“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3355: “Chỉ có điều những người kia cũng thật đáng thương”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chặng đường này không hề thuận lợi, những người liên tiếp gặp xui xẻo khi gặp phải Đại La Kiếm Tông đều bị Diệp Thành lướt qua, trong đó còn có không ít người tranh đấu, nhưng Diệp Thành cứ thế ngó lơ.Hắn cũng chẳng nhàn rỗi, cả chặng đường liên tiếp dùng Chu Thiên Diễn Hoá tính toán, hi vọng gặp người chuyển kiếp.AdvertisementĐáng tiếc đó là hắn gặp được rất nhiều người nhưng chưa thấy một người chuyển kiếp nào.Nếu đi Táng Hải thì không thể đáp xuống quan sát các cổ tinh đi qua được, tuy nhiên điều mà Diệp Thành lo lắng hơn đó là ở Táng Hải, thần tử Đại La đã bắt về không ít người, trong đó phần lớn đều là người chuyển kiếp.Nghĩ tới đây, tốc độ của Diệp Thành lại tăng nhanh hơn, hắn vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp trong tinh không.Táng Hải, một vùng đất hung ở Bắc Đẩu Tinh Vực, sóng đỏ sục sôi, trong từng con sóng còn cuốn theo cả tiếng gào thét thê lương, nghe mà chỉ thấy rợn người, nơi này âm khí quá nặng, giống như địa ngục huyết sắc vậy.Lúc này, bên ngoài Táng Hải có thể coi là cả biển người, người ta chỉ chỉ trỏ trỏ vào Tagns Hải, giọng điệu oán thán, rất nhiều lão tu sĩ tỏ ra xót xa, từng tiếng thở dài vang lên.Thế nhưng chỉ thấy bên trong Táng Hải là từng cây trụ màu đỏ máu sừng sững, trên mỗi trụ đều xích một người.Nếu đếm kĩ thì có thể thấy những người bị xích trên huyết trụ kia ít nhất cũng phải hơn một trăm nghìn người.Những người này bị thần tử Đại La nắm bắt, có người của thế lực nhỏ, cũng có không ít tán tu, có cả tu sĩ cảnh giới Hoàng và cả Chuẩn Thánh, thế giới của kẻ mạnh chính là coi thường tất cả mà chà đạp lên.Ở chính giữa Táng Hải có một cao đài huyết sắc.Cao đài này rộng cả tám trăm trượng, trên đó khắc đầy phù văn, bên trên có một vương toạ huyết sắc, còn thần tử Đại La lại ngả người nhàn nhã trên đó, mặt mày tôi độc có phần méo xệch, trông u ám đến đáng sợ.Cửu dương chân thể, chí cương chí dương.Thần tử Đại La dám dừng chân ở Táng Hải thì rõ ràng là dựa vào thần lực của huyết mạch, hắn không sợ âm khí và oán linh ở nơi này, sự tồn tại của hắn khiến người ta khiếp sợ, giống như một tên ác ma đáng sợ vậy.“Điên rồi”, tu sĩ bên ngoài Táng Hải nhìn những người bị xích rồi lại nhìn sang thần tử Đại La.“Với tính cách của thần tử Đại La thì cách hành xử như vậy cũng không có gì là lạ”.“Chỉ có điều những người kia cũng thật đáng thương”, rất nhiều người lắc đầu, bọn họ không dám lên tiếng, chỉ sợ đụng tới thần tử Đại La và gặp hoạ diệt thân.“Nếu trách thì trách cảnh giới Hoàng thần bí kia, đụng ai không đụng lại đụng tới một tên ma đầu, giờ thì hay rồi, tên này nổi điên thì Bắc Đẩu Tinh đúng là gặp nạn, không biết bao nhiêu người phải chết trong tay hắn”.“Không thể nói như vậy được, chod ù không có cảnh giới Hoàng thần bí đó thì thần tử Đại La cũng không thay đổi tính cách”.“Giờ ta lại thấy hiếu kì, tu sĩ cảnh giới Hoàng thần bí kia liệu có đến không?”, có người khẽ nói.
Chặng đường này không hề thuận lợi, những người liên tiếp gặp xui xẻo khi gặp phải Đại La Kiếm Tông đều bị Diệp Thành lướt qua, trong đó còn có không ít người tranh đấu, nhưng Diệp Thành cứ thế ngó lơ.
Hắn cũng chẳng nhàn rỗi, cả chặng đường liên tiếp dùng Chu Thiên Diễn Hoá tính toán, hi vọng gặp người chuyển kiếp.
Advertisement
Đáng tiếc đó là hắn gặp được rất nhiều người nhưng chưa thấy một người chuyển kiếp nào.
Nếu đi Táng Hải thì không thể đáp xuống quan sát các cổ tinh đi qua được, tuy nhiên điều mà Diệp Thành lo lắng hơn đó là ở Táng Hải, thần tử Đại La đã bắt về không ít người, trong đó phần lớn đều là người chuyển kiếp.
Nghĩ tới đây, tốc độ của Diệp Thành lại tăng nhanh hơn, hắn vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp trong tinh không.
Táng Hải, một vùng đất hung ở Bắc Đẩu Tinh Vực, sóng đỏ sục sôi, trong từng con sóng còn cuốn theo cả tiếng gào thét thê lương, nghe mà chỉ thấy rợn người, nơi này âm khí quá nặng, giống như địa ngục huyết sắc vậy.
Lúc này, bên ngoài Táng Hải có thể coi là cả biển người, người ta chỉ chỉ trỏ trỏ vào Tagns Hải, giọng điệu oán thán, rất nhiều lão tu sĩ tỏ ra xót xa, từng tiếng thở dài vang lên.
Thế nhưng chỉ thấy bên trong Táng Hải là từng cây trụ màu đỏ máu sừng sững, trên mỗi trụ đều xích một người.
Nếu đếm kĩ thì có thể thấy những người bị xích trên huyết trụ kia ít nhất cũng phải hơn một trăm nghìn người.
Những người này bị thần tử Đại La nắm bắt, có người của thế lực nhỏ, cũng có không ít tán tu, có cả tu sĩ cảnh giới Hoàng và cả Chuẩn Thánh, thế giới của kẻ mạnh chính là coi thường tất cả mà chà đạp lên.
Ở chính giữa Táng Hải có một cao đài huyết sắc.
Cao đài này rộng cả tám trăm trượng, trên đó khắc đầy phù văn, bên trên có một vương toạ huyết sắc, còn thần tử Đại La lại ngả người nhàn nhã trên đó, mặt mày tôi độc có phần méo xệch, trông u ám đến đáng sợ.
Cửu dương chân thể, chí cương chí dương.
Thần tử Đại La dám dừng chân ở Táng Hải thì rõ ràng là dựa vào thần lực của huyết mạch, hắn không sợ âm khí và oán linh ở nơi này, sự tồn tại của hắn khiến người ta khiếp sợ, giống như một tên ác ma đáng sợ vậy.
“Điên rồi”, tu sĩ bên ngoài Táng Hải nhìn những người bị xích rồi lại nhìn sang thần tử Đại La.
“Với tính cách của thần tử Đại La thì cách hành xử như vậy cũng không có gì là lạ”.
“Chỉ có điều những người kia cũng thật đáng thương”, rất nhiều người lắc đầu, bọn họ không dám lên tiếng, chỉ sợ đụng tới thần tử Đại La và gặp hoạ diệt thân.
“Nếu trách thì trách cảnh giới Hoàng thần bí kia, đụng ai không đụng lại đụng tới một tên ma đầu, giờ thì hay rồi, tên này nổi điên thì Bắc Đẩu Tinh đúng là gặp nạn, không biết bao nhiêu người phải chết trong tay hắn”.
“Không thể nói như vậy được, chod ù không có cảnh giới Hoàng thần bí đó thì thần tử Đại La cũng không thay đổi tính cách”.
“Giờ ta lại thấy hiếu kì, tu sĩ cảnh giới Hoàng thần bí kia liệu có đến không?”, có người khẽ nói.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chặng đường này không hề thuận lợi, những người liên tiếp gặp xui xẻo khi gặp phải Đại La Kiếm Tông đều bị Diệp Thành lướt qua, trong đó còn có không ít người tranh đấu, nhưng Diệp Thành cứ thế ngó lơ.Hắn cũng chẳng nhàn rỗi, cả chặng đường liên tiếp dùng Chu Thiên Diễn Hoá tính toán, hi vọng gặp người chuyển kiếp.AdvertisementĐáng tiếc đó là hắn gặp được rất nhiều người nhưng chưa thấy một người chuyển kiếp nào.Nếu đi Táng Hải thì không thể đáp xuống quan sát các cổ tinh đi qua được, tuy nhiên điều mà Diệp Thành lo lắng hơn đó là ở Táng Hải, thần tử Đại La đã bắt về không ít người, trong đó phần lớn đều là người chuyển kiếp.Nghĩ tới đây, tốc độ của Diệp Thành lại tăng nhanh hơn, hắn vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp trong tinh không.Táng Hải, một vùng đất hung ở Bắc Đẩu Tinh Vực, sóng đỏ sục sôi, trong từng con sóng còn cuốn theo cả tiếng gào thét thê lương, nghe mà chỉ thấy rợn người, nơi này âm khí quá nặng, giống như địa ngục huyết sắc vậy.Lúc này, bên ngoài Táng Hải có thể coi là cả biển người, người ta chỉ chỉ trỏ trỏ vào Tagns Hải, giọng điệu oán thán, rất nhiều lão tu sĩ tỏ ra xót xa, từng tiếng thở dài vang lên.Thế nhưng chỉ thấy bên trong Táng Hải là từng cây trụ màu đỏ máu sừng sững, trên mỗi trụ đều xích một người.Nếu đếm kĩ thì có thể thấy những người bị xích trên huyết trụ kia ít nhất cũng phải hơn một trăm nghìn người.Những người này bị thần tử Đại La nắm bắt, có người của thế lực nhỏ, cũng có không ít tán tu, có cả tu sĩ cảnh giới Hoàng và cả Chuẩn Thánh, thế giới của kẻ mạnh chính là coi thường tất cả mà chà đạp lên.Ở chính giữa Táng Hải có một cao đài huyết sắc.Cao đài này rộng cả tám trăm trượng, trên đó khắc đầy phù văn, bên trên có một vương toạ huyết sắc, còn thần tử Đại La lại ngả người nhàn nhã trên đó, mặt mày tôi độc có phần méo xệch, trông u ám đến đáng sợ.Cửu dương chân thể, chí cương chí dương.Thần tử Đại La dám dừng chân ở Táng Hải thì rõ ràng là dựa vào thần lực của huyết mạch, hắn không sợ âm khí và oán linh ở nơi này, sự tồn tại của hắn khiến người ta khiếp sợ, giống như một tên ác ma đáng sợ vậy.“Điên rồi”, tu sĩ bên ngoài Táng Hải nhìn những người bị xích rồi lại nhìn sang thần tử Đại La.“Với tính cách của thần tử Đại La thì cách hành xử như vậy cũng không có gì là lạ”.“Chỉ có điều những người kia cũng thật đáng thương”, rất nhiều người lắc đầu, bọn họ không dám lên tiếng, chỉ sợ đụng tới thần tử Đại La và gặp hoạ diệt thân.“Nếu trách thì trách cảnh giới Hoàng thần bí kia, đụng ai không đụng lại đụng tới một tên ma đầu, giờ thì hay rồi, tên này nổi điên thì Bắc Đẩu Tinh đúng là gặp nạn, không biết bao nhiêu người phải chết trong tay hắn”.“Không thể nói như vậy được, chod ù không có cảnh giới Hoàng thần bí đó thì thần tử Đại La cũng không thay đổi tính cách”.“Giờ ta lại thấy hiếu kì, tu sĩ cảnh giới Hoàng thần bí kia liệu có đến không?”, có người khẽ nói.