“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3383: “Đừng mà, giá cả có thể thương lượng”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Kiếm ảnh trên kiếm đài bay lượn, đó là đệ tử của Đại La Kiếm Tông, kiếm đạo thi triển vô cùng giống nhau.Cả hai người đấu ngang sức ngang tài, chiến đài khổng lồ vì trận đại chiến của hai người bọn họ mà trở nên rung chuyển, từng đạo kiếm ấn để lại trên chiến đài khiến người xem vô thức lùi về sau.Advertisement“Ngươi nói xem Dương Phong và Hàn Minh ai thắng?”, nhìn hai người đại chiến, người của tứ phương bàn tán xôn xao.“Nhất định là Hàn Minh”, có người trầm giọng lên tiếng: “Gia tộc của hắn không hề yếu, những năm nay mạnh về truyền thừa kiếm đạo, lại thêm huyết mạch đặc biệt của hắn, đâu phải Dương Phong có thể so bì”.“Không dễ đoán”.“Đạo tắc của Dương Phong không hề yếu, ai thắng ai thua chưa biết được”, có người nói: “Ta đánh giá Dương Phong cao hơn”.“Vẫn kinh thế như vậy”, nhìn Nhiếp Phong chuyển kiếp, Diệp Thành mỉm cười, hắn không tế ra tiên quang mở ra kí ức kiếp trước luôn, cảnh tượng náo nhiệt hôm nay không cho phép hắn làm vậy.“Náo nhiệt như vậy mà ngươi lại không gọi ta”, một người chen lên bên cạnh Diệp Thành, đó chính là Trịnh Đào gặp Diệp Thành ở Tử Vi Tinh, đôi mắt sáng quắc đảo đi đảo lại.“Nhìn gì thì nhìn đừng có trộm đồ của ta”, Diệp Thành liếc nhìn Trịnh Đào.“Xem ngươi nói kìa, ta là người như vậy sao?”“Ai mà biết được”.“Lần này ra ngoài lịch luyện ta đã đoạt được bảo bối một tông”, Trịnh Đào huých Diệp Thành rồi mở túi đựng đồ của mình, lấy ra một viên linh châu màu tím với tác dụng ổn định tinh thần.“Hay là đưa ta tám trăm nguyên thạch ta bán rẻ cho ngươi”, Trịnh Đào nháy mắt với Diệp Thành.“Thật khiến ta phải bất ngờ”, Diệp Thành xoa cằm, hắn nhìn vào viên linh châu màu tím rồi lại nhìn sang túi đựng đồ của Trịnh Đào, vào giây phút Trịnh Đào mở túi đựng đồ ra thì hắn đã ngửi thấy khí tức bảo bối rồi, vả lại còn là bảo bối bất phàm.“Ngươi có gì cứ nói với ta một câu đi chứ”, Trịnh Đào cầm viên linh châu màu tím và vẫn đợi Diệp Thành lên tiếng.“Không mua”.“Đừng mà, giá cả có thể thương lượng”.“Nói thực thì ta ưng cái đỉnh bằng đồng nhỏ bên trong túi đựng đồ của ngươi”, Diệp Thành gãi tai.“Đỉnh nhỏ?”, Trịnh Đào lẩm bẩm rồi lại vùi đầu lục tìm túi đựng đồ, sau một lát hắn mới lấy ra một cái lư hương để trước mặt Diệp Thành: “Cái này sao?”“Không biết ngươi có bán cái lư đồng này không?”, Diệp Thành mỉm cười: “Giá tiền thì có thể lương lượng”.“Bán, đương nhiên là bán rồi”, Trịnh Đào mỉm cười sau đó giơ một ngón tay: “Một nghìn nguyên thạch”.“Thành công”, Diệp Thành không nghĩ gì nhiều, cứ thế nhét một nghìn nguyên thạch sau đó tự giác lấy cái lư đồng kia.“Dứt khoát vậy?”, Trịnh Đào mỉm cười, thầm nhủ Diệp Thành có mắt như mù, cái lư đồng đó hắn vợt được về từ một sạp hàng, chỉ mất không tới một trăm nguyên thạch, bán qua tay mà giá đã lên tới chín trăm rồi.
Kiếm ảnh trên kiếm đài bay lượn, đó là đệ tử của Đại La Kiếm Tông, kiếm đạo thi triển vô cùng giống nhau.
Cả hai người đấu ngang sức ngang tài, chiến đài khổng lồ vì trận đại chiến của hai người bọn họ mà trở nên rung chuyển, từng đạo kiếm ấn để lại trên chiến đài khiến người xem vô thức lùi về sau.
Advertisement
“Ngươi nói xem Dương Phong và Hàn Minh ai thắng?”, nhìn hai người đại chiến, người của tứ phương bàn tán xôn xao.
“Nhất định là Hàn Minh”, có người trầm giọng lên tiếng: “Gia tộc của hắn không hề yếu, những năm nay mạnh về truyền thừa kiếm đạo, lại thêm huyết mạch đặc biệt của hắn, đâu phải Dương Phong có thể so bì”.
“Không dễ đoán”.
“Đạo tắc của Dương Phong không hề yếu, ai thắng ai thua chưa biết được”, có người nói: “Ta đánh giá Dương Phong cao hơn”.
“Vẫn kinh thế như vậy”, nhìn Nhiếp Phong chuyển kiếp, Diệp Thành mỉm cười, hắn không tế ra tiên quang mở ra kí ức kiếp trước luôn, cảnh tượng náo nhiệt hôm nay không cho phép hắn làm vậy.
“Náo nhiệt như vậy mà ngươi lại không gọi ta”, một người chen lên bên cạnh Diệp Thành, đó chính là Trịnh Đào gặp Diệp Thành ở Tử Vi Tinh, đôi mắt sáng quắc đảo đi đảo lại.
“Nhìn gì thì nhìn đừng có trộm đồ của ta”, Diệp Thành liếc nhìn Trịnh Đào.
“Xem ngươi nói kìa, ta là người như vậy sao?”
“Ai mà biết được”.
“Lần này ra ngoài lịch luyện ta đã đoạt được bảo bối một tông”, Trịnh Đào huých Diệp Thành rồi mở túi đựng đồ của mình, lấy ra một viên linh châu màu tím với tác dụng ổn định tinh thần.
“Hay là đưa ta tám trăm nguyên thạch ta bán rẻ cho ngươi”, Trịnh Đào nháy mắt với Diệp Thành.
“Thật khiến ta phải bất ngờ”, Diệp Thành xoa cằm, hắn nhìn vào viên linh châu màu tím rồi lại nhìn sang túi đựng đồ của Trịnh Đào, vào giây phút Trịnh Đào mở túi đựng đồ ra thì hắn đã ngửi thấy khí tức bảo bối rồi, vả lại còn là bảo bối bất phàm.
“Ngươi có gì cứ nói với ta một câu đi chứ”, Trịnh Đào cầm viên linh châu màu tím và vẫn đợi Diệp Thành lên tiếng.
“Không mua”.
“Đừng mà, giá cả có thể thương lượng”.
“Nói thực thì ta ưng cái đỉnh bằng đồng nhỏ bên trong túi đựng đồ của ngươi”, Diệp Thành gãi tai.
“Đỉnh nhỏ?”, Trịnh Đào lẩm bẩm rồi lại vùi đầu lục tìm túi đựng đồ, sau một lát hắn mới lấy ra một cái lư hương để trước mặt Diệp Thành: “Cái này sao?”
“Không biết ngươi có bán cái lư đồng này không?”, Diệp Thành mỉm cười: “Giá tiền thì có thể lương lượng”.
“Bán, đương nhiên là bán rồi”, Trịnh Đào mỉm cười sau đó giơ một ngón tay: “Một nghìn nguyên thạch”.
“Thành công”, Diệp Thành không nghĩ gì nhiều, cứ thế nhét một nghìn nguyên thạch sau đó tự giác lấy cái lư đồng kia.
“Dứt khoát vậy?”, Trịnh Đào mỉm cười, thầm nhủ Diệp Thành có mắt như mù, cái lư đồng đó hắn vợt được về từ một sạp hàng, chỉ mất không tới một trăm nguyên thạch, bán qua tay mà giá đã lên tới chín trăm rồi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Kiếm ảnh trên kiếm đài bay lượn, đó là đệ tử của Đại La Kiếm Tông, kiếm đạo thi triển vô cùng giống nhau.Cả hai người đấu ngang sức ngang tài, chiến đài khổng lồ vì trận đại chiến của hai người bọn họ mà trở nên rung chuyển, từng đạo kiếm ấn để lại trên chiến đài khiến người xem vô thức lùi về sau.Advertisement“Ngươi nói xem Dương Phong và Hàn Minh ai thắng?”, nhìn hai người đại chiến, người của tứ phương bàn tán xôn xao.“Nhất định là Hàn Minh”, có người trầm giọng lên tiếng: “Gia tộc của hắn không hề yếu, những năm nay mạnh về truyền thừa kiếm đạo, lại thêm huyết mạch đặc biệt của hắn, đâu phải Dương Phong có thể so bì”.“Không dễ đoán”.“Đạo tắc của Dương Phong không hề yếu, ai thắng ai thua chưa biết được”, có người nói: “Ta đánh giá Dương Phong cao hơn”.“Vẫn kinh thế như vậy”, nhìn Nhiếp Phong chuyển kiếp, Diệp Thành mỉm cười, hắn không tế ra tiên quang mở ra kí ức kiếp trước luôn, cảnh tượng náo nhiệt hôm nay không cho phép hắn làm vậy.“Náo nhiệt như vậy mà ngươi lại không gọi ta”, một người chen lên bên cạnh Diệp Thành, đó chính là Trịnh Đào gặp Diệp Thành ở Tử Vi Tinh, đôi mắt sáng quắc đảo đi đảo lại.“Nhìn gì thì nhìn đừng có trộm đồ của ta”, Diệp Thành liếc nhìn Trịnh Đào.“Xem ngươi nói kìa, ta là người như vậy sao?”“Ai mà biết được”.“Lần này ra ngoài lịch luyện ta đã đoạt được bảo bối một tông”, Trịnh Đào huých Diệp Thành rồi mở túi đựng đồ của mình, lấy ra một viên linh châu màu tím với tác dụng ổn định tinh thần.“Hay là đưa ta tám trăm nguyên thạch ta bán rẻ cho ngươi”, Trịnh Đào nháy mắt với Diệp Thành.“Thật khiến ta phải bất ngờ”, Diệp Thành xoa cằm, hắn nhìn vào viên linh châu màu tím rồi lại nhìn sang túi đựng đồ của Trịnh Đào, vào giây phút Trịnh Đào mở túi đựng đồ ra thì hắn đã ngửi thấy khí tức bảo bối rồi, vả lại còn là bảo bối bất phàm.“Ngươi có gì cứ nói với ta một câu đi chứ”, Trịnh Đào cầm viên linh châu màu tím và vẫn đợi Diệp Thành lên tiếng.“Không mua”.“Đừng mà, giá cả có thể thương lượng”.“Nói thực thì ta ưng cái đỉnh bằng đồng nhỏ bên trong túi đựng đồ của ngươi”, Diệp Thành gãi tai.“Đỉnh nhỏ?”, Trịnh Đào lẩm bẩm rồi lại vùi đầu lục tìm túi đựng đồ, sau một lát hắn mới lấy ra một cái lư hương để trước mặt Diệp Thành: “Cái này sao?”“Không biết ngươi có bán cái lư đồng này không?”, Diệp Thành mỉm cười: “Giá tiền thì có thể lương lượng”.“Bán, đương nhiên là bán rồi”, Trịnh Đào mỉm cười sau đó giơ một ngón tay: “Một nghìn nguyên thạch”.“Thành công”, Diệp Thành không nghĩ gì nhiều, cứ thế nhét một nghìn nguyên thạch sau đó tự giác lấy cái lư đồng kia.“Dứt khoát vậy?”, Trịnh Đào mỉm cười, thầm nhủ Diệp Thành có mắt như mù, cái lư đồng đó hắn vợt được về từ một sạp hàng, chỉ mất không tới một trăm nguyên thạch, bán qua tay mà giá đã lên tới chín trăm rồi.