Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3442: Chẳng mấy chốc, tinh không lại trở nên im ắng.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy ta sẽ cho ngươi được thấy rõ hơn”, tốc độ của Diệp Thành tăng vọt, hắn giống như thần mang, hai ba bước đã đuổi kịp hai lão già và một thanh niên, sau đó hắn xoay người, bay ngược về phía sau.“Thân pháp thật lợi hại”, thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím giật mình thảng thốt, tốc độ bay ngược còn nhanh hơn bọn họ, trong khi bọn họ là cảnh giới Chuẩn Thánh, còn vị này chỉ là cảnh giới Hoàng.Advertisement“Nhìn rõ chưa?”, Diệp Thành truyền âm cho Đạo Chích.“Hình như ta nhìn thấy một cái đầu trọc”, Đạo Chích xoa cằm với biểu cảm thâm trầm.“Có cần giúp không?”, bên ngoài, Diệp Thành vẫn đang bay ngược, hứng thú nhìn thanh niên áo trắng, nói rồi hắn còn nháy mắt khiến hắn ta sững sờ, tên này từ đâu ra vậy?“Tiểu hữu, giúp chúng ta bắt con lừa đó, lão hủ sẽ tặng cho ngươi một Chuẩn Thánh binh”, thanh niên kia còn chưa lên tiếng thì lão già bên cạnh hắn ta đã cất lời, nói đến con lừa kia, mặt ông ta lại đen sì.“Được thôi!”, Diệp Thành lập tức quay người lại, từ bay ngược chuyển về bay thẳng, đuổi theo con lừa kìa.“Đuổi theo đi, đuổi theo nữa đi”, phía trước, con lừa đang chạy vui vẻ, vừa chạy vừa quay lại nói vọng về phía sau.Nhưng vừa quay lại đã sửng sốt, bởi đón chào đón nó là một bàn tay khổng lồ, giáng thật mạnh vào mặt nó.Woa! Rát đấy!Con lừa bay vút đi ngay, lộn nhào mấy chục lần trên không trung mới dừng lại, đầu ong ong như bị lừa đá, ồ đúng rồi, nó là lừa mà.Chỉ trong vài giây ngắn ngủi tên thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím đã đuổi kịp, trong tay mỗi người cầm một cây gậy rang sói, không nhiều lời lập tức hành động.Bụp! Bụp!Tinh không lập tức trở nên sôi động, tiếng đập bụp bụp vang lên không ngớt.Con lừa bi thảm, đầu còn đang ong ong đã bị đánh không kịp trở tay.Diệp Thành dừng lại, thích thú nhìn nó, không hiểu sao nhìn nó bị đánh bầm dập mà lòng hắn lại có cảm giác sảng khoái không giải thích được, suýt nữa thì không nhịn được tiến lên đạp vài phát.Chẳng mấy chốc, tinh không lại trở nên im ắng.Con lừa quỳ xuống, bị thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím đánh choáng váng, hơn nữa còn bị xích sắt trói chặt, như vậy rồi ba người vẫn chưa yên tâm, lại tăng thêm vài phong ấn nữa trên xích sắt.Sau khi phong cấm hoàn toàn con lừa, thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím mới ngồi xổm xuống, sau khi lục lọi một hồi mới nhìn tới chiếc chuông đeo trên cổ nó.Chiếc chuông này không phải vật bình thường mà là một pháp khí giống như túi đựng đồ.

“Vậy ta sẽ cho ngươi được thấy rõ hơn”, tốc độ của Diệp Thành tăng vọt, hắn giống như thần mang, hai ba bước đã đuổi kịp hai lão già và một thanh niên, sau đó hắn xoay người, bay ngược về phía sau.

“Thân pháp thật lợi hại”, thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím giật mình thảng thốt, tốc độ bay ngược còn nhanh hơn bọn họ, trong khi bọn họ là cảnh giới Chuẩn Thánh, còn vị này chỉ là cảnh giới Hoàng.

Advertisement

“Nhìn rõ chưa?”, Diệp Thành truyền âm cho Đạo Chích.

“Hình như ta nhìn thấy một cái đầu trọc”, Đạo Chích xoa cằm với biểu cảm thâm trầm.

“Có cần giúp không?”, bên ngoài, Diệp Thành vẫn đang bay ngược, hứng thú nhìn thanh niên áo trắng, nói rồi hắn còn nháy mắt khiến hắn ta sững sờ, tên này từ đâu ra vậy?

“Tiểu hữu, giúp chúng ta bắt con lừa đó, lão hủ sẽ tặng cho ngươi một Chuẩn Thánh binh”, thanh niên kia còn chưa lên tiếng thì lão già bên cạnh hắn ta đã cất lời, nói đến con lừa kia, mặt ông ta lại đen sì.

“Được thôi!”, Diệp Thành lập tức quay người lại, từ bay ngược chuyển về bay thẳng, đuổi theo con lừa kìa.

“Đuổi theo đi, đuổi theo nữa đi”, phía trước, con lừa đang chạy vui vẻ, vừa chạy vừa quay lại nói vọng về phía sau.

Nhưng vừa quay lại đã sửng sốt, bởi đón chào đón nó là một bàn tay khổng lồ, giáng thật mạnh vào mặt nó.

Woa! Rát đấy!

Con lừa bay vút đi ngay, lộn nhào mấy chục lần trên không trung mới dừng lại, đầu ong ong như bị lừa đá, ồ đúng rồi, nó là lừa mà.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi tên thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím đã đuổi kịp, trong tay mỗi người cầm một cây gậy rang sói, không nhiều lời lập tức hành động.

Bụp! Bụp!

Tinh không lập tức trở nên sôi động, tiếng đập bụp bụp vang lên không ngớt.

Con lừa bi thảm, đầu còn đang ong ong đã bị đánh không kịp trở tay.

Diệp Thành dừng lại, thích thú nhìn nó, không hiểu sao nhìn nó bị đánh bầm dập mà lòng hắn lại có cảm giác sảng khoái không giải thích được, suýt nữa thì không nhịn được tiến lên đạp vài phát.

Chẳng mấy chốc, tinh không lại trở nên im ắng.

Con lừa quỳ xuống, bị thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím đánh choáng váng, hơn nữa còn bị xích sắt trói chặt, như vậy rồi ba người vẫn chưa yên tâm, lại tăng thêm vài phong ấn nữa trên xích sắt.

Sau khi phong cấm hoàn toàn con lừa, thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím mới ngồi xổm xuống, sau khi lục lọi một hồi mới nhìn tới chiếc chuông đeo trên cổ nó.

Chiếc chuông này không phải vật bình thường mà là một pháp khí giống như túi đựng đồ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy ta sẽ cho ngươi được thấy rõ hơn”, tốc độ của Diệp Thành tăng vọt, hắn giống như thần mang, hai ba bước đã đuổi kịp hai lão già và một thanh niên, sau đó hắn xoay người, bay ngược về phía sau.“Thân pháp thật lợi hại”, thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím giật mình thảng thốt, tốc độ bay ngược còn nhanh hơn bọn họ, trong khi bọn họ là cảnh giới Chuẩn Thánh, còn vị này chỉ là cảnh giới Hoàng.Advertisement“Nhìn rõ chưa?”, Diệp Thành truyền âm cho Đạo Chích.“Hình như ta nhìn thấy một cái đầu trọc”, Đạo Chích xoa cằm với biểu cảm thâm trầm.“Có cần giúp không?”, bên ngoài, Diệp Thành vẫn đang bay ngược, hứng thú nhìn thanh niên áo trắng, nói rồi hắn còn nháy mắt khiến hắn ta sững sờ, tên này từ đâu ra vậy?“Tiểu hữu, giúp chúng ta bắt con lừa đó, lão hủ sẽ tặng cho ngươi một Chuẩn Thánh binh”, thanh niên kia còn chưa lên tiếng thì lão già bên cạnh hắn ta đã cất lời, nói đến con lừa kia, mặt ông ta lại đen sì.“Được thôi!”, Diệp Thành lập tức quay người lại, từ bay ngược chuyển về bay thẳng, đuổi theo con lừa kìa.“Đuổi theo đi, đuổi theo nữa đi”, phía trước, con lừa đang chạy vui vẻ, vừa chạy vừa quay lại nói vọng về phía sau.Nhưng vừa quay lại đã sửng sốt, bởi đón chào đón nó là một bàn tay khổng lồ, giáng thật mạnh vào mặt nó.Woa! Rát đấy!Con lừa bay vút đi ngay, lộn nhào mấy chục lần trên không trung mới dừng lại, đầu ong ong như bị lừa đá, ồ đúng rồi, nó là lừa mà.Chỉ trong vài giây ngắn ngủi tên thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím đã đuổi kịp, trong tay mỗi người cầm một cây gậy rang sói, không nhiều lời lập tức hành động.Bụp! Bụp!Tinh không lập tức trở nên sôi động, tiếng đập bụp bụp vang lên không ngớt.Con lừa bi thảm, đầu còn đang ong ong đã bị đánh không kịp trở tay.Diệp Thành dừng lại, thích thú nhìn nó, không hiểu sao nhìn nó bị đánh bầm dập mà lòng hắn lại có cảm giác sảng khoái không giải thích được, suýt nữa thì không nhịn được tiến lên đạp vài phát.Chẳng mấy chốc, tinh không lại trở nên im ắng.Con lừa quỳ xuống, bị thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím đánh choáng váng, hơn nữa còn bị xích sắt trói chặt, như vậy rồi ba người vẫn chưa yên tâm, lại tăng thêm vài phong ấn nữa trên xích sắt.Sau khi phong cấm hoàn toàn con lừa, thanh niên áo trắng và hai lão già áo tím mới ngồi xổm xuống, sau khi lục lọi một hồi mới nhìn tới chiếc chuông đeo trên cổ nó.Chiếc chuông này không phải vật bình thường mà là một pháp khí giống như túi đựng đồ.

Chương 3442: Chẳng mấy chốc, tinh không lại trở nên im ắng.