“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3444: “Đánh ngươi là điều đương nhiên”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không biết sư phụ của đạo hữu là ai?”, thanh niên áo trắng cười ấm áp, trong lòng vẫn rất kinh ngạc, một cảnh giới Hoàng mà lại có thể một chưởng hất bay một Chuẩn Thánh, sức chiến đấu này quá hung hãn.“Tự học thành tài”, Diệp Thành nhún vai, trong lòng hắn cũng rất ngạc nhiên cảm thán trước thanh niên áo trắng, hắn ta là người chuyển kiếp có thiên phú vượt bậc nhất trong những người chuyển kiếp hắn tìm được cho tới giờ, hai trăm năm đã lên Chuẩn Thánh, tốc độ tiến cấp này khiến người ta không thể theo kịp.Advertisement“Người có được thiên phú như đạo hữu đây đúng là hiếm gặp”, thanh niên áo trắng cũng không truy hỏi kỹ.“Đạo hữu cũng không tệ”, Diệp Thành cười ung dung, phất tay tế ra tiên quang cho nó bay vào đầu mày của thanh niên áo trắng.Lập tức, giây trước thanh niên áo trắng còn nở nụ cười ấm áp, lúc này đã đột nhiên run lên, quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm đầu, đau đớn r*n r*.Thấy vậy, hai lão già áo tím đang giành bảo vật với Đạo Chích đều biến sắc, lập tức tế ra pháp khí bản mệnh, quát lên ầm trời: “Ngươi đã làm gì thần tử nhà ta?”“Không làm gì cả, đánh thức thần trí của hắn thôi, một lát nữa là ổn”, Diệp Thành nở nụ cười thản nhiên.“Nói láo”, hai lão già áo tím ngự động pháp khí bản mệnh, hợp lực áp về phía Diệp Thành, bọn họ biết thực lực của Diệp Thành nên không dám xem thường, lập tức bộc phát ra sức chiến đấu đỉnh phong.Diệp Thành lắc đầu bất lực, hắn vẫy tay, lòng bàn tay có bí pháp tự diễn hoá, một chưởng lăng thiên trấn áp hai lão già áo tím, mà pháp khí bản mệnh của bọn họ cũng bị Hỗn Độn Thần Đỉnh áp chế.Một lời không hợp là hành động, trận chiến đến nhanh mà đi cũng nhanh.Hai lão già áo tím kinh hãi, bị cấm chế giữ chặt không thể động đậy, Diệp Thành thâm sâu khó lường, mạnh một cách đáng sợ, một chưởng đã trấn áp được bọn họ, sức chiến đấu này có thể so sánh cùng Thánh Nhân.Diệp Thành khẽ mỉm cười, hắn chỉ phong cấm hai người lại, không giải thích nhiều, bởi chuyện này cũng chẳng thể giải thích rõ.Ưm!Thanh niên áo trắng vẫn quỳ ở đó, ôm đầu r*n r*, tiên quang hoà vào, ký ức kiếp trước không ngừng mở ra, hắn ta nhớ lại rất nhiều chuyện xưa, cũng nhớ lại tên trước đây của mình: Long Ngũ.Đạo Chích lại nổi tính tinh nghịch, lấy con dao cạo ra chạy tới, hồn nhiên cạo trọc đầu Long Ngũ, sau đó còn điểm thêm sáu chấm tròn trên đầu hắn ta.“Sạch bong sáng bóng, thế này thuận mắt hơn nhiều”, Diệp Thành sờ cằm, đúng là cảnh đẹp ý vui.“Tên này tỉnh lại liệu có đánh ta không!”, Đạo Chích ho khan một tiếng.“Đánh ngươi là điều đương nhiên”.
“Không biết sư phụ của đạo hữu là ai?”, thanh niên áo trắng cười ấm áp, trong lòng vẫn rất kinh ngạc, một cảnh giới Hoàng mà lại có thể một chưởng hất bay một Chuẩn Thánh, sức chiến đấu này quá hung hãn.
“Tự học thành tài”, Diệp Thành nhún vai, trong lòng hắn cũng rất ngạc nhiên cảm thán trước thanh niên áo trắng, hắn ta là người chuyển kiếp có thiên phú vượt bậc nhất trong những người chuyển kiếp hắn tìm được cho tới giờ, hai trăm năm đã lên Chuẩn Thánh, tốc độ tiến cấp này khiến người ta không thể theo kịp.
Advertisement
“Người có được thiên phú như đạo hữu đây đúng là hiếm gặp”, thanh niên áo trắng cũng không truy hỏi kỹ.
“Đạo hữu cũng không tệ”, Diệp Thành cười ung dung, phất tay tế ra tiên quang cho nó bay vào đầu mày của thanh niên áo trắng.
Lập tức, giây trước thanh niên áo trắng còn nở nụ cười ấm áp, lúc này đã đột nhiên run lên, quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm đầu, đau đớn r*n r*.
Thấy vậy, hai lão già áo tím đang giành bảo vật với Đạo Chích đều biến sắc, lập tức tế ra pháp khí bản mệnh, quát lên ầm trời: “Ngươi đã làm gì thần tử nhà ta?”
“Không làm gì cả, đánh thức thần trí của hắn thôi, một lát nữa là ổn”, Diệp Thành nở nụ cười thản nhiên.
“Nói láo”, hai lão già áo tím ngự động pháp khí bản mệnh, hợp lực áp về phía Diệp Thành, bọn họ biết thực lực của Diệp Thành nên không dám xem thường, lập tức bộc phát ra sức chiến đấu đỉnh phong.
Diệp Thành lắc đầu bất lực, hắn vẫy tay, lòng bàn tay có bí pháp tự diễn hoá, một chưởng lăng thiên trấn áp hai lão già áo tím, mà pháp khí bản mệnh của bọn họ cũng bị Hỗn Độn Thần Đỉnh áp chế.
Một lời không hợp là hành động, trận chiến đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Hai lão già áo tím kinh hãi, bị cấm chế giữ chặt không thể động đậy, Diệp Thành thâm sâu khó lường, mạnh một cách đáng sợ, một chưởng đã trấn áp được bọn họ, sức chiến đấu này có thể so sánh cùng Thánh Nhân.
Diệp Thành khẽ mỉm cười, hắn chỉ phong cấm hai người lại, không giải thích nhiều, bởi chuyện này cũng chẳng thể giải thích rõ.
Ưm!
Thanh niên áo trắng vẫn quỳ ở đó, ôm đầu r*n r*, tiên quang hoà vào, ký ức kiếp trước không ngừng mở ra, hắn ta nhớ lại rất nhiều chuyện xưa, cũng nhớ lại tên trước đây của mình: Long Ngũ.
Đạo Chích lại nổi tính tinh nghịch, lấy con dao cạo ra chạy tới, hồn nhiên cạo trọc đầu Long Ngũ, sau đó còn điểm thêm sáu chấm tròn trên đầu hắn ta.
“Sạch bong sáng bóng, thế này thuận mắt hơn nhiều”, Diệp Thành sờ cằm, đúng là cảnh đẹp ý vui.
“Tên này tỉnh lại liệu có đánh ta không!”, Đạo Chích ho khan một tiếng.
“Đánh ngươi là điều đương nhiên”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không biết sư phụ của đạo hữu là ai?”, thanh niên áo trắng cười ấm áp, trong lòng vẫn rất kinh ngạc, một cảnh giới Hoàng mà lại có thể một chưởng hất bay một Chuẩn Thánh, sức chiến đấu này quá hung hãn.“Tự học thành tài”, Diệp Thành nhún vai, trong lòng hắn cũng rất ngạc nhiên cảm thán trước thanh niên áo trắng, hắn ta là người chuyển kiếp có thiên phú vượt bậc nhất trong những người chuyển kiếp hắn tìm được cho tới giờ, hai trăm năm đã lên Chuẩn Thánh, tốc độ tiến cấp này khiến người ta không thể theo kịp.Advertisement“Người có được thiên phú như đạo hữu đây đúng là hiếm gặp”, thanh niên áo trắng cũng không truy hỏi kỹ.“Đạo hữu cũng không tệ”, Diệp Thành cười ung dung, phất tay tế ra tiên quang cho nó bay vào đầu mày của thanh niên áo trắng.Lập tức, giây trước thanh niên áo trắng còn nở nụ cười ấm áp, lúc này đã đột nhiên run lên, quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm đầu, đau đớn r*n r*.Thấy vậy, hai lão già áo tím đang giành bảo vật với Đạo Chích đều biến sắc, lập tức tế ra pháp khí bản mệnh, quát lên ầm trời: “Ngươi đã làm gì thần tử nhà ta?”“Không làm gì cả, đánh thức thần trí của hắn thôi, một lát nữa là ổn”, Diệp Thành nở nụ cười thản nhiên.“Nói láo”, hai lão già áo tím ngự động pháp khí bản mệnh, hợp lực áp về phía Diệp Thành, bọn họ biết thực lực của Diệp Thành nên không dám xem thường, lập tức bộc phát ra sức chiến đấu đỉnh phong.Diệp Thành lắc đầu bất lực, hắn vẫy tay, lòng bàn tay có bí pháp tự diễn hoá, một chưởng lăng thiên trấn áp hai lão già áo tím, mà pháp khí bản mệnh của bọn họ cũng bị Hỗn Độn Thần Đỉnh áp chế.Một lời không hợp là hành động, trận chiến đến nhanh mà đi cũng nhanh.Hai lão già áo tím kinh hãi, bị cấm chế giữ chặt không thể động đậy, Diệp Thành thâm sâu khó lường, mạnh một cách đáng sợ, một chưởng đã trấn áp được bọn họ, sức chiến đấu này có thể so sánh cùng Thánh Nhân.Diệp Thành khẽ mỉm cười, hắn chỉ phong cấm hai người lại, không giải thích nhiều, bởi chuyện này cũng chẳng thể giải thích rõ.Ưm!Thanh niên áo trắng vẫn quỳ ở đó, ôm đầu r*n r*, tiên quang hoà vào, ký ức kiếp trước không ngừng mở ra, hắn ta nhớ lại rất nhiều chuyện xưa, cũng nhớ lại tên trước đây của mình: Long Ngũ.Đạo Chích lại nổi tính tinh nghịch, lấy con dao cạo ra chạy tới, hồn nhiên cạo trọc đầu Long Ngũ, sau đó còn điểm thêm sáu chấm tròn trên đầu hắn ta.“Sạch bong sáng bóng, thế này thuận mắt hơn nhiều”, Diệp Thành sờ cằm, đúng là cảnh đẹp ý vui.“Tên này tỉnh lại liệu có đánh ta không!”, Đạo Chích ho khan một tiếng.“Đánh ngươi là điều đương nhiên”.