Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3449: “Phiền phức thật!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía sau dường như có tiếng lệ quỷ kêu khóc vang lên, khiến cho vùng tinh không rộng lớn này càng thêm u ám, những người qua đường đều biến sắc, ngơ ngác nhìn cương thi cổ mộ, rất nhiều người vì ở gần mà vô tình bị uy áp của cương thi nghiền nát thành tro bay.“Đó… Đó là gì vậy?”, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều bỏ chạy thục mạng, sắc mặt tái mét, vẻ mặt sợ hãi.Advertisement“Không có khí tức của người sống, ông ta đã chết rồi”.“Đó chính là cương thi trong truyền thuyết à? Thi thể sinh ra linh trí?”, có vị lão bối tu sĩ run giọng cất lời, dường như nhớ lại lời đồn khi xưa, cương thi là một tồn tại rất đáng sợ.“Trốn đi”, Diệp Thành hét lớn, âm thanh mang theo thần thông bí pháp, truyền khắp bốn phía tinh không, một giây trước hắn đã nhìn thấy mấy người chuyển kiếp trong đám đông đang chạy trốn.Nói xong hắn lại trốn vào hố đen, vì hắn không tránh được một chưởng huỷ diệt của cương thi cổ mộ ấy.Giống như lần đầu, hắn dừng lại trong hố đen chưa tới một phút đã lại quay ra.Tinh không rộng lớn không hề yên tĩnh, tiếng rung chuyển chấn động không ngớt, gây nên một trận hỗn loạn kinh thiên động địa.Tốc độ của Diệp Thành cực nhanh, hắn vẫn điên cuồng thi tiển Thúc Địa Thành Thốn.Hắn đã dụ được cương thi tới cổ tinh không có sự sống đó, mộ huyệt của cương thi chính là ở nơi này.Vì điều này hắn cũng đã phải trả một cái giá đau đớn, Thánh thể nhuốm đầy máu tươi, không chỉ bị nứt ra một lần, nếu không nhờ khả năng hồi phục bá đạo của Tiên Luân Thiên Sinh thì có lẽ hắn đã bị nghiền nát trên tinh không rồi.Phía sau hắn, cương thi cổ mộ đuổi theo, tuy bước đi cứng ngắc nhưng mỗi lần lại đều nhảy được mấy chục trượng.Sự cường đại của ông ta khiến Diệp Thành kinh hãi, sức chiến đấu có thể sánh với Thánh Vương, nhất là tử khí Âm Minh tản ra quanh thân ông ta, chết chóc lạnh lẽo, nặng tựa như núi non, sinh linh nào chạm phải là sẽ bị ăn mòn sự sống, tu sĩ tu vi yếu sẽ bị tử khí nghiền nát hồn bay phách tán.Diệp Thành đáp xuống một đỉnh núi, lấy chiếc gương đồng ra ném về phía cương thi cổ mộ.Vì chiếc gương này nên mới khiến thi thể người chết biến đổi, hy vọng trả chiếc gương lại sẽ có thể kết thúc mọi chuyện tại đây.Gương đồng như có linh tính, phát ra tiên quang lấp lánh, thần huy tản ra bay thẳng vào cơ thể cương thi.Có điều cương thi chỉ cứng ngắc xoay cổ vài lần, nhưng không trở về cổ mộ mà vươn tay về phía Diệp Thành, uy lực của chưởng này khiến thương khung chấn động, hư thiên chia cắt.Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn vội vàng rời đi, hắn vừa đi, ngọn núi hắn đứng khi nãy đã sụp đổ.

Phía sau dường như có tiếng lệ quỷ kêu khóc vang lên, khiến cho vùng tinh không rộng lớn này càng thêm u ám, những người qua đường đều biến sắc, ngơ ngác nhìn cương thi cổ mộ, rất nhiều người vì ở gần mà vô tình bị uy áp của cương thi nghiền nát thành tro bay.

“Đó… Đó là gì vậy?”, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều bỏ chạy thục mạng, sắc mặt tái mét, vẻ mặt sợ hãi.

Advertisement

“Không có khí tức của người sống, ông ta đã chết rồi”.

“Đó chính là cương thi trong truyền thuyết à? Thi thể sinh ra linh trí?”, có vị lão bối tu sĩ run giọng cất lời, dường như nhớ lại lời đồn khi xưa, cương thi là một tồn tại rất đáng sợ.

“Trốn đi”, Diệp Thành hét lớn, âm thanh mang theo thần thông bí pháp, truyền khắp bốn phía tinh không, một giây trước hắn đã nhìn thấy mấy người chuyển kiếp trong đám đông đang chạy trốn.

Nói xong hắn lại trốn vào hố đen, vì hắn không tránh được một chưởng huỷ diệt của cương thi cổ mộ ấy.

Giống như lần đầu, hắn dừng lại trong hố đen chưa tới một phút đã lại quay ra.

Tinh không rộng lớn không hề yên tĩnh, tiếng rung chuyển chấn động không ngớt, gây nên một trận hỗn loạn kinh thiên động địa.

Tốc độ của Diệp Thành cực nhanh, hắn vẫn điên cuồng thi tiển Thúc Địa Thành Thốn.

Hắn đã dụ được cương thi tới cổ tinh không có sự sống đó, mộ huyệt của cương thi chính là ở nơi này.

Vì điều này hắn cũng đã phải trả một cái giá đau đớn, Thánh thể nhuốm đầy máu tươi, không chỉ bị nứt ra một lần, nếu không nhờ khả năng hồi phục bá đạo của Tiên Luân Thiên Sinh thì có lẽ hắn đã bị nghiền nát trên tinh không rồi.

Phía sau hắn, cương thi cổ mộ đuổi theo, tuy bước đi cứng ngắc nhưng mỗi lần lại đều nhảy được mấy chục trượng.

Sự cường đại của ông ta khiến Diệp Thành kinh hãi, sức chiến đấu có thể sánh với Thánh Vương, nhất là tử khí Âm Minh tản ra quanh thân ông ta, chết chóc lạnh lẽo, nặng tựa như núi non, sinh linh nào chạm phải là sẽ bị ăn mòn sự sống, tu sĩ tu vi yếu sẽ bị tử khí nghiền nát hồn bay phách tán.

Diệp Thành đáp xuống một đỉnh núi, lấy chiếc gương đồng ra ném về phía cương thi cổ mộ.

Vì chiếc gương này nên mới khiến thi thể người chết biến đổi, hy vọng trả chiếc gương lại sẽ có thể kết thúc mọi chuyện tại đây.

Gương đồng như có linh tính, phát ra tiên quang lấp lánh, thần huy tản ra bay thẳng vào cơ thể cương thi.

Có điều cương thi chỉ cứng ngắc xoay cổ vài lần, nhưng không trở về cổ mộ mà vươn tay về phía Diệp Thành, uy lực của chưởng này khiến thương khung chấn động, hư thiên chia cắt.

Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn vội vàng rời đi, hắn vừa đi, ngọn núi hắn đứng khi nãy đã sụp đổ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía sau dường như có tiếng lệ quỷ kêu khóc vang lên, khiến cho vùng tinh không rộng lớn này càng thêm u ám, những người qua đường đều biến sắc, ngơ ngác nhìn cương thi cổ mộ, rất nhiều người vì ở gần mà vô tình bị uy áp của cương thi nghiền nát thành tro bay.“Đó… Đó là gì vậy?”, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều bỏ chạy thục mạng, sắc mặt tái mét, vẻ mặt sợ hãi.Advertisement“Không có khí tức của người sống, ông ta đã chết rồi”.“Đó chính là cương thi trong truyền thuyết à? Thi thể sinh ra linh trí?”, có vị lão bối tu sĩ run giọng cất lời, dường như nhớ lại lời đồn khi xưa, cương thi là một tồn tại rất đáng sợ.“Trốn đi”, Diệp Thành hét lớn, âm thanh mang theo thần thông bí pháp, truyền khắp bốn phía tinh không, một giây trước hắn đã nhìn thấy mấy người chuyển kiếp trong đám đông đang chạy trốn.Nói xong hắn lại trốn vào hố đen, vì hắn không tránh được một chưởng huỷ diệt của cương thi cổ mộ ấy.Giống như lần đầu, hắn dừng lại trong hố đen chưa tới một phút đã lại quay ra.Tinh không rộng lớn không hề yên tĩnh, tiếng rung chuyển chấn động không ngớt, gây nên một trận hỗn loạn kinh thiên động địa.Tốc độ của Diệp Thành cực nhanh, hắn vẫn điên cuồng thi tiển Thúc Địa Thành Thốn.Hắn đã dụ được cương thi tới cổ tinh không có sự sống đó, mộ huyệt của cương thi chính là ở nơi này.Vì điều này hắn cũng đã phải trả một cái giá đau đớn, Thánh thể nhuốm đầy máu tươi, không chỉ bị nứt ra một lần, nếu không nhờ khả năng hồi phục bá đạo của Tiên Luân Thiên Sinh thì có lẽ hắn đã bị nghiền nát trên tinh không rồi.Phía sau hắn, cương thi cổ mộ đuổi theo, tuy bước đi cứng ngắc nhưng mỗi lần lại đều nhảy được mấy chục trượng.Sự cường đại của ông ta khiến Diệp Thành kinh hãi, sức chiến đấu có thể sánh với Thánh Vương, nhất là tử khí Âm Minh tản ra quanh thân ông ta, chết chóc lạnh lẽo, nặng tựa như núi non, sinh linh nào chạm phải là sẽ bị ăn mòn sự sống, tu sĩ tu vi yếu sẽ bị tử khí nghiền nát hồn bay phách tán.Diệp Thành đáp xuống một đỉnh núi, lấy chiếc gương đồng ra ném về phía cương thi cổ mộ.Vì chiếc gương này nên mới khiến thi thể người chết biến đổi, hy vọng trả chiếc gương lại sẽ có thể kết thúc mọi chuyện tại đây.Gương đồng như có linh tính, phát ra tiên quang lấp lánh, thần huy tản ra bay thẳng vào cơ thể cương thi.Có điều cương thi chỉ cứng ngắc xoay cổ vài lần, nhưng không trở về cổ mộ mà vươn tay về phía Diệp Thành, uy lực của chưởng này khiến thương khung chấn động, hư thiên chia cắt.Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn vội vàng rời đi, hắn vừa đi, ngọn núi hắn đứng khi nãy đã sụp đổ.

Chương 3449: “Phiền phức thật!”