“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3351: Người chuyển kiếp!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không thể phủ nhận gia sản của thần tử Đại La rất phong phú, chỉ tính nguyên thạch thôi cũng đã hơn chín mươi triệu rồi, những thứ khác như pháp khí, bí quyển, đạo pháp hay đan dược lại càng không thiếu.Không tồi!AdvertisementDiệp Thành toét miệng cười, hắn cất đi những món bảo bối khác, đẩy pháp khí lại với nhau.Mảnh đất này về đêm có thể coi là tiên quang chói lọi, rất nhiều pháp khí chất thành núi, sát kiếm, thần đao, chiến kích, chuông đồng, thần lư, bảo kính, cổ đăng chiếu rọi tới hoa mắt.Điều khiến Diệp Thành thích thú nhất đó là thần kiếm vàng kim của thần tử Đại La, đó là vật được đúc từ tiên kiêm thần liệu.Hỗn Độn Thần Đỉnh không chờ Diệp Thành gọi mà đã bay ra, lơ lửng trên hư không.Sau một tiếng ‘vù’, Hỗn Độn Thần Đỉnh biến to thêm, nó nặng tựa núi non, sau đó thôn tín từng món pháp khí, pháp khí đủ màu sắc bị hút trọn, trở thành vật dưỡng của đại đỉnh.Diệp Thành đứng đó tròn mắt nhìn, hi vọng đại đỉnh của mình có thể tiến cấp.Thật may mắn, Hỗn Độn Thần Đỉnh không khiến hắn phải thất vọng, nó đã tiến giới tới Chuẩn Thánh Binh.Vù! Vù!Màn đêm yên tĩnh vang lên âm thanh vù vù của thần đỉnh, tiếng vang vọng xa xôi với đại khí dồi dào, mộc mạc tự nhiên, rất nhiều dị tượng đan xen, dung nạp thiên địa một phương, nếu nghe kĩ thì đó chính là âm thanh của tự nhiên với đại đạo đan xen, đứng dưới đại đỉnh, tâm trí đều có thể được gột rửa.Được lắm!Diệp Thành vô cùng phấn khích, hắn không kiềm chế được mà hô lên, thôn tính bao nhiêu pháp khí như vậy, Hỗn Độn Thần Đỉnh cuối cùng cũng tiến giới rồi.Vù! Vù!Hỗn Độn Thần Đỉnh tỏ ra khoái chí, nó thoát biến thành chuẩn thánh binh, linh trí cũng theo đó mà lên cao, giống như một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, cứ thế bay qua bay lại xung quanh Diệp Thành, uy lực của thần đỉnh bây giờ đã rất bá đạo rồi.Ừm?Đương lúc thần đỉnh vui vẻ bay lượn thì Diệp Thành bất giác quay đầu nhìn lên thiên tiêu.Chỉ thấy trên tinh không có hai đạo tiên quang lướt qua, nếu nhìn kĩ thì đó chính là hai bóng người, một người thanh niên áo trắng, một nữ tử áo xanh, tu vi không cao, đều là cảnh giới Hoàng.Người thanh niên và nữ tử kia như đang bị truy sát, cả chặng đường hớt ha hớt hải bay lên bay xuống rồi đáp ở cổ tinh này.
Không thể phủ nhận gia sản của thần tử Đại La rất phong phú, chỉ tính nguyên thạch thôi cũng đã hơn chín mươi triệu rồi, những thứ khác như pháp khí, bí quyển, đạo pháp hay đan dược lại càng không thiếu.
Không tồi!
Advertisement
Diệp Thành toét miệng cười, hắn cất đi những món bảo bối khác, đẩy pháp khí lại với nhau.
Mảnh đất này về đêm có thể coi là tiên quang chói lọi, rất nhiều pháp khí chất thành núi, sát kiếm, thần đao, chiến kích, chuông đồng, thần lư, bảo kính, cổ đăng chiếu rọi tới hoa mắt.
Điều khiến Diệp Thành thích thú nhất đó là thần kiếm vàng kim của thần tử Đại La, đó là vật được đúc từ tiên kiêm thần liệu.
Hỗn Độn Thần Đỉnh không chờ Diệp Thành gọi mà đã bay ra, lơ lửng trên hư không.
Sau một tiếng ‘vù’, Hỗn Độn Thần Đỉnh biến to thêm, nó nặng tựa núi non, sau đó thôn tín từng món pháp khí, pháp khí đủ màu sắc bị hút trọn, trở thành vật dưỡng của đại đỉnh.
Diệp Thành đứng đó tròn mắt nhìn, hi vọng đại đỉnh của mình có thể tiến cấp.
Thật may mắn, Hỗn Độn Thần Đỉnh không khiến hắn phải thất vọng, nó đã tiến giới tới Chuẩn Thánh Binh.
Vù! Vù!
Màn đêm yên tĩnh vang lên âm thanh vù vù của thần đỉnh, tiếng vang vọng xa xôi với đại khí dồi dào, mộc mạc tự nhiên, rất nhiều dị tượng đan xen, dung nạp thiên địa một phương, nếu nghe kĩ thì đó chính là âm thanh của tự nhiên với đại đạo đan xen, đứng dưới đại đỉnh, tâm trí đều có thể được gột rửa.
Được lắm!
Diệp Thành vô cùng phấn khích, hắn không kiềm chế được mà hô lên, thôn tính bao nhiêu pháp khí như vậy, Hỗn Độn Thần Đỉnh cuối cùng cũng tiến giới rồi.
Vù! Vù!
Hỗn Độn Thần Đỉnh tỏ ra khoái chí, nó thoát biến thành chuẩn thánh binh, linh trí cũng theo đó mà lên cao, giống như một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, cứ thế bay qua bay lại xung quanh Diệp Thành, uy lực của thần đỉnh bây giờ đã rất bá đạo rồi.
Ừm?
Đương lúc thần đỉnh vui vẻ bay lượn thì Diệp Thành bất giác quay đầu nhìn lên thiên tiêu.
Chỉ thấy trên tinh không có hai đạo tiên quang lướt qua, nếu nhìn kĩ thì đó chính là hai bóng người, một người thanh niên áo trắng, một nữ tử áo xanh, tu vi không cao, đều là cảnh giới Hoàng.
Người thanh niên và nữ tử kia như đang bị truy sát, cả chặng đường hớt ha hớt hải bay lên bay xuống rồi đáp ở cổ tinh này.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không thể phủ nhận gia sản của thần tử Đại La rất phong phú, chỉ tính nguyên thạch thôi cũng đã hơn chín mươi triệu rồi, những thứ khác như pháp khí, bí quyển, đạo pháp hay đan dược lại càng không thiếu.Không tồi!AdvertisementDiệp Thành toét miệng cười, hắn cất đi những món bảo bối khác, đẩy pháp khí lại với nhau.Mảnh đất này về đêm có thể coi là tiên quang chói lọi, rất nhiều pháp khí chất thành núi, sát kiếm, thần đao, chiến kích, chuông đồng, thần lư, bảo kính, cổ đăng chiếu rọi tới hoa mắt.Điều khiến Diệp Thành thích thú nhất đó là thần kiếm vàng kim của thần tử Đại La, đó là vật được đúc từ tiên kiêm thần liệu.Hỗn Độn Thần Đỉnh không chờ Diệp Thành gọi mà đã bay ra, lơ lửng trên hư không.Sau một tiếng ‘vù’, Hỗn Độn Thần Đỉnh biến to thêm, nó nặng tựa núi non, sau đó thôn tín từng món pháp khí, pháp khí đủ màu sắc bị hút trọn, trở thành vật dưỡng của đại đỉnh.Diệp Thành đứng đó tròn mắt nhìn, hi vọng đại đỉnh của mình có thể tiến cấp.Thật may mắn, Hỗn Độn Thần Đỉnh không khiến hắn phải thất vọng, nó đã tiến giới tới Chuẩn Thánh Binh.Vù! Vù!Màn đêm yên tĩnh vang lên âm thanh vù vù của thần đỉnh, tiếng vang vọng xa xôi với đại khí dồi dào, mộc mạc tự nhiên, rất nhiều dị tượng đan xen, dung nạp thiên địa một phương, nếu nghe kĩ thì đó chính là âm thanh của tự nhiên với đại đạo đan xen, đứng dưới đại đỉnh, tâm trí đều có thể được gột rửa.Được lắm!Diệp Thành vô cùng phấn khích, hắn không kiềm chế được mà hô lên, thôn tính bao nhiêu pháp khí như vậy, Hỗn Độn Thần Đỉnh cuối cùng cũng tiến giới rồi.Vù! Vù!Hỗn Độn Thần Đỉnh tỏ ra khoái chí, nó thoát biến thành chuẩn thánh binh, linh trí cũng theo đó mà lên cao, giống như một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, cứ thế bay qua bay lại xung quanh Diệp Thành, uy lực của thần đỉnh bây giờ đã rất bá đạo rồi.Ừm?Đương lúc thần đỉnh vui vẻ bay lượn thì Diệp Thành bất giác quay đầu nhìn lên thiên tiêu.Chỉ thấy trên tinh không có hai đạo tiên quang lướt qua, nếu nhìn kĩ thì đó chính là hai bóng người, một người thanh niên áo trắng, một nữ tử áo xanh, tu vi không cao, đều là cảnh giới Hoàng.Người thanh niên và nữ tử kia như đang bị truy sát, cả chặng đường hớt ha hớt hải bay lên bay xuống rồi đáp ở cổ tinh này.