Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3406: “Ai ở trong kiếm ý Kiếm Thần?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Kiếm ý Kiếm Thần khẽ gảy ngón tay Diệp Thành đã bay đi, khí huyết trong cơ thể sục sôi lại lần nữa phun ra ngoài.Tiếp tục!AdvertisementDiệp Thành với khí huyết sục sôi, toàn thân rực cháy hoả diệm vàng kim, thánh thể mạnh mẽ đẫm máu, hăn giống như được đúc từ hoàng kim, lại giống như vị chiến thần khí thế thôn tính bát hoang.Trận đại chiến đột nhiên nổ ra.Một phương, kiếm ý Kiếm Thần vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh giống như vị tiên vương, mỗi lần giơ tay trông hết sức bình thường, mỗi lần tung chưởng trông hết sức bình thường nhưng lại mang theo kiếm đạo vô thượng, đó là đạo trở lại nguyên trạng.Một phương, chiến ý của Diệp Thành ngút trời, hắn đã sử dụng không biết bao nhiêu bí pháp thần thông, hắn từng chiến với Đại Đế, từng chiến với Đông Hoa Nữ Đế thời trẻ nên nhận thức về đạo đã vượt qua thế ngoại, mặc dù kiếm ý của Kiếm Thần mạnh nhưng khả năng chiến đấu của hắn cũng không kém cạnh gì.Rầm! Rầm!Tinh không của ý cảnh trở nên không hề yên bình vì trận đại chiến kinh thế của hai người.Ở thế giới bên ngoài, Đại La Kiếm Tông đã bị kinh động, cho dù là Thánh Nhân hay trưởng lão và đệ tử thì đều đồng loạt đưa mắt nhìn về nơi sâu nhất của Đại La Kiếm Tông, âm thanh dữ dội lạ thường đó khiến người ta nghe mà rợn người.Lúc này, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông đang bế quan cũng bị kinh động, ông ta bước ra khỏi địa cung.“Sao vậy, chấn động này từ đâu tới?”, dưới bầu trời xôn xao giọng nói ngỡ ngàng, các đệ tử có tu vi yếu một chút thì khuôn mặt đều tái nhợt, không thể không bảo phong chủ các núi tế ra kết giới hộ sơn.“Sao lại có chấn động mạnh đến vậy?”, Thánh Chủ và mười mấy Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông vừa quay về đã lần lượt quy tụ lại vùng đất Phong Thiền, người từ các ngọn núi bay tới, tất cả đều là Chuẩn Thánh.“Ai ở trong kiếm ý Kiếm Thần?”, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông đã tới, ông ta đứng giữa tinh không của vùng đất Phong Thiền, đó chính là một lão già tóc bạc, ông ta cau mày nhìn phía Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông.“Bẩm lão tổ, là Lý Khang của Tử Trúc Phong”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông vội đáp lời.“Lý Khang?”, Thánh Vương cau mày, có lẽ vì Lý Khang quá bình thường nên chưa hề xuát hiện trong pháp nhãn của ông ta khiến vị Thánh Vương này tỏ ra xa lạ với cái tên Lý Khang.“Hắn là thần tử mới của Đại La Kiếm Tông”, như thể biết được sự hoài nghi của lão tổ nên một Thánh Nhân vội giải thích.“Thần tử mới”?, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông nhướng mày, “thần tử Đại La đâu?”“Chết...chết rồi ạ”, Thánh Chủ Đại La Kiếm Tông và mười mấy Thánh Nhân cùng hơn hai trăm Chuẩn Thánh đồng loạt cúi đầu, đặc biệt là Chuẩn Thánh lúc này tâm trí rối bời.“Chết rồi?”, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông nói với giọng lạnh lùng, cả thiên địa của vùng đất Phong Thiền hoá hàn băng bằng tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được, sát khí nặng tựa núi non.“Mấy ngày nay lão tổ bế quan, Đại La Kiếm Tông xảy ra rất nhiều chuyện”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông bấm bụng giải thích, “có một tên tên là Diệp Thành đã trảm...trảm thần tử Đại La”.

Kiếm ý Kiếm Thần khẽ gảy ngón tay Diệp Thành đã bay đi, khí huyết trong cơ thể sục sôi lại lần nữa phun ra ngoài.

Tiếp tục!

Advertisement

Diệp Thành với khí huyết sục sôi, toàn thân rực cháy hoả diệm vàng kim, thánh thể mạnh mẽ đẫm máu, hăn giống như được đúc từ hoàng kim, lại giống như vị chiến thần khí thế thôn tính bát hoang.

Trận đại chiến đột nhiên nổ ra.

Một phương, kiếm ý Kiếm Thần vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh giống như vị tiên vương, mỗi lần giơ tay trông hết sức bình thường, mỗi lần tung chưởng trông hết sức bình thường nhưng lại mang theo kiếm đạo vô thượng, đó là đạo trở lại nguyên trạng.

Một phương, chiến ý của Diệp Thành ngút trời, hắn đã sử dụng không biết bao nhiêu bí pháp thần thông, hắn từng chiến với Đại Đế, từng chiến với Đông Hoa Nữ Đế thời trẻ nên nhận thức về đạo đã vượt qua thế ngoại, mặc dù kiếm ý của Kiếm Thần mạnh nhưng khả năng chiến đấu của hắn cũng không kém cạnh gì.

Rầm! Rầm!

Tinh không của ý cảnh trở nên không hề yên bình vì trận đại chiến kinh thế của hai người.

Ở thế giới bên ngoài, Đại La Kiếm Tông đã bị kinh động, cho dù là Thánh Nhân hay trưởng lão và đệ tử thì đều đồng loạt đưa mắt nhìn về nơi sâu nhất của Đại La Kiếm Tông, âm thanh dữ dội lạ thường đó khiến người ta nghe mà rợn người.

Lúc này, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông đang bế quan cũng bị kinh động, ông ta bước ra khỏi địa cung.

“Sao vậy, chấn động này từ đâu tới?”, dưới bầu trời xôn xao giọng nói ngỡ ngàng, các đệ tử có tu vi yếu một chút thì khuôn mặt đều tái nhợt, không thể không bảo phong chủ các núi tế ra kết giới hộ sơn.

“Sao lại có chấn động mạnh đến vậy?”, Thánh Chủ và mười mấy Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông vừa quay về đã lần lượt quy tụ lại vùng đất Phong Thiền, người từ các ngọn núi bay tới, tất cả đều là Chuẩn Thánh.

“Ai ở trong kiếm ý Kiếm Thần?”, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông đã tới, ông ta đứng giữa tinh không của vùng đất Phong Thiền, đó chính là một lão già tóc bạc, ông ta cau mày nhìn phía Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông.

“Bẩm lão tổ, là Lý Khang của Tử Trúc Phong”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông vội đáp lời.

“Lý Khang?”, Thánh Vương cau mày, có lẽ vì Lý Khang quá bình thường nên chưa hề xuát hiện trong pháp nhãn của ông ta khiến vị Thánh Vương này tỏ ra xa lạ với cái tên Lý Khang.

“Hắn là thần tử mới của Đại La Kiếm Tông”, như thể biết được sự hoài nghi của lão tổ nên một Thánh Nhân vội giải thích.

“Thần tử mới”?, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông nhướng mày, “thần tử Đại La đâu?”

“Chết...chết rồi ạ”, Thánh Chủ Đại La Kiếm Tông và mười mấy Thánh Nhân cùng hơn hai trăm Chuẩn Thánh đồng loạt cúi đầu, đặc biệt là Chuẩn Thánh lúc này tâm trí rối bời.

“Chết rồi?”, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông nói với giọng lạnh lùng, cả thiên địa của vùng đất Phong Thiền hoá hàn băng bằng tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được, sát khí nặng tựa núi non.

“Mấy ngày nay lão tổ bế quan, Đại La Kiếm Tông xảy ra rất nhiều chuyện”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông bấm bụng giải thích, “có một tên tên là Diệp Thành đã trảm...trảm thần tử Đại La”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Kiếm ý Kiếm Thần khẽ gảy ngón tay Diệp Thành đã bay đi, khí huyết trong cơ thể sục sôi lại lần nữa phun ra ngoài.Tiếp tục!AdvertisementDiệp Thành với khí huyết sục sôi, toàn thân rực cháy hoả diệm vàng kim, thánh thể mạnh mẽ đẫm máu, hăn giống như được đúc từ hoàng kim, lại giống như vị chiến thần khí thế thôn tính bát hoang.Trận đại chiến đột nhiên nổ ra.Một phương, kiếm ý Kiếm Thần vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh giống như vị tiên vương, mỗi lần giơ tay trông hết sức bình thường, mỗi lần tung chưởng trông hết sức bình thường nhưng lại mang theo kiếm đạo vô thượng, đó là đạo trở lại nguyên trạng.Một phương, chiến ý của Diệp Thành ngút trời, hắn đã sử dụng không biết bao nhiêu bí pháp thần thông, hắn từng chiến với Đại Đế, từng chiến với Đông Hoa Nữ Đế thời trẻ nên nhận thức về đạo đã vượt qua thế ngoại, mặc dù kiếm ý của Kiếm Thần mạnh nhưng khả năng chiến đấu của hắn cũng không kém cạnh gì.Rầm! Rầm!Tinh không của ý cảnh trở nên không hề yên bình vì trận đại chiến kinh thế của hai người.Ở thế giới bên ngoài, Đại La Kiếm Tông đã bị kinh động, cho dù là Thánh Nhân hay trưởng lão và đệ tử thì đều đồng loạt đưa mắt nhìn về nơi sâu nhất của Đại La Kiếm Tông, âm thanh dữ dội lạ thường đó khiến người ta nghe mà rợn người.Lúc này, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông đang bế quan cũng bị kinh động, ông ta bước ra khỏi địa cung.“Sao vậy, chấn động này từ đâu tới?”, dưới bầu trời xôn xao giọng nói ngỡ ngàng, các đệ tử có tu vi yếu một chút thì khuôn mặt đều tái nhợt, không thể không bảo phong chủ các núi tế ra kết giới hộ sơn.“Sao lại có chấn động mạnh đến vậy?”, Thánh Chủ và mười mấy Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông vừa quay về đã lần lượt quy tụ lại vùng đất Phong Thiền, người từ các ngọn núi bay tới, tất cả đều là Chuẩn Thánh.“Ai ở trong kiếm ý Kiếm Thần?”, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông đã tới, ông ta đứng giữa tinh không của vùng đất Phong Thiền, đó chính là một lão già tóc bạc, ông ta cau mày nhìn phía Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông.“Bẩm lão tổ, là Lý Khang của Tử Trúc Phong”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông vội đáp lời.“Lý Khang?”, Thánh Vương cau mày, có lẽ vì Lý Khang quá bình thường nên chưa hề xuát hiện trong pháp nhãn của ông ta khiến vị Thánh Vương này tỏ ra xa lạ với cái tên Lý Khang.“Hắn là thần tử mới của Đại La Kiếm Tông”, như thể biết được sự hoài nghi của lão tổ nên một Thánh Nhân vội giải thích.“Thần tử mới”?, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông nhướng mày, “thần tử Đại La đâu?”“Chết...chết rồi ạ”, Thánh Chủ Đại La Kiếm Tông và mười mấy Thánh Nhân cùng hơn hai trăm Chuẩn Thánh đồng loạt cúi đầu, đặc biệt là Chuẩn Thánh lúc này tâm trí rối bời.“Chết rồi?”, Thánh Vương của Đại La Kiếm Tông nói với giọng lạnh lùng, cả thiên địa của vùng đất Phong Thiền hoá hàn băng bằng tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được, sát khí nặng tựa núi non.“Mấy ngày nay lão tổ bế quan, Đại La Kiếm Tông xảy ra rất nhiều chuyện”, Thánh Chủ của Đại La Kiếm Tông bấm bụng giải thích, “có một tên tên là Diệp Thành đã trảm...trảm thần tử Đại La”.

Chương 3406: “Ai ở trong kiếm ý Kiếm Thần?”