đông Dương Chân Nhân dường như nghĩ tới điều gì, ông ta nhìn Diệp Thành bằng đôi mắt sáng rỡ: “Tiểu hữu là đồ nhi của Chư Thiên Kiếm Thần, với mối quan hệ sâu xa giữa Đại La Kiếm Tông và Chư Thiên Kiếm Thần, hẳn là bọn chúng sẽ nghe lời ngươi, nếu tiểu hữu ra mặt đòi người chắc không khó phải không?”“Điều… Điều này!”, Diệp Thành ho khan: “Thật… Thật ra ta không phải đồ nhi của Kiếm Thần”.“Không phải đồ nhi của Kiếm Thần?”, vẻ mặt Đông Dương Chân Nhân trở nên khá vi diệu.“Thực xin lỗi, vãn bối đã lừa tiền bối”.“Ngươi…”, Đông Dương Chân Nhân suýt thì thở không ra hơi, tiểu tử ngươi còn nhỏ mà chơi lớn thế! Khi ở Thiên Phủ Thần Triều chúng ta bị ngươi lừa quay như chong chóng, vào thời khắc mấu chốt ngươi lại nói thế này, ngươi có cần mặt mũi nữa không?
Diệp Thành cất bước đi tới quán trà đó, thản nhiên ngồi xuống đối diện Đông Dương Chân Nhân.
Đột nhiên có người ngồi xuống, Đông Dương Chân Nhân hơi giật mình, nhưng sau khi thấy là Diệp Thành, ông ta lại lộ vẻ mừng rỡ: “Ngươi vẫn còn sống?”
“Tiền bối nói gì vậy, đương nhiên ta còn sống rồi”, Diệp Thành mỉm cười, cầm ấm trà lên tự rót cho mình một chén: “Có rất nhiều chuyện trong này vãn bối không tiện giải thích, mong tiền bối thông cảm”.
Advertisement
“Thật sự khiến ta bất ngờ”, Đông Dương Chân Nhân không truy hỏi, nhưng trong giọng điệu lại đầy vẻ kinh ngạc, lúc đó Diệp Thành vẫn chỉ là cảnh giới Thiên, hắn thoát khỏi sự truy sát của Thánh Nhân bằng cách nào?
“Tiền bối tới tìm Đông Hoàng và con trai Đông Hoàng à?”, Diệp Thành nhấp một ngụm trà rồi hỏi.
“Vốn là đi tìm ngươi nhưng không thấy, vì thế đi thẳng tới đây”.
“Thì ra là vậy”, Diệp Thành nói xong thì nhìn quanh một lượt: “Sao không thấy Thanh Nguyệt tiền bối đâu ạ?”
“Muội ấy… bị bắt rồi”, Đông Dương Chân Nhân hít một hơi thật sâu.
“Bị bắt?”, Diệp Thành sửng sốt: “Sao có thể thế được! Thanh Nguyệt tiền bối là Thánh Nhân kia mà”.
“Đối phương là ba Thánh Nhân, khi đó chúng ta đều trong trạng thái suy nhược và bị thương nặng”, Đông Dương Chân Nhân thở dài: “Khi truy sát Thánh Nhân áo đen thì chúng ta gặp một người Man cực kỳ cường hãn, một gậy đánh chết Thánh Nhân áo đen, may là ta và Thanh Nguyệt sư muội chạy nhanh nếu không cũng đã bị tiêu diệt rồi, chỉ là dù vậy thì chúng ta cũng bị ảnh hưởng sóng âm, đều bị thương không nhẹ”.
“Người Man”, Diệp Thành vắt óc suy nghĩ, đương nhiên có thể nghĩ tới Thánh Vương người Man – phụ thân của Man Hùng.
“Người mình tự đánh người mình”, Diệp Thành thầm ho khan một tiếng.
“Nếug chúng ta không bị thương nặng thì Thanh Nguyệt sư muội cũng sẽ không bị bắt”, Đông Dương Chân Nhân lạnh lùng nói.
“Thanh Nguyệt tiền bối bị ai bắt vậy ạ?”, Diệp Thành thử hỏi.
“Thần tử Đại La”, khi Đông Dương Chân Nhân nói ra câu này, giọng nói lại lạnh hơn một chút.
“Là hắn”, Diệp Thành cau mày.
“Hắn nhắm tới huyết mạch đặc biệt của sư muội”, Đông Dương Chân Nhân lại lên tiếng: “Hộ vệ của hắn là ba Thánh Nhân rất mạnh, nếu lão phu và Thanh Nguyệt sư muội đều ở trạng thái đỉnh phong thì dù không địch lại được cũng không đến nỗi bị bắt, đường đường là Đại La Kiếm Tông mà lại ỷ thế h**p người như vậy”.
“Tiền bối chưa tiết lộ lai lịch của mình à?”
“Đương nhiên là nói rồi, nhưng thần tử Đại La kiêu ngạo, sao có thể để tâm những chuyện này?”
“Đúng là ức h**p người quá đáng”, giọng điệu Diệp Thành cũng trở nên lạnh lùng.
Nói tới lai lịch, Đông Dương Chân Nhân dường như nghĩ tới điều gì, ông ta nhìn Diệp Thành bằng đôi mắt sáng rỡ: “Tiểu hữu là đồ nhi của Chư Thiên Kiếm Thần, với mối quan hệ sâu xa giữa Đại La Kiếm Tông và Chư Thiên Kiếm Thần, hẳn là bọn chúng sẽ nghe lời ngươi, nếu tiểu hữu ra mặt đòi người chắc không khó phải không?”
“Điều… Điều này!”, Diệp Thành ho khan: “Thật… Thật ra ta không phải đồ nhi của Kiếm Thần”.
“Không phải đồ nhi của Kiếm Thần?”, vẻ mặt Đông Dương Chân Nhân trở nên khá vi diệu.
“Thực xin lỗi, vãn bối đã lừa tiền bối”.
“Ngươi…”, Đông Dương Chân Nhân suýt thì thở không ra hơi, tiểu tử ngươi còn nhỏ mà chơi lớn thế! Khi ở Thiên Phủ Thần Triều chúng ta bị ngươi lừa quay như chong chóng, vào thời khắc mấu chốt ngươi lại nói thế này, ngươi có cần mặt mũi nữa không?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành cất bước đi tới quán trà đó, thản nhiên ngồi xuống đối diện Đông Dương Chân Nhân.Đột nhiên có người ngồi xuống, Đông Dương Chân Nhân hơi giật mình, nhưng sau khi thấy là Diệp Thành, ông ta lại lộ vẻ mừng rỡ: “Ngươi vẫn còn sống?”“Tiền bối nói gì vậy, đương nhiên ta còn sống rồi”, Diệp Thành mỉm cười, cầm ấm trà lên tự rót cho mình một chén: “Có rất nhiều chuyện trong này vãn bối không tiện giải thích, mong tiền bối thông cảm”.Advertisement“Thật sự khiến ta bất ngờ”, Đông Dương Chân Nhân không truy hỏi, nhưng trong giọng điệu lại đầy vẻ kinh ngạc, lúc đó Diệp Thành vẫn chỉ là cảnh giới Thiên, hắn thoát khỏi sự truy sát của Thánh Nhân bằng cách nào?“Tiền bối tới tìm Đông Hoàng và con trai Đông Hoàng à?”, Diệp Thành nhấp một ngụm trà rồi hỏi.“Vốn là đi tìm ngươi nhưng không thấy, vì thế đi thẳng tới đây”.“Thì ra là vậy”, Diệp Thành nói xong thì nhìn quanh một lượt: “Sao không thấy Thanh Nguyệt tiền bối đâu ạ?”“Muội ấy… bị bắt rồi”, Đông Dương Chân Nhân hít một hơi thật sâu.“Bị bắt?”, Diệp Thành sửng sốt: “Sao có thể thế được! Thanh Nguyệt tiền bối là Thánh Nhân kia mà”.“Đối phương là ba Thánh Nhân, khi đó chúng ta đều trong trạng thái suy nhược và bị thương nặng”, Đông Dương Chân Nhân thở dài: “Khi truy sát Thánh Nhân áo đen thì chúng ta gặp một người Man cực kỳ cường hãn, một gậy đánh chết Thánh Nhân áo đen, may là ta và Thanh Nguyệt sư muội chạy nhanh nếu không cũng đã bị tiêu diệt rồi, chỉ là dù vậy thì chúng ta cũng bị ảnh hưởng sóng âm, đều bị thương không nhẹ”.“Người Man”, Diệp Thành vắt óc suy nghĩ, đương nhiên có thể nghĩ tới Thánh Vương người Man – phụ thân của Man Hùng.“Người mình tự đánh người mình”, Diệp Thành thầm ho khan một tiếng.“Nếug chúng ta không bị thương nặng thì Thanh Nguyệt sư muội cũng sẽ không bị bắt”, Đông Dương Chân Nhân lạnh lùng nói.“Thanh Nguyệt tiền bối bị ai bắt vậy ạ?”, Diệp Thành thử hỏi.“Thần tử Đại La”, khi Đông Dương Chân Nhân nói ra câu này, giọng nói lại lạnh hơn một chút.“Là hắn”, Diệp Thành cau mày.“Hắn nhắm tới huyết mạch đặc biệt của sư muội”, Đông Dương Chân Nhân lại lên tiếng: “Hộ vệ của hắn là ba Thánh Nhân rất mạnh, nếu lão phu và Thanh Nguyệt sư muội đều ở trạng thái đỉnh phong thì dù không địch lại được cũng không đến nỗi bị bắt, đường đường là Đại La Kiếm Tông mà lại ỷ thế h**p người như vậy”.“Tiền bối chưa tiết lộ lai lịch của mình à?”“Đương nhiên là nói rồi, nhưng thần tử Đại La kiêu ngạo, sao có thể để tâm những chuyện này?”“Đúng là ức h**p người quá đáng”, giọng điệu Diệp Thành cũng trở nên lạnh lùng.Nói tới lai lịch, Đông Dương Chân Nhân dường như nghĩ tới điều gì, ông ta nhìn Diệp Thành bằng đôi mắt sáng rỡ: “Tiểu hữu là đồ nhi của Chư Thiên Kiếm Thần, với mối quan hệ sâu xa giữa Đại La Kiếm Tông và Chư Thiên Kiếm Thần, hẳn là bọn chúng sẽ nghe lời ngươi, nếu tiểu hữu ra mặt đòi người chắc không khó phải không?”“Điều… Điều này!”, Diệp Thành ho khan: “Thật… Thật ra ta không phải đồ nhi của Kiếm Thần”.“Không phải đồ nhi của Kiếm Thần?”, vẻ mặt Đông Dương Chân Nhân trở nên khá vi diệu.“Thực xin lỗi, vãn bối đã lừa tiền bối”.“Ngươi…”, Đông Dương Chân Nhân suýt thì thở không ra hơi, tiểu tử ngươi còn nhỏ mà chơi lớn thế! Khi ở Thiên Phủ Thần Triều chúng ta bị ngươi lừa quay như chong chóng, vào thời khắc mấu chốt ngươi lại nói thế này, ngươi có cần mặt mũi nữa không?