Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3428: “Là tổ tiên của vãn bối”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Có điều, hắn không đi tìm luôn vì đây là địa bàn của Thần Tướng, từ cuộc trò chuyện ý tứ giữa Thần Tướng và đạo thân Kiếm Thần trước đó hắn dễ dàng nhận ra Thần Tướng có cấp bậc ngang hàng với bản thể của Kiếm Thần.Có thể ngang hàng với Kiếm Thần chứng tỏ không phải vừa, nên biết rằng bên cạnh hắn không phải là bản thể của Kiếm Thần mà chỉ là đạo thân của Kiếm Thần, nếu như khai chiến thì chắc chắn đạo thân không phải là đối thủ của ông ta.AdvertisementCho tới lúc này Diệp Thành mới thực sự hiểu ra những gì mà đạo thân Kiếm Thần nói trước đó, tinh vực u ám này có sự kế thừa đáng sợ, không được quá cao ngạo, Chư Thiên Vạn Vực thực sự rộng lớn, cũng có rất nhiều sự tồn tại ngang hàng với Chư Thiên Kiếm Thần, lại có rất nhiều thế lực mà Chư Thiên Kiếm Thần không dễ đụng tới, ví dụ như cấm khu.Cả hai người bay lên một ngọn núi cao tám nghìn trượng.Trên đỉnh núi có một bóng người đang đứng quay lưng lại với bọn họ, người này mặc áo giáp cổ xưa, toàn thân toát lên tử khí, có cả ánh sáng âm minh đan xen, Diệp Thành không hề tìm thấy bất cứ sinh khí nào từ trên người ông ta.Ông ta chính là Thần Tướng, vị vương của Âm Minh tinh, không biết đã đứng đây bao lâu rồi mà trên đầu toàn bụi trần, ông ta giống như xác chết, vả lại còn là một xác chết cổ xưa.Thế nhưng áp lực của một người giống như xác chết ấy lại khiến Diệp Thành cảm thấy không hề kém so với Kiếm Thần.Cơn gió lạnh thổi tới khiến Thần Tướng quay người.Đúng như Diệp Thành nghĩ, đôi mắt Thần Tướng đờ đẫn, thậm chí là trống rỗng, trông không khác gì với thi thể hay hình nộm biết đi, hình thái này giống hệt với Âm Minh Diêm La Vương của Đại Sở.Tướng Thần quay người, đôi mắt nhìn chằm chằm Diệp Thành, mặc dù đôi mắt trống rỗng nhưng lại khiến toàn thân Diệp Thành lạnh toát như thể một nửa cơ thể của Diệp Thành đã rơi xuống Cửu U, vĩnh viễn không thể siêu sinh.Trong phút chốc tỉnh táo, Diệp Thành vội tiến lên trước chắp tay cúi người: “Vãn bối Diệp Thành bái kiến tiền bối”.“Chư Thiên Vạn Vực cuối cùng cũng xuất hiện một thánh thể đáng ngạc nhiên hơn cả Đế Hoang”, Tướng Thần không lên tiếng nhưng lại nói với giọng vang dội, không tìm thấy rõ ngọn nguồn, như thể phát ra từ cửu u.“Tiền bối quá khen rồi ạ”, Diệp Thành mỉm cười.“Lục Đạo là thế nào với ngươi?”, Thần Tướng quay đầu lại, đôi mắt vô hồn nhìn huyền thương ngọc giới trên tay Diệp Thành, giọng nói vang vọng xa xăm.“Là tổ tiên của vãn bối”, Diệp Thành đáp.“Ông ta còn tại thế không?”, câu nói này cảu Thần Tướng mang theo một chút tình cảm quan tâm.“Cái này thì...”, Diệp Thành ho hắng, trước đó đạo thân Kiếm Thần không chỉ cho hắn phải trả lời câu này.“Lục Đạo là Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, dù là hậu nhân của ông ta thì cũng không bằng ông ta còn tại thế”, đạo thân Kiếm Thần thản nhiên, “nếu như ông ta còn tại thế thì sẽ có một ngày tìm tới ngươi”.“Ngươi dẫn hắn tới tìm ta có việc gì?”, Thần Tướng hỏi.“Đã biết rồi thì hà tất phải hỏi nhiều”, đạo thân Kiếm Thần lạnh lùng đáp.“Ta cũng không có cách nào”, Thần Kiếm quay người cứng ngắc, “hắn đã phạm tới quá nhiều cấm kị”.

Có điều, hắn không đi tìm luôn vì đây là địa bàn của Thần Tướng, từ cuộc trò chuyện ý tứ giữa Thần Tướng và đạo thân Kiếm Thần trước đó hắn dễ dàng nhận ra Thần Tướng có cấp bậc ngang hàng với bản thể của Kiếm Thần.

Có thể ngang hàng với Kiếm Thần chứng tỏ không phải vừa, nên biết rằng bên cạnh hắn không phải là bản thể của Kiếm Thần mà chỉ là đạo thân của Kiếm Thần, nếu như khai chiến thì chắc chắn đạo thân không phải là đối thủ của ông ta.

Advertisement

Cho tới lúc này Diệp Thành mới thực sự hiểu ra những gì mà đạo thân Kiếm Thần nói trước đó, tinh vực u ám này có sự kế thừa đáng sợ, không được quá cao ngạo, Chư Thiên Vạn Vực thực sự rộng lớn, cũng có rất nhiều sự tồn tại ngang hàng với Chư Thiên Kiếm Thần, lại có rất nhiều thế lực mà Chư Thiên Kiếm Thần không dễ đụng tới, ví dụ như cấm khu.

Cả hai người bay lên một ngọn núi cao tám nghìn trượng.

Trên đỉnh núi có một bóng người đang đứng quay lưng lại với bọn họ, người này mặc áo giáp cổ xưa, toàn thân toát lên tử khí, có cả ánh sáng âm minh đan xen, Diệp Thành không hề tìm thấy bất cứ sinh khí nào từ trên người ông ta.

Ông ta chính là Thần Tướng, vị vương của Âm Minh tinh, không biết đã đứng đây bao lâu rồi mà trên đầu toàn bụi trần, ông ta giống như xác chết, vả lại còn là một xác chết cổ xưa.

Thế nhưng áp lực của một người giống như xác chết ấy lại khiến Diệp Thành cảm thấy không hề kém so với Kiếm Thần.

Cơn gió lạnh thổi tới khiến Thần Tướng quay người.

Đúng như Diệp Thành nghĩ, đôi mắt Thần Tướng đờ đẫn, thậm chí là trống rỗng, trông không khác gì với thi thể hay hình nộm biết đi, hình thái này giống hệt với Âm Minh Diêm La Vương của Đại Sở.

Tướng Thần quay người, đôi mắt nhìn chằm chằm Diệp Thành, mặc dù đôi mắt trống rỗng nhưng lại khiến toàn thân Diệp Thành lạnh toát như thể một nửa cơ thể của Diệp Thành đã rơi xuống Cửu U, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Trong phút chốc tỉnh táo, Diệp Thành vội tiến lên trước chắp tay cúi người: “Vãn bối Diệp Thành bái kiến tiền bối”.

“Chư Thiên Vạn Vực cuối cùng cũng xuất hiện một thánh thể đáng ngạc nhiên hơn cả Đế Hoang”, Tướng Thần không lên tiếng nhưng lại nói với giọng vang dội, không tìm thấy rõ ngọn nguồn, như thể phát ra từ cửu u.

“Tiền bối quá khen rồi ạ”, Diệp Thành mỉm cười.

“Lục Đạo là thế nào với ngươi?”, Thần Tướng quay đầu lại, đôi mắt vô hồn nhìn huyền thương ngọc giới trên tay Diệp Thành, giọng nói vang vọng xa xăm.

“Là tổ tiên của vãn bối”, Diệp Thành đáp.

“Ông ta còn tại thế không?”, câu nói này cảu Thần Tướng mang theo một chút tình cảm quan tâm.

“Cái này thì...”, Diệp Thành ho hắng, trước đó đạo thân Kiếm Thần không chỉ cho hắn phải trả lời câu này.

“Lục Đạo là Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, dù là hậu nhân của ông ta thì cũng không bằng ông ta còn tại thế”, đạo thân Kiếm Thần thản nhiên, “nếu như ông ta còn tại thế thì sẽ có một ngày tìm tới ngươi”.

“Ngươi dẫn hắn tới tìm ta có việc gì?”, Thần Tướng hỏi.

“Đã biết rồi thì hà tất phải hỏi nhiều”, đạo thân Kiếm Thần lạnh lùng đáp.

“Ta cũng không có cách nào”, Thần Kiếm quay người cứng ngắc, “hắn đã phạm tới quá nhiều cấm kị”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Có điều, hắn không đi tìm luôn vì đây là địa bàn của Thần Tướng, từ cuộc trò chuyện ý tứ giữa Thần Tướng và đạo thân Kiếm Thần trước đó hắn dễ dàng nhận ra Thần Tướng có cấp bậc ngang hàng với bản thể của Kiếm Thần.Có thể ngang hàng với Kiếm Thần chứng tỏ không phải vừa, nên biết rằng bên cạnh hắn không phải là bản thể của Kiếm Thần mà chỉ là đạo thân của Kiếm Thần, nếu như khai chiến thì chắc chắn đạo thân không phải là đối thủ của ông ta.AdvertisementCho tới lúc này Diệp Thành mới thực sự hiểu ra những gì mà đạo thân Kiếm Thần nói trước đó, tinh vực u ám này có sự kế thừa đáng sợ, không được quá cao ngạo, Chư Thiên Vạn Vực thực sự rộng lớn, cũng có rất nhiều sự tồn tại ngang hàng với Chư Thiên Kiếm Thần, lại có rất nhiều thế lực mà Chư Thiên Kiếm Thần không dễ đụng tới, ví dụ như cấm khu.Cả hai người bay lên một ngọn núi cao tám nghìn trượng.Trên đỉnh núi có một bóng người đang đứng quay lưng lại với bọn họ, người này mặc áo giáp cổ xưa, toàn thân toát lên tử khí, có cả ánh sáng âm minh đan xen, Diệp Thành không hề tìm thấy bất cứ sinh khí nào từ trên người ông ta.Ông ta chính là Thần Tướng, vị vương của Âm Minh tinh, không biết đã đứng đây bao lâu rồi mà trên đầu toàn bụi trần, ông ta giống như xác chết, vả lại còn là một xác chết cổ xưa.Thế nhưng áp lực của một người giống như xác chết ấy lại khiến Diệp Thành cảm thấy không hề kém so với Kiếm Thần.Cơn gió lạnh thổi tới khiến Thần Tướng quay người.Đúng như Diệp Thành nghĩ, đôi mắt Thần Tướng đờ đẫn, thậm chí là trống rỗng, trông không khác gì với thi thể hay hình nộm biết đi, hình thái này giống hệt với Âm Minh Diêm La Vương của Đại Sở.Tướng Thần quay người, đôi mắt nhìn chằm chằm Diệp Thành, mặc dù đôi mắt trống rỗng nhưng lại khiến toàn thân Diệp Thành lạnh toát như thể một nửa cơ thể của Diệp Thành đã rơi xuống Cửu U, vĩnh viễn không thể siêu sinh.Trong phút chốc tỉnh táo, Diệp Thành vội tiến lên trước chắp tay cúi người: “Vãn bối Diệp Thành bái kiến tiền bối”.“Chư Thiên Vạn Vực cuối cùng cũng xuất hiện một thánh thể đáng ngạc nhiên hơn cả Đế Hoang”, Tướng Thần không lên tiếng nhưng lại nói với giọng vang dội, không tìm thấy rõ ngọn nguồn, như thể phát ra từ cửu u.“Tiền bối quá khen rồi ạ”, Diệp Thành mỉm cười.“Lục Đạo là thế nào với ngươi?”, Thần Tướng quay đầu lại, đôi mắt vô hồn nhìn huyền thương ngọc giới trên tay Diệp Thành, giọng nói vang vọng xa xăm.“Là tổ tiên của vãn bối”, Diệp Thành đáp.“Ông ta còn tại thế không?”, câu nói này cảu Thần Tướng mang theo một chút tình cảm quan tâm.“Cái này thì...”, Diệp Thành ho hắng, trước đó đạo thân Kiếm Thần không chỉ cho hắn phải trả lời câu này.“Lục Đạo là Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, dù là hậu nhân của ông ta thì cũng không bằng ông ta còn tại thế”, đạo thân Kiếm Thần thản nhiên, “nếu như ông ta còn tại thế thì sẽ có một ngày tìm tới ngươi”.“Ngươi dẫn hắn tới tìm ta có việc gì?”, Thần Tướng hỏi.“Đã biết rồi thì hà tất phải hỏi nhiều”, đạo thân Kiếm Thần lạnh lùng đáp.“Ta cũng không có cách nào”, Thần Kiếm quay người cứng ngắc, “hắn đã phạm tới quá nhiều cấm kị”.

Chương 3428: “Là tổ tiên của vãn bối”