“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3401: Máu tươi nhuốm đỏ thiên lộ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy Lý Khang cũng nghịch thiên rồi chứ?”“Khả năng chiến đấu như vậy rõ ràng không kém so với vi sư”, Tử Trúc Chân Nhân bất ngờ, khả năng chiến đấu của Diệp Thành vượt qua sự đoán định của ông ta, thân là vi sư của Lý Khang, ông ta chưa từng thấy đồ đệ của mình có thể nghịch thiên đến vậy.“Có vẻ như huynh không bất ngờ cho lắm”, Lăng Huyên nhìn sang Nhiếp Phong ở bên.Advertisement“Chiến tích của hắn đã là một thần thoại rồi”, Nhiếp Phong mỉm cười, một câu nói khiến Lăng Huyên thẫn thờ, Nhiếp Phong nói đều là thật, thử hỏi Chư Thiên Vạn Vực làm gì có ai giết được Đại Đế.“Bất ngờ, thật bất ngờ”, mười tám vị Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông hít vào một hơi thật sâu, trong đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc, “chiến tích của hắn vượt qua cả thần tử Đại La năm xưa”.“Đại La Kiếm Tông quả nhiên có nhân tài”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông vuốt râu, có thể coi là mỉm cười khoái chí, ông ta đã mất một thần tử Đại La nhưng lại tìm ra được một người bá đạo hơn.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành lại ngồi xuống trên thiên lộ vô tận.Hắn lấy ra vò rượu trút một ngụm rồi nhìn Tử Thiên và Tử Ly ở bậc mây thứ chín trăm chín mươi chín với ánh mắt hào hứng: “Hai vị huynh đệ nghỉ đủ chưa?”Nghe vậy, Tử Ly và Tử Thiên mặt mày lạnh hẳn lại, đây là sự coi thường ra mặt sao?Cả hai người lần lượt hắng giọng ngưng tụ khí huyết và xông lên vân đài một mạch.Giết!Bước lên vân đài, cả hai cứ thế tế ra sát kiếm, một kiếm với sức đâm xuyên mạnh mẽ trảm diệt thiên địa.Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn đứng dậy tiếp tục chiến đấu.Lúc này, thiên lộ vừa im ắng chưa lâu đã lại lần nữa rung chuyển.Dù là một đấu hai nhưng Diệp Thành vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn, hắn liên tiếp sử dụng bí thuật, dùng kiếm đạo của Đại La Kiếm Tông, rất nhiều bí thuật đã được hắn phục chế, kiếm đạo mạnh mẽ uy lực trong tay hắn.Những người xung quanh tái mặt.Tử ly và Tử Thiên dù không mạnh bằng Tử Dương nhưng lúc này lại là thế hai đấu một, ấy thế mà vẫn không địch được Diệp Thành, bọn họ bị đánh tới tấp không ngẩng nổi mặt lên.Máu tươi nhuốm đỏ thiên lộ.Không biết đến bao giờ người ta mới nhìn thấy hai bóng người đẫm máu ngã khỏi vân đài, đó chính là Tử Ly và Tử Thiên.Trên thiên lộ chỉ còn lại một bóng hình sừng sững giống như vầng mặt trời chói lọi khiến người ta không dám nhìn thẳng.Hắn thắng rồi, bốn đệ tử xuất sắc nhất của Đại La Kiếm Tông thì một người bị hắn trảm diệt, ba người bại trong tay hắn, cho dù là bước lên thiên lộ hay vân đài đối đầu thì hắn cũng là thần tử xứng đáng, không có gì phải hổ thẹn.Được lắm!Tiếng hô hào vang dội tạo thành làn sóng, không cần phải chọn nữa, Diệp Thành làm thần tử là hợp tình hợp lý, không biết để bọn họ biết được thân phận thực sự của Diệp Thành thì liệu có tức ói ra máu không nữa.A...!
“Vậy Lý Khang cũng nghịch thiên rồi chứ?”
“Khả năng chiến đấu như vậy rõ ràng không kém so với vi sư”, Tử Trúc Chân Nhân bất ngờ, khả năng chiến đấu của Diệp Thành vượt qua sự đoán định của ông ta, thân là vi sư của Lý Khang, ông ta chưa từng thấy đồ đệ của mình có thể nghịch thiên đến vậy.
“Có vẻ như huynh không bất ngờ cho lắm”, Lăng Huyên nhìn sang Nhiếp Phong ở bên.
Advertisement
“Chiến tích của hắn đã là một thần thoại rồi”, Nhiếp Phong mỉm cười, một câu nói khiến Lăng Huyên thẫn thờ, Nhiếp Phong nói đều là thật, thử hỏi Chư Thiên Vạn Vực làm gì có ai giết được Đại Đế.
“Bất ngờ, thật bất ngờ”, mười tám vị Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông hít vào một hơi thật sâu, trong đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc, “chiến tích của hắn vượt qua cả thần tử Đại La năm xưa”.
“Đại La Kiếm Tông quả nhiên có nhân tài”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông vuốt râu, có thể coi là mỉm cười khoái chí, ông ta đã mất một thần tử Đại La nhưng lại tìm ra được một người bá đạo hơn.
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành lại ngồi xuống trên thiên lộ vô tận.
Hắn lấy ra vò rượu trút một ngụm rồi nhìn Tử Thiên và Tử Ly ở bậc mây thứ chín trăm chín mươi chín với ánh mắt hào hứng: “Hai vị huynh đệ nghỉ đủ chưa?”
Nghe vậy, Tử Ly và Tử Thiên mặt mày lạnh hẳn lại, đây là sự coi thường ra mặt sao?
Cả hai người lần lượt hắng giọng ngưng tụ khí huyết và xông lên vân đài một mạch.
Giết!
Bước lên vân đài, cả hai cứ thế tế ra sát kiếm, một kiếm với sức đâm xuyên mạnh mẽ trảm diệt thiên địa.
Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn đứng dậy tiếp tục chiến đấu.
Lúc này, thiên lộ vừa im ắng chưa lâu đã lại lần nữa rung chuyển.
Dù là một đấu hai nhưng Diệp Thành vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn, hắn liên tiếp sử dụng bí thuật, dùng kiếm đạo của Đại La Kiếm Tông, rất nhiều bí thuật đã được hắn phục chế, kiếm đạo mạnh mẽ uy lực trong tay hắn.
Những người xung quanh tái mặt.
Tử ly và Tử Thiên dù không mạnh bằng Tử Dương nhưng lúc này lại là thế hai đấu một, ấy thế mà vẫn không địch được Diệp Thành, bọn họ bị đánh tới tấp không ngẩng nổi mặt lên.
Máu tươi nhuốm đỏ thiên lộ.
Không biết đến bao giờ người ta mới nhìn thấy hai bóng người đẫm máu ngã khỏi vân đài, đó chính là Tử Ly và Tử Thiên.
Trên thiên lộ chỉ còn lại một bóng hình sừng sững giống như vầng mặt trời chói lọi khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Hắn thắng rồi, bốn đệ tử xuất sắc nhất của Đại La Kiếm Tông thì một người bị hắn trảm diệt, ba người bại trong tay hắn, cho dù là bước lên thiên lộ hay vân đài đối đầu thì hắn cũng là thần tử xứng đáng, không có gì phải hổ thẹn.
Được lắm!
Tiếng hô hào vang dội tạo thành làn sóng, không cần phải chọn nữa, Diệp Thành làm thần tử là hợp tình hợp lý, không biết để bọn họ biết được thân phận thực sự của Diệp Thành thì liệu có tức ói ra máu không nữa.
A...!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy Lý Khang cũng nghịch thiên rồi chứ?”“Khả năng chiến đấu như vậy rõ ràng không kém so với vi sư”, Tử Trúc Chân Nhân bất ngờ, khả năng chiến đấu của Diệp Thành vượt qua sự đoán định của ông ta, thân là vi sư của Lý Khang, ông ta chưa từng thấy đồ đệ của mình có thể nghịch thiên đến vậy.“Có vẻ như huynh không bất ngờ cho lắm”, Lăng Huyên nhìn sang Nhiếp Phong ở bên.Advertisement“Chiến tích của hắn đã là một thần thoại rồi”, Nhiếp Phong mỉm cười, một câu nói khiến Lăng Huyên thẫn thờ, Nhiếp Phong nói đều là thật, thử hỏi Chư Thiên Vạn Vực làm gì có ai giết được Đại Đế.“Bất ngờ, thật bất ngờ”, mười tám vị Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông hít vào một hơi thật sâu, trong đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc, “chiến tích của hắn vượt qua cả thần tử Đại La năm xưa”.“Đại La Kiếm Tông quả nhiên có nhân tài”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông vuốt râu, có thể coi là mỉm cười khoái chí, ông ta đã mất một thần tử Đại La nhưng lại tìm ra được một người bá đạo hơn.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành lại ngồi xuống trên thiên lộ vô tận.Hắn lấy ra vò rượu trút một ngụm rồi nhìn Tử Thiên và Tử Ly ở bậc mây thứ chín trăm chín mươi chín với ánh mắt hào hứng: “Hai vị huynh đệ nghỉ đủ chưa?”Nghe vậy, Tử Ly và Tử Thiên mặt mày lạnh hẳn lại, đây là sự coi thường ra mặt sao?Cả hai người lần lượt hắng giọng ngưng tụ khí huyết và xông lên vân đài một mạch.Giết!Bước lên vân đài, cả hai cứ thế tế ra sát kiếm, một kiếm với sức đâm xuyên mạnh mẽ trảm diệt thiên địa.Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn đứng dậy tiếp tục chiến đấu.Lúc này, thiên lộ vừa im ắng chưa lâu đã lại lần nữa rung chuyển.Dù là một đấu hai nhưng Diệp Thành vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn, hắn liên tiếp sử dụng bí thuật, dùng kiếm đạo của Đại La Kiếm Tông, rất nhiều bí thuật đã được hắn phục chế, kiếm đạo mạnh mẽ uy lực trong tay hắn.Những người xung quanh tái mặt.Tử ly và Tử Thiên dù không mạnh bằng Tử Dương nhưng lúc này lại là thế hai đấu một, ấy thế mà vẫn không địch được Diệp Thành, bọn họ bị đánh tới tấp không ngẩng nổi mặt lên.Máu tươi nhuốm đỏ thiên lộ.Không biết đến bao giờ người ta mới nhìn thấy hai bóng người đẫm máu ngã khỏi vân đài, đó chính là Tử Ly và Tử Thiên.Trên thiên lộ chỉ còn lại một bóng hình sừng sững giống như vầng mặt trời chói lọi khiến người ta không dám nhìn thẳng.Hắn thắng rồi, bốn đệ tử xuất sắc nhất của Đại La Kiếm Tông thì một người bị hắn trảm diệt, ba người bại trong tay hắn, cho dù là bước lên thiên lộ hay vân đài đối đầu thì hắn cũng là thần tử xứng đáng, không có gì phải hổ thẹn.Được lắm!Tiếng hô hào vang dội tạo thành làn sóng, không cần phải chọn nữa, Diệp Thành làm thần tử là hợp tình hợp lý, không biết để bọn họ biết được thân phận thực sự của Diệp Thành thì liệu có tức ói ra máu không nữa.A...!