Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3377: Bái kiến Thánh Chủ!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đột nhiên, cơ thể người chuyển kiếp run lên, người nào người nấy ôm đầu đau đớn r*n r*.Diệp Thành mỉm cười, trong nụ cười còn mang theo nỗi bể dâu, hắn tĩnh lặng chờ mọi người quy vị.AdvertisementĐoàn Ngự cũng mỉm cười, hít vào một hơi thật sâu, đây đều là những người cùng quê với hắn, trong đó có vài người mà hắn quen biết, có cả đệ tử của Hằng Nhạc Tông, đều là lớp Huyền Tự, vô cùng thân thiết.Chỉ có Mộng Vân khi nhìn thấy nhiều người chuyển kiếp như vậy thì chợt quay sang nhìn Diệp Thành và Đoàn Ngự, vẻ mặt tỏ ra khó hiểu, không biết bọn họ giấu bao nhiêu bí mật, bọn họ đều là những người có tâm sự.Không biết qua bao lâu mới thấy đôi mắt người chuyển kiếp hồi phục lại vẻ tinh tường, từng cặp mắt dàn dụa nước mắt.Kí ức được mở ra, bọn họ nhớ lại việc của kiếp trước, cũng nhớ lại người của kiếp trước, càng nhớ rõ hơn cái tên của mình.Bái kiến Thánh Chủ!Tất cả đều đồng loạt quỳ xuống đất, nấc lên nghẹn ngào.Kiếp trước và kiếp này cách nhau cả trăm năm, mọi thứ như một giấc mơ, tỉnh lại vẫn có thể gặp lại người cùng quê hương, đây chính là món quà mà trời cao ban tặng, niềm vui đến bất ngờ khiến bọn họ không kịp trở tay.Diệp Thành mỉm cười tế ra sức mạnh ôn hoà bao quanh tất cả mọi người.Cảnh tượng tiếp theo thật sự cảm động, một nhóm người ngồi lại với nhau, trong tay cầm vò rượu nhìn thế giới tối đen, Thánh Chủ của bọn họ vì tìm người của Đại Sở mà phải một mình vượt qua thế giới tối tăm này cả một trăm năm, sự cô đơn đó khiến người ta cảm thấy xót xa.Không biết từ bao giờ mọi người mới đứng dậy tiến vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, cùng Diệp Thành ra khỏi hố đen không gian.Tinh không tang tóc này vẫn còn bị bao trùm bởi màn sương máu.Ba ngày trước vì Diệp Thành độ kiếp nên đã chém chết hai trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông, số lượng nhiều tới mức khủng khiếp, một bầu tinh không yên bình lại bị nhuốm sắc đỏ.Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn liếc nhìn tứ phương rồi biến mất khỏi nơi này.Bắc Đẩu Tinh Vực thật sự không hề yên bình, khắp nơi đều có thể thấy người của Đại La Kiếm Tông, ai nấy mặt mày hung tợn.Ngọc bài nguyên thần của thần tử Đại La đã vỡ vì Diệp Thành đưa tên này vào hố đen không gian để tạo ngăn cách liên hệ giữa ngọc bài nguyên thần và thần tử Đại La, cũng có thể nói trong mắt Đại La Kiếm Tông thần tử Đại La đã chết nhưng trên thực tế hắn vẫn ở trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.Thẩn Tử chết rồi, lúc này Đại La Kiếm Tông mới điên cuồng tìm Diệp Thành để trút giận.Diệp Thành cũng chẳng nhàn rỗi, hắn không ngừng đi tới từng cổ tinh.

Đột nhiên, cơ thể người chuyển kiếp run lên, người nào người nấy ôm đầu đau đớn r*n r*.

Diệp Thành mỉm cười, trong nụ cười còn mang theo nỗi bể dâu, hắn tĩnh lặng chờ mọi người quy vị.

Advertisement

Đoàn Ngự cũng mỉm cười, hít vào một hơi thật sâu, đây đều là những người cùng quê với hắn, trong đó có vài người mà hắn quen biết, có cả đệ tử của Hằng Nhạc Tông, đều là lớp Huyền Tự, vô cùng thân thiết.

Chỉ có Mộng Vân khi nhìn thấy nhiều người chuyển kiếp như vậy thì chợt quay sang nhìn Diệp Thành và Đoàn Ngự, vẻ mặt tỏ ra khó hiểu, không biết bọn họ giấu bao nhiêu bí mật, bọn họ đều là những người có tâm sự.

Không biết qua bao lâu mới thấy đôi mắt người chuyển kiếp hồi phục lại vẻ tinh tường, từng cặp mắt dàn dụa nước mắt.

Kí ức được mở ra, bọn họ nhớ lại việc của kiếp trước, cũng nhớ lại người của kiếp trước, càng nhớ rõ hơn cái tên của mình.

Bái kiến Thánh Chủ!

Tất cả đều đồng loạt quỳ xuống đất, nấc lên nghẹn ngào.

Kiếp trước và kiếp này cách nhau cả trăm năm, mọi thứ như một giấc mơ, tỉnh lại vẫn có thể gặp lại người cùng quê hương, đây chính là món quà mà trời cao ban tặng, niềm vui đến bất ngờ khiến bọn họ không kịp trở tay.

Diệp Thành mỉm cười tế ra sức mạnh ôn hoà bao quanh tất cả mọi người.

Cảnh tượng tiếp theo thật sự cảm động, một nhóm người ngồi lại với nhau, trong tay cầm vò rượu nhìn thế giới tối đen, Thánh Chủ của bọn họ vì tìm người của Đại Sở mà phải một mình vượt qua thế giới tối tăm này cả một trăm năm, sự cô đơn đó khiến người ta cảm thấy xót xa.

Không biết từ bao giờ mọi người mới đứng dậy tiến vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, cùng Diệp Thành ra khỏi hố đen không gian.

Tinh không tang tóc này vẫn còn bị bao trùm bởi màn sương máu.

Ba ngày trước vì Diệp Thành độ kiếp nên đã chém chết hai trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông, số lượng nhiều tới mức khủng khiếp, một bầu tinh không yên bình lại bị nhuốm sắc đỏ.

Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn liếc nhìn tứ phương rồi biến mất khỏi nơi này.

Bắc Đẩu Tinh Vực thật sự không hề yên bình, khắp nơi đều có thể thấy người của Đại La Kiếm Tông, ai nấy mặt mày hung tợn.

Ngọc bài nguyên thần của thần tử Đại La đã vỡ vì Diệp Thành đưa tên này vào hố đen không gian để tạo ngăn cách liên hệ giữa ngọc bài nguyên thần và thần tử Đại La, cũng có thể nói trong mắt Đại La Kiếm Tông thần tử Đại La đã chết nhưng trên thực tế hắn vẫn ở trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.

Thẩn Tử chết rồi, lúc này Đại La Kiếm Tông mới điên cuồng tìm Diệp Thành để trút giận.

Diệp Thành cũng chẳng nhàn rỗi, hắn không ngừng đi tới từng cổ tinh.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đột nhiên, cơ thể người chuyển kiếp run lên, người nào người nấy ôm đầu đau đớn r*n r*.Diệp Thành mỉm cười, trong nụ cười còn mang theo nỗi bể dâu, hắn tĩnh lặng chờ mọi người quy vị.AdvertisementĐoàn Ngự cũng mỉm cười, hít vào một hơi thật sâu, đây đều là những người cùng quê với hắn, trong đó có vài người mà hắn quen biết, có cả đệ tử của Hằng Nhạc Tông, đều là lớp Huyền Tự, vô cùng thân thiết.Chỉ có Mộng Vân khi nhìn thấy nhiều người chuyển kiếp như vậy thì chợt quay sang nhìn Diệp Thành và Đoàn Ngự, vẻ mặt tỏ ra khó hiểu, không biết bọn họ giấu bao nhiêu bí mật, bọn họ đều là những người có tâm sự.Không biết qua bao lâu mới thấy đôi mắt người chuyển kiếp hồi phục lại vẻ tinh tường, từng cặp mắt dàn dụa nước mắt.Kí ức được mở ra, bọn họ nhớ lại việc của kiếp trước, cũng nhớ lại người của kiếp trước, càng nhớ rõ hơn cái tên của mình.Bái kiến Thánh Chủ!Tất cả đều đồng loạt quỳ xuống đất, nấc lên nghẹn ngào.Kiếp trước và kiếp này cách nhau cả trăm năm, mọi thứ như một giấc mơ, tỉnh lại vẫn có thể gặp lại người cùng quê hương, đây chính là món quà mà trời cao ban tặng, niềm vui đến bất ngờ khiến bọn họ không kịp trở tay.Diệp Thành mỉm cười tế ra sức mạnh ôn hoà bao quanh tất cả mọi người.Cảnh tượng tiếp theo thật sự cảm động, một nhóm người ngồi lại với nhau, trong tay cầm vò rượu nhìn thế giới tối đen, Thánh Chủ của bọn họ vì tìm người của Đại Sở mà phải một mình vượt qua thế giới tối tăm này cả một trăm năm, sự cô đơn đó khiến người ta cảm thấy xót xa.Không biết từ bao giờ mọi người mới đứng dậy tiến vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, cùng Diệp Thành ra khỏi hố đen không gian.Tinh không tang tóc này vẫn còn bị bao trùm bởi màn sương máu.Ba ngày trước vì Diệp Thành độ kiếp nên đã chém chết hai trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông, số lượng nhiều tới mức khủng khiếp, một bầu tinh không yên bình lại bị nhuốm sắc đỏ.Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn liếc nhìn tứ phương rồi biến mất khỏi nơi này.Bắc Đẩu Tinh Vực thật sự không hề yên bình, khắp nơi đều có thể thấy người của Đại La Kiếm Tông, ai nấy mặt mày hung tợn.Ngọc bài nguyên thần của thần tử Đại La đã vỡ vì Diệp Thành đưa tên này vào hố đen không gian để tạo ngăn cách liên hệ giữa ngọc bài nguyên thần và thần tử Đại La, cũng có thể nói trong mắt Đại La Kiếm Tông thần tử Đại La đã chết nhưng trên thực tế hắn vẫn ở trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.Thẩn Tử chết rồi, lúc này Đại La Kiếm Tông mới điên cuồng tìm Diệp Thành để trút giận.Diệp Thành cũng chẳng nhàn rỗi, hắn không ngừng đi tới từng cổ tinh.

Chương 3377: Bái kiến Thánh Chủ!