“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3404: Chu thiên diễn hoá!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bóng người hư ảo đó không cần nói cũng biết chính là thân của kiếm ý trong Chư Thiên Kiếm Thần.Thân kiếm ý đứng trong tinh không, hay tay chắp sau lưng, khẽ nghẩng đầu tĩnh lặng nhìn hư thiên, mái tóc bạc không có gió cũng tự tung bay, người này giống một thư sinh nho nhã, không hề mang theo sát khí, mọi thứ diễn ra vô cùng bình thường, không hề có lấy uy nghiêm của kiếm thần.Advertisement“Kiếm Phi Đạo, người có nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khản đặc.“Kiếm Phi Đạo, người còn nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành giọng khản đặc, hắn đung đưa trong tinh không của cảnh, mang theo nỗi mệt mỏi của cả chặng đường phong trần, cũng mang theo bao nỗi bể dâu.Chỉ một câu nói mà khiến bóng hình hư ảo của kiếm ý Kiếm Thần chợt run rẩy, quay đầu lại nhìn Diệp Thành.Thế nhưng ông ta không hề lên tiếng, chỉ đứng đó tĩnh lặng giống như một pho tượng đượng điêu khắc nhìn Diệp Thành, đôi mắt như giếng sâu không đáy, đờ đẫn vô hồn mang theo nỗi hoan hoải.“Người còn nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành tiến lên trước một bước nhìn kiếm ý Kiếm Thần.Có điều câu nói của hắn vẫn không nhận được hồi đáp, kiếm ý Kiếm Thần vẫn mơ màng.Diệp Thành cau mày, hắn mở tiên nhãn nhìn thấu kiếm ý, mặc dù kiếm ý có linh trí nhưng lại ở trạng thái lờ mờ, không mang theo kí ức của Kiếm Thần chứ đừng nói là nhắc đến Đông Hoàng Thái Tâm.Thế rồi Diệp Thành giơ tay lên, xoè năm ngón tay ra hướng về phía kiếm ý Kiếm Thần.Chu thiên diễn hoá!Diệp Thành khẽ hô lên, bí thuật chu thiên diễn hoá được vận chuyển, hắn muốn thông qua kiếm ý để thôi diễn Kiếm Thần.Diệp Thành không hi vọng chu thiên diễn hoá có thể tính ra được Chư Thiên Kiếm Thần ở vị trí nào vì đạo hành của hắn còn quá thấp, dù có bí pháp mạnh như chu thiên diễn hoá thì cũng không tính ra được Kiếm Thần ở đâu.Có điều hắn vẫn phải tính, mục đích rất đơn giản, chính là kéo theo sự chú ý của Kiếm Thần.Kiếm Thần chính là người có tu vi Chuẩn Đế Đỉnh Phong, có người dùng bí thuật tính toán ra ông ta thì chắc chắn ông ta sẽ phát hiện ra, chỉ cần Kiếm Thần phát hiện ra thì Diệp Thành đã thành công rồi, Kiếm Thần rất có khả năng sẽ vì chuyện này mà giáng lâm tới Bắc Đẩu Tinh Vực.Vì chu thiên diễn hoá nên xung quanh kiếm ý của Kiếm Thần có phù văn cổ xưa hiển hiện, tự xếp hàng tổ hợp lại với nhau.KIếm ý cau mày muốn bước đi nhưng lại bị thái hư long cấm của Diệp Thành cấm cố.Chu thiên diễn hoá!
Bóng người hư ảo đó không cần nói cũng biết chính là thân của kiếm ý trong Chư Thiên Kiếm Thần.
Thân kiếm ý đứng trong tinh không, hay tay chắp sau lưng, khẽ nghẩng đầu tĩnh lặng nhìn hư thiên, mái tóc bạc không có gió cũng tự tung bay, người này giống một thư sinh nho nhã, không hề mang theo sát khí, mọi thứ diễn ra vô cùng bình thường, không hề có lấy uy nghiêm của kiếm thần.
Advertisement
“Kiếm Phi Đạo, người có nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khản đặc.
“Kiếm Phi Đạo, người còn nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành giọng khản đặc, hắn đung đưa trong tinh không của cảnh, mang theo nỗi mệt mỏi của cả chặng đường phong trần, cũng mang theo bao nỗi bể dâu.
Chỉ một câu nói mà khiến bóng hình hư ảo của kiếm ý Kiếm Thần chợt run rẩy, quay đầu lại nhìn Diệp Thành.
Thế nhưng ông ta không hề lên tiếng, chỉ đứng đó tĩnh lặng giống như một pho tượng đượng điêu khắc nhìn Diệp Thành, đôi mắt như giếng sâu không đáy, đờ đẫn vô hồn mang theo nỗi hoan hoải.
“Người còn nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành tiến lên trước một bước nhìn kiếm ý Kiếm Thần.
Có điều câu nói của hắn vẫn không nhận được hồi đáp, kiếm ý Kiếm Thần vẫn mơ màng.
Diệp Thành cau mày, hắn mở tiên nhãn nhìn thấu kiếm ý, mặc dù kiếm ý có linh trí nhưng lại ở trạng thái lờ mờ, không mang theo kí ức của Kiếm Thần chứ đừng nói là nhắc đến Đông Hoàng Thái Tâm.
Thế rồi Diệp Thành giơ tay lên, xoè năm ngón tay ra hướng về phía kiếm ý Kiếm Thần.
Chu thiên diễn hoá!
Diệp Thành khẽ hô lên, bí thuật chu thiên diễn hoá được vận chuyển, hắn muốn thông qua kiếm ý để thôi diễn Kiếm Thần.
Diệp Thành không hi vọng chu thiên diễn hoá có thể tính ra được Chư Thiên Kiếm Thần ở vị trí nào vì đạo hành của hắn còn quá thấp, dù có bí pháp mạnh như chu thiên diễn hoá thì cũng không tính ra được Kiếm Thần ở đâu.
Có điều hắn vẫn phải tính, mục đích rất đơn giản, chính là kéo theo sự chú ý của Kiếm Thần.
Kiếm Thần chính là người có tu vi Chuẩn Đế Đỉnh Phong, có người dùng bí thuật tính toán ra ông ta thì chắc chắn ông ta sẽ phát hiện ra, chỉ cần Kiếm Thần phát hiện ra thì Diệp Thành đã thành công rồi, Kiếm Thần rất có khả năng sẽ vì chuyện này mà giáng lâm tới Bắc Đẩu Tinh Vực.
Vì chu thiên diễn hoá nên xung quanh kiếm ý của Kiếm Thần có phù văn cổ xưa hiển hiện, tự xếp hàng tổ hợp lại với nhau.
KIếm ý cau mày muốn bước đi nhưng lại bị thái hư long cấm của Diệp Thành cấm cố.
Chu thiên diễn hoá!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bóng người hư ảo đó không cần nói cũng biết chính là thân của kiếm ý trong Chư Thiên Kiếm Thần.Thân kiếm ý đứng trong tinh không, hay tay chắp sau lưng, khẽ nghẩng đầu tĩnh lặng nhìn hư thiên, mái tóc bạc không có gió cũng tự tung bay, người này giống một thư sinh nho nhã, không hề mang theo sát khí, mọi thứ diễn ra vô cùng bình thường, không hề có lấy uy nghiêm của kiếm thần.Advertisement“Kiếm Phi Đạo, người có nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khản đặc.“Kiếm Phi Đạo, người còn nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành giọng khản đặc, hắn đung đưa trong tinh không của cảnh, mang theo nỗi mệt mỏi của cả chặng đường phong trần, cũng mang theo bao nỗi bể dâu.Chỉ một câu nói mà khiến bóng hình hư ảo của kiếm ý Kiếm Thần chợt run rẩy, quay đầu lại nhìn Diệp Thành.Thế nhưng ông ta không hề lên tiếng, chỉ đứng đó tĩnh lặng giống như một pho tượng đượng điêu khắc nhìn Diệp Thành, đôi mắt như giếng sâu không đáy, đờ đẫn vô hồn mang theo nỗi hoan hoải.“Người còn nhớ Đông Hoàng Thái Tâm không?”, Diệp Thành tiến lên trước một bước nhìn kiếm ý Kiếm Thần.Có điều câu nói của hắn vẫn không nhận được hồi đáp, kiếm ý Kiếm Thần vẫn mơ màng.Diệp Thành cau mày, hắn mở tiên nhãn nhìn thấu kiếm ý, mặc dù kiếm ý có linh trí nhưng lại ở trạng thái lờ mờ, không mang theo kí ức của Kiếm Thần chứ đừng nói là nhắc đến Đông Hoàng Thái Tâm.Thế rồi Diệp Thành giơ tay lên, xoè năm ngón tay ra hướng về phía kiếm ý Kiếm Thần.Chu thiên diễn hoá!Diệp Thành khẽ hô lên, bí thuật chu thiên diễn hoá được vận chuyển, hắn muốn thông qua kiếm ý để thôi diễn Kiếm Thần.Diệp Thành không hi vọng chu thiên diễn hoá có thể tính ra được Chư Thiên Kiếm Thần ở vị trí nào vì đạo hành của hắn còn quá thấp, dù có bí pháp mạnh như chu thiên diễn hoá thì cũng không tính ra được Kiếm Thần ở đâu.Có điều hắn vẫn phải tính, mục đích rất đơn giản, chính là kéo theo sự chú ý của Kiếm Thần.Kiếm Thần chính là người có tu vi Chuẩn Đế Đỉnh Phong, có người dùng bí thuật tính toán ra ông ta thì chắc chắn ông ta sẽ phát hiện ra, chỉ cần Kiếm Thần phát hiện ra thì Diệp Thành đã thành công rồi, Kiếm Thần rất có khả năng sẽ vì chuyện này mà giáng lâm tới Bắc Đẩu Tinh Vực.Vì chu thiên diễn hoá nên xung quanh kiếm ý của Kiếm Thần có phù văn cổ xưa hiển hiện, tự xếp hàng tổ hợp lại với nhau.KIếm ý cau mày muốn bước đi nhưng lại bị thái hư long cấm của Diệp Thành cấm cố.Chu thiên diễn hoá!