“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3432: “Huynh ấy sẽ quay về thôi”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lại lần nữa lên đường nhưng lần này chỉ còn lại một mình Diệp Thành cô đơn.Không còn sự hỗ trợ từ đạo thân Kiếm Thần, hắn đành phải hành sự cẩn trọng hơn, đi tìm lần lượt từng cổ tinh.AdvertisementĐây là cả chặng đường rất dài.Diệp Thành giống như một du khách vượt qua thời gian và không gian, cơ thể mang theo dấu vết của năm tháng.Thời gian dần trôi, ngày lại qua ngày, năm này qua năm khác.Diệp Thành đã ở đây thêm cả trăm năm trời, vị Hoàng Đế thứ mười là Diệp Thành đã tìm kiếm trong mơ hồ, bỏ đi cả trăm năm thanh xuân, có quá nhiều tinh vực còn ghi dấu bóng hình cô liêu của hắn.Cả trăm năm trời, hắn đã tìm thấy rất nhiều người chuyển kiếp của Đại Sở và tìm cho bọn họ nơi dừng chân an toàn.Cả trăm năm nay tu vi của hắn dần tiến cấp rất chậm, không phải hắn khả năng của hắn không tiến bộ mà vì hắn đã đem tuổi xuân và sức lực của mình dốc hết vào việc đi tìm người chuyển kiếp của Đại Sở khiến trong một trăm năm trời mới mới tới cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong..........Trên Ngọc Nữ Phong của Hằng Nhạc Tông.Một nữ nhân tóc bạc đứng đó tĩnh lặng nhìn bầu trời sao, vị Hoàng Đế thứ mười một của Đại Sở phong thế tuyệt đại đắm mình dưới ánh trăng thanh khiết vô ngần, trông cô đẹp như mộng như ảo.Đại Sở về đêm vô cùng yên tĩnh.Hằng Nhạc Tông giống như chốn tiên cảnh chốn hồng trần.Cơn gió nhẹ thổi tới thổi bay mái tóc bạc khiến cô vô thức giơ tay về phía tinh không như muốn hái vì sao sáng nhất xuống: “Huynh còn nhớ nữ tử tên Liễu Như Yên không?”“Ta không ngờ rằng hai trăm năm trên thế gian này lại dài như vậy”, Đông Hoàng Thái Tâm bay xuống Ngọc Nữ Phong, cũng giống với Liễu Như Yên, bà ta ngẩng đầu nhìn tinh không, hi vọng người đó quay về.“Huynh ấy sẽ quay về thôi”, Liễu Như Yên nheo mắt, giọng nói khe khẽ mang theo sự ấm áp của một nữ nhân si tình.“Hắn chưa bao giờ khiến Đại Sở thất vọng, hắn...ừm”, Đông Hoàng Thái Tâm còn chưa nói xong thì lại đưa mắt nhìn sang hướng khác của hư vô, trong đôi mắt như ngấn lệ.“Tinh không rung chuyển, có người ngoài tới”, Liễu Như Yên khẽ giọng nói.“Mở”, Liễu Như Yên vừa dứt lời thì liền nghe thấy tiếng động vang khắp thiên không.Giây phút sau đó, tinh không nứt lìa tạo ra một cái hố rộng lớn, một đạo tiên quang rất dày bay từ trên trời xuống, xuyên qua thiên địa, tiên quang trải dài ra tứ phương giống như Thiên Ma trụ chọc trời xuất hiện hai trăm năm trước.Ngay sau đó, một cái lồng với áp lực mạnh mẽ khiến đất trời rung chuyển bao trùm khắp Đại Sở, trấn áp cả thương không.
Lại lần nữa lên đường nhưng lần này chỉ còn lại một mình Diệp Thành cô đơn.
Không còn sự hỗ trợ từ đạo thân Kiếm Thần, hắn đành phải hành sự cẩn trọng hơn, đi tìm lần lượt từng cổ tinh.
Advertisement
Đây là cả chặng đường rất dài.
Diệp Thành giống như một du khách vượt qua thời gian và không gian, cơ thể mang theo dấu vết của năm tháng.
Thời gian dần trôi, ngày lại qua ngày, năm này qua năm khác.
Diệp Thành đã ở đây thêm cả trăm năm trời, vị Hoàng Đế thứ mười là Diệp Thành đã tìm kiếm trong mơ hồ, bỏ đi cả trăm năm thanh xuân, có quá nhiều tinh vực còn ghi dấu bóng hình cô liêu của hắn.
Cả trăm năm trời, hắn đã tìm thấy rất nhiều người chuyển kiếp của Đại Sở và tìm cho bọn họ nơi dừng chân an toàn.
Cả trăm năm nay tu vi của hắn dần tiến cấp rất chậm, không phải hắn khả năng của hắn không tiến bộ mà vì hắn đã đem tuổi xuân và sức lực của mình dốc hết vào việc đi tìm người chuyển kiếp của Đại Sở khiến trong một trăm năm trời mới mới tới cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong.
.........
Trên Ngọc Nữ Phong của Hằng Nhạc Tông.
Một nữ nhân tóc bạc đứng đó tĩnh lặng nhìn bầu trời sao, vị Hoàng Đế thứ mười một của Đại Sở phong thế tuyệt đại đắm mình dưới ánh trăng thanh khiết vô ngần, trông cô đẹp như mộng như ảo.
Đại Sở về đêm vô cùng yên tĩnh.
Hằng Nhạc Tông giống như chốn tiên cảnh chốn hồng trần.
Cơn gió nhẹ thổi tới thổi bay mái tóc bạc khiến cô vô thức giơ tay về phía tinh không như muốn hái vì sao sáng nhất xuống: “Huynh còn nhớ nữ tử tên Liễu Như Yên không?”
“Ta không ngờ rằng hai trăm năm trên thế gian này lại dài như vậy”, Đông Hoàng Thái Tâm bay xuống Ngọc Nữ Phong, cũng giống với Liễu Như Yên, bà ta ngẩng đầu nhìn tinh không, hi vọng người đó quay về.
“Huynh ấy sẽ quay về thôi”, Liễu Như Yên nheo mắt, giọng nói khe khẽ mang theo sự ấm áp của một nữ nhân si tình.
“Hắn chưa bao giờ khiến Đại Sở thất vọng, hắn...ừm”, Đông Hoàng Thái Tâm còn chưa nói xong thì lại đưa mắt nhìn sang hướng khác của hư vô, trong đôi mắt như ngấn lệ.
“Tinh không rung chuyển, có người ngoài tới”, Liễu Như Yên khẽ giọng nói.
“Mở”, Liễu Như Yên vừa dứt lời thì liền nghe thấy tiếng động vang khắp thiên không.
Giây phút sau đó, tinh không nứt lìa tạo ra một cái hố rộng lớn, một đạo tiên quang rất dày bay từ trên trời xuống, xuyên qua thiên địa, tiên quang trải dài ra tứ phương giống như Thiên Ma trụ chọc trời xuất hiện hai trăm năm trước.
Ngay sau đó, một cái lồng với áp lực mạnh mẽ khiến đất trời rung chuyển bao trùm khắp Đại Sở, trấn áp cả thương không.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lại lần nữa lên đường nhưng lần này chỉ còn lại một mình Diệp Thành cô đơn.Không còn sự hỗ trợ từ đạo thân Kiếm Thần, hắn đành phải hành sự cẩn trọng hơn, đi tìm lần lượt từng cổ tinh.AdvertisementĐây là cả chặng đường rất dài.Diệp Thành giống như một du khách vượt qua thời gian và không gian, cơ thể mang theo dấu vết của năm tháng.Thời gian dần trôi, ngày lại qua ngày, năm này qua năm khác.Diệp Thành đã ở đây thêm cả trăm năm trời, vị Hoàng Đế thứ mười là Diệp Thành đã tìm kiếm trong mơ hồ, bỏ đi cả trăm năm thanh xuân, có quá nhiều tinh vực còn ghi dấu bóng hình cô liêu của hắn.Cả trăm năm trời, hắn đã tìm thấy rất nhiều người chuyển kiếp của Đại Sở và tìm cho bọn họ nơi dừng chân an toàn.Cả trăm năm nay tu vi của hắn dần tiến cấp rất chậm, không phải hắn khả năng của hắn không tiến bộ mà vì hắn đã đem tuổi xuân và sức lực của mình dốc hết vào việc đi tìm người chuyển kiếp của Đại Sở khiến trong một trăm năm trời mới mới tới cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong..........Trên Ngọc Nữ Phong của Hằng Nhạc Tông.Một nữ nhân tóc bạc đứng đó tĩnh lặng nhìn bầu trời sao, vị Hoàng Đế thứ mười một của Đại Sở phong thế tuyệt đại đắm mình dưới ánh trăng thanh khiết vô ngần, trông cô đẹp như mộng như ảo.Đại Sở về đêm vô cùng yên tĩnh.Hằng Nhạc Tông giống như chốn tiên cảnh chốn hồng trần.Cơn gió nhẹ thổi tới thổi bay mái tóc bạc khiến cô vô thức giơ tay về phía tinh không như muốn hái vì sao sáng nhất xuống: “Huynh còn nhớ nữ tử tên Liễu Như Yên không?”“Ta không ngờ rằng hai trăm năm trên thế gian này lại dài như vậy”, Đông Hoàng Thái Tâm bay xuống Ngọc Nữ Phong, cũng giống với Liễu Như Yên, bà ta ngẩng đầu nhìn tinh không, hi vọng người đó quay về.“Huynh ấy sẽ quay về thôi”, Liễu Như Yên nheo mắt, giọng nói khe khẽ mang theo sự ấm áp của một nữ nhân si tình.“Hắn chưa bao giờ khiến Đại Sở thất vọng, hắn...ừm”, Đông Hoàng Thái Tâm còn chưa nói xong thì lại đưa mắt nhìn sang hướng khác của hư vô, trong đôi mắt như ngấn lệ.“Tinh không rung chuyển, có người ngoài tới”, Liễu Như Yên khẽ giọng nói.“Mở”, Liễu Như Yên vừa dứt lời thì liền nghe thấy tiếng động vang khắp thiên không.Giây phút sau đó, tinh không nứt lìa tạo ra một cái hố rộng lớn, một đạo tiên quang rất dày bay từ trên trời xuống, xuyên qua thiên địa, tiên quang trải dài ra tứ phương giống như Thiên Ma trụ chọc trời xuất hiện hai trăm năm trước.Ngay sau đó, một cái lồng với áp lực mạnh mẽ khiến đất trời rung chuyển bao trùm khắp Đại Sở, trấn áp cả thương không.