Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3392: “Ta lại nghĩ là Tử Thiên sư huynh của Nhân Kiếm Phong”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ba ngày lặng lẽ trôi qua.Trong ba ngày này, Diệp Thành chưa từng rời khỏi Tử Trúc Phong, hắn nhắm mắt tĩnh toạ ba ngày, cảm ngộ hỗn độn đạo.AdvertisementBuổi sáng, ánh nắng ấm áp chiếu xuống mặt đất, chốn tiên cảnh này lại càng thêm yên bình.Nhìn từ xa, chín nghìn ngọn núi của Đại La Kiếm Tông đều có bóng người bay ra, có đệ tử cũng có trưởng lão, ai cũng mặc đạo bào mới tinh, đếm kỹ thì thấy số lượng lên tới hơn mấy trăm nghìn người.Chính giữa Đại La Kiếm Tông có một khoảng đất trống được bao quanh bởi ba ngọn núi, với bán kính hai trăm nghìn trượng, là vùng đất phong thiện của Đại La Kiếm Tông, thần tử nào phong vị cũng đều làm lễ ở đây.Hôm nay là ngày quan trọng, là ngày chọn ra thần tử cho Đại La Kiếm Tông.Lúc này, nơi phong thiện đã người đông như nêm, nhưng bốn phương tám hương vẫn có người bay tới nữa.“Ngươi nghĩ ai có khả năng có thể chế ngự quần hùng trở thành thần tử?”, người còn chưa đến hết, tiếng thảo luận đã vang lên không ngớt, các đệ tử tụ lại thành nhóm năm nhóm ba, ngươi một câu ta một câu, cực kỳ sôi nổi.“Chắc chắn là Tử Dương sư huynh của Thiên Kiếm Phong rồi”, có người trầm ngâm suy tư: “Lần trước tranh chức thần tử, huynh ấy chỉ thua thần tử Đại La một chiêu, huyết mạch bá đạo của huynh ấy không ai có thể sánh bằng!”“Cũng chưa biết được, Tử Ly sư huynh của Địa Kiếm Phong cũng không đơn giản, mấy năm nay tu vi của huynh ấy tăng lên nhanh chóng, chưởng môn sư bá còn tìm cho huynh ấy bao nhiêu linh dược, sức chiến đấu của huynh ấy cũng đã thay đổi từ lâu rồi”.“Ta lại nghĩ là Tử Thiên sư huynh của Nhân Kiếm Phong”.“Không phải Tử Dương sư huynh thì là Tử Ly sư huynh hoặc Tử Thiên sư huynh, dù sao cũng chỉ có thể là ba người họ! Những người khác chỉ làm nền cho họ thôi, chẳng hạn như đám tôm tép chúng ta đây, lên đó cũng chỉ là pháo hôi thôi”.“Nhìn thấy chưa, Lý Khang của Tử Trúc Phong đến rồi”, khi đang trò chuyện hăng say, không biết người nào bỗng hô lên một câu, thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đó, ở lối vào, Tử Trúc Chân Nhân đang khí thế hừng hực dẫn đệ tử của Tử Trúc Phong tới, Diệp Thành cũng nằm trong số đó.“Lạ thật đấy, một cảnh giới Thiên mà lại có thể một chưởng hất bay ba cảnh giới Hoàng, hắn nghịch thiên quá đó!”“Chắc chắn là hắn che giấu thực lực”, có người xoa cằm nói: “Nhìn khí tức của hắn đi, đã không còn ở cảnh giới Thiên nữa rồi, chắc ba ngày nay Tử Trúc sư thúc đã dùng không ít đan dược giúp hắn đột phá đến cảnh giới Hoàng”.Giữa những tiếng bàn tán, Diệp Thành, Nhiếp Phong và Lăng Huyên đã ngồi vào vị trí, không để ý đến ánh mắt của bốn phương.Về tu vi, hắn đã chuyển từ cảnh giới Thiên mô phỏng sang cảnh giới Hoàng mô phỏng, nếu chỉ dựa vào cảnh giới Thiên mà giành vị trí thần tử thì chắc chắn sẽ khiến người khác ngạc nhiên, khẳng định sẽ còn bị đưa về nghiên cứu.“Đại La Kiếm Tông đúng là nhân tài lớp lớp!”, sau khi nhìn một vòng, Diệp Thành không khỏi cảm thán, chỉ riêng huyết mạch đặc biệt thôi đã có tới không dưới một nghìn người, khí tức không yếu, đều là những người có thiên phú cực cao.“Diệp sư đệ, những người có thể gây ra mối uy h**p cho đệ chỉ có Tử Dương của Thiên Kiếm Phong, Tử Ly của Địa Kiếm Phong, Tử Thiên của Nhân Kiếm Phong thôi”, Nhiếp Phong truyền âm tới: “Ba người họ đều có huyết mạch bá đạo, trong lần tranh vị trí thần tử trước đó, ba người họ có sức chiến đấu gần như tương đương với thần tử Đại La, nhất là Tử Dương của Thiên Kiếm Phong, hắn ta ngang ngửa với thần tử Đại La, chỉ thua một chiêu”.“Những điều này đệ đều biết rồi”, Diệp Thành mỉm cười.

Ba ngày lặng lẽ trôi qua.

Trong ba ngày này, Diệp Thành chưa từng rời khỏi Tử Trúc Phong, hắn nhắm mắt tĩnh toạ ba ngày, cảm ngộ hỗn độn đạo.

Advertisement

Buổi sáng, ánh nắng ấm áp chiếu xuống mặt đất, chốn tiên cảnh này lại càng thêm yên bình.

Nhìn từ xa, chín nghìn ngọn núi của Đại La Kiếm Tông đều có bóng người bay ra, có đệ tử cũng có trưởng lão, ai cũng mặc đạo bào mới tinh, đếm kỹ thì thấy số lượng lên tới hơn mấy trăm nghìn người.

Chính giữa Đại La Kiếm Tông có một khoảng đất trống được bao quanh bởi ba ngọn núi, với bán kính hai trăm nghìn trượng, là vùng đất phong thiện của Đại La Kiếm Tông, thần tử nào phong vị cũng đều làm lễ ở đây.

Hôm nay là ngày quan trọng, là ngày chọn ra thần tử cho Đại La Kiếm Tông.

Lúc này, nơi phong thiện đã người đông như nêm, nhưng bốn phương tám hương vẫn có người bay tới nữa.

“Ngươi nghĩ ai có khả năng có thể chế ngự quần hùng trở thành thần tử?”, người còn chưa đến hết, tiếng thảo luận đã vang lên không ngớt, các đệ tử tụ lại thành nhóm năm nhóm ba, ngươi một câu ta một câu, cực kỳ sôi nổi.

“Chắc chắn là Tử Dương sư huynh của Thiên Kiếm Phong rồi”, có người trầm ngâm suy tư: “Lần trước tranh chức thần tử, huynh ấy chỉ thua thần tử Đại La một chiêu, huyết mạch bá đạo của huynh ấy không ai có thể sánh bằng!”

“Cũng chưa biết được, Tử Ly sư huynh của Địa Kiếm Phong cũng không đơn giản, mấy năm nay tu vi của huynh ấy tăng lên nhanh chóng, chưởng môn sư bá còn tìm cho huynh ấy bao nhiêu linh dược, sức chiến đấu của huynh ấy cũng đã thay đổi từ lâu rồi”.

“Ta lại nghĩ là Tử Thiên sư huynh của Nhân Kiếm Phong”.

“Không phải Tử Dương sư huynh thì là Tử Ly sư huynh hoặc Tử Thiên sư huynh, dù sao cũng chỉ có thể là ba người họ! Những người khác chỉ làm nền cho họ thôi, chẳng hạn như đám tôm tép chúng ta đây, lên đó cũng chỉ là pháo hôi thôi”.

“Nhìn thấy chưa, Lý Khang của Tử Trúc Phong đến rồi”, khi đang trò chuyện hăng say, không biết người nào bỗng hô lên một câu, thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đó, ở lối vào, Tử Trúc Chân Nhân đang khí thế hừng hực dẫn đệ tử của Tử Trúc Phong tới, Diệp Thành cũng nằm trong số đó.

“Lạ thật đấy, một cảnh giới Thiên mà lại có thể một chưởng hất bay ba cảnh giới Hoàng, hắn nghịch thiên quá đó!”

“Chắc chắn là hắn che giấu thực lực”, có người xoa cằm nói: “Nhìn khí tức của hắn đi, đã không còn ở cảnh giới Thiên nữa rồi, chắc ba ngày nay Tử Trúc sư thúc đã dùng không ít đan dược giúp hắn đột phá đến cảnh giới Hoàng”.

Giữa những tiếng bàn tán, Diệp Thành, Nhiếp Phong và Lăng Huyên đã ngồi vào vị trí, không để ý đến ánh mắt của bốn phương.

Về tu vi, hắn đã chuyển từ cảnh giới Thiên mô phỏng sang cảnh giới Hoàng mô phỏng, nếu chỉ dựa vào cảnh giới Thiên mà giành vị trí thần tử thì chắc chắn sẽ khiến người khác ngạc nhiên, khẳng định sẽ còn bị đưa về nghiên cứu.

“Đại La Kiếm Tông đúng là nhân tài lớp lớp!”, sau khi nhìn một vòng, Diệp Thành không khỏi cảm thán, chỉ riêng huyết mạch đặc biệt thôi đã có tới không dưới một nghìn người, khí tức không yếu, đều là những người có thiên phú cực cao.

“Diệp sư đệ, những người có thể gây ra mối uy h**p cho đệ chỉ có Tử Dương của Thiên Kiếm Phong, Tử Ly của Địa Kiếm Phong, Tử Thiên của Nhân Kiếm Phong thôi”, Nhiếp Phong truyền âm tới: “Ba người họ đều có huyết mạch bá đạo, trong lần tranh vị trí thần tử trước đó, ba người họ có sức chiến đấu gần như tương đương với thần tử Đại La, nhất là Tử Dương của Thiên Kiếm Phong, hắn ta ngang ngửa với thần tử Đại La, chỉ thua một chiêu”.

“Những điều này đệ đều biết rồi”, Diệp Thành mỉm cười.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ba ngày lặng lẽ trôi qua.Trong ba ngày này, Diệp Thành chưa từng rời khỏi Tử Trúc Phong, hắn nhắm mắt tĩnh toạ ba ngày, cảm ngộ hỗn độn đạo.AdvertisementBuổi sáng, ánh nắng ấm áp chiếu xuống mặt đất, chốn tiên cảnh này lại càng thêm yên bình.Nhìn từ xa, chín nghìn ngọn núi của Đại La Kiếm Tông đều có bóng người bay ra, có đệ tử cũng có trưởng lão, ai cũng mặc đạo bào mới tinh, đếm kỹ thì thấy số lượng lên tới hơn mấy trăm nghìn người.Chính giữa Đại La Kiếm Tông có một khoảng đất trống được bao quanh bởi ba ngọn núi, với bán kính hai trăm nghìn trượng, là vùng đất phong thiện của Đại La Kiếm Tông, thần tử nào phong vị cũng đều làm lễ ở đây.Hôm nay là ngày quan trọng, là ngày chọn ra thần tử cho Đại La Kiếm Tông.Lúc này, nơi phong thiện đã người đông như nêm, nhưng bốn phương tám hương vẫn có người bay tới nữa.“Ngươi nghĩ ai có khả năng có thể chế ngự quần hùng trở thành thần tử?”, người còn chưa đến hết, tiếng thảo luận đã vang lên không ngớt, các đệ tử tụ lại thành nhóm năm nhóm ba, ngươi một câu ta một câu, cực kỳ sôi nổi.“Chắc chắn là Tử Dương sư huynh của Thiên Kiếm Phong rồi”, có người trầm ngâm suy tư: “Lần trước tranh chức thần tử, huynh ấy chỉ thua thần tử Đại La một chiêu, huyết mạch bá đạo của huynh ấy không ai có thể sánh bằng!”“Cũng chưa biết được, Tử Ly sư huynh của Địa Kiếm Phong cũng không đơn giản, mấy năm nay tu vi của huynh ấy tăng lên nhanh chóng, chưởng môn sư bá còn tìm cho huynh ấy bao nhiêu linh dược, sức chiến đấu của huynh ấy cũng đã thay đổi từ lâu rồi”.“Ta lại nghĩ là Tử Thiên sư huynh của Nhân Kiếm Phong”.“Không phải Tử Dương sư huynh thì là Tử Ly sư huynh hoặc Tử Thiên sư huynh, dù sao cũng chỉ có thể là ba người họ! Những người khác chỉ làm nền cho họ thôi, chẳng hạn như đám tôm tép chúng ta đây, lên đó cũng chỉ là pháo hôi thôi”.“Nhìn thấy chưa, Lý Khang của Tử Trúc Phong đến rồi”, khi đang trò chuyện hăng say, không biết người nào bỗng hô lên một câu, thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đó, ở lối vào, Tử Trúc Chân Nhân đang khí thế hừng hực dẫn đệ tử của Tử Trúc Phong tới, Diệp Thành cũng nằm trong số đó.“Lạ thật đấy, một cảnh giới Thiên mà lại có thể một chưởng hất bay ba cảnh giới Hoàng, hắn nghịch thiên quá đó!”“Chắc chắn là hắn che giấu thực lực”, có người xoa cằm nói: “Nhìn khí tức của hắn đi, đã không còn ở cảnh giới Thiên nữa rồi, chắc ba ngày nay Tử Trúc sư thúc đã dùng không ít đan dược giúp hắn đột phá đến cảnh giới Hoàng”.Giữa những tiếng bàn tán, Diệp Thành, Nhiếp Phong và Lăng Huyên đã ngồi vào vị trí, không để ý đến ánh mắt của bốn phương.Về tu vi, hắn đã chuyển từ cảnh giới Thiên mô phỏng sang cảnh giới Hoàng mô phỏng, nếu chỉ dựa vào cảnh giới Thiên mà giành vị trí thần tử thì chắc chắn sẽ khiến người khác ngạc nhiên, khẳng định sẽ còn bị đưa về nghiên cứu.“Đại La Kiếm Tông đúng là nhân tài lớp lớp!”, sau khi nhìn một vòng, Diệp Thành không khỏi cảm thán, chỉ riêng huyết mạch đặc biệt thôi đã có tới không dưới một nghìn người, khí tức không yếu, đều là những người có thiên phú cực cao.“Diệp sư đệ, những người có thể gây ra mối uy h**p cho đệ chỉ có Tử Dương của Thiên Kiếm Phong, Tử Ly của Địa Kiếm Phong, Tử Thiên của Nhân Kiếm Phong thôi”, Nhiếp Phong truyền âm tới: “Ba người họ đều có huyết mạch bá đạo, trong lần tranh vị trí thần tử trước đó, ba người họ có sức chiến đấu gần như tương đương với thần tử Đại La, nhất là Tử Dương của Thiên Kiếm Phong, hắn ta ngang ngửa với thần tử Đại La, chỉ thua một chiêu”.“Những điều này đệ đều biết rồi”, Diệp Thành mỉm cười.

Chương 3392: “Ta lại nghĩ là Tử Thiên sư huynh của Nhân Kiếm Phong”.