Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3455: “Chí ít là Đại Thánh, nói không chừng là Chuẩn Đến”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Lần này rẩ ngoài ta gặp được một người rất kì lạ”.“Kì lạ thế nào?”“Trông giống hệt ngươi”, Long Ngũ nói rồi còn nhìn Diệp Thành với ánh mắt ý tứ.Advertisement“Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn thế nào, người trông giống nhau có biết bao nhiêu, có gì mà lạ”, Diệp Thành đáp lời hờ hững rồi đã hấp thu tinh hoa từ tiên thảo.“Người đó cũng có Huyền Thương Ngọc Giới”, Long Ngũ nói một câu khiến Diệp Thành phải giật mình ngẩng đầu.“Thay vì nói giống hệt ngươi thì chi bằng nói giống hệt với Hồng Trần năm xưa”, cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Diệp Thành nên Long Ngũ lại tiếp tục nói: “Người mà ta gặp trông điên điên đờ đẫn, giống với kiểu của Hồng Trần năm xưa”.“Sau đó thì sao?”, Diệp Thành nhìn Long Ngũ và đã chắc rằng người khác thường đó chính là Lục Đạo.“Ta đi theo cả chặng đường nhưng chớp mắt đã không thấy ông ta đâu rồi”.“Không thấy nữa?”“Điểm khó hiểu nhất là đây”, Long Ngũ lấy ra một viên tinh thạch kí ức màu tím đưa cho Diệp Thành.Diệp Thành vội nhận lấy, hắn chỉ điểm vào tinh thạch và mở ra cấm chế bên trên tinh thạch kí ức.Tinh thạch rung lên và loé sáng nhưng lại không có cảnh tượng nào hiện ra, hoặc có thể nói kí ức tinh thạch này trống rỗng, từ đầu tới cuối không lạc ấn bất cứ hình ảnh nào.Diệp Thành khẽ cau mày, nhìn sang Long Ngũ, không biết Long Ngũ có ý gì.Long Ngũ lại cầm lấy tinh thạch: “Kì lạ chưa? Ta cũng thấy lạ, rõ ràng ta dùng tinh thạch ghi lại hình ảnh của người dị thường đó nhưng khi nhìn lại thì bên trong tinh thạch lại không có gì cả, người dị thường như vậy, đến cả trong kí ức của Long Đế cũng chưa từng xuất hiện”.“Người dị thường mà ngươi nói có tu vi thế nào?”, Diệp Thành vừa trầm tư vừa hỏi.“Chí ít là Đại Thánh, nói không chừng là Chuẩn Đến”.“Sao? Với khả năng quan sát của ngươi mà cũng không nhìn ra tu vi sao?”, Diệp Thành cau mày.“Không phải đạo hành của ta không đủ, cũng không phải khả năng quan sát có vấn đề mà vì ông ta quá dị thường, có một loại sức mạnh thần bí che lấp huyền cơ, không thể nào nhìn thấu tu vi”, Long Ngũ nói tiếp, “có lúc ta thậm chí còn cho rằng ông ta là một... một Đại Đế”.Đại Đế!

“Lần này rẩ ngoài ta gặp được một người rất kì lạ”.

“Kì lạ thế nào?”

“Trông giống hệt ngươi”, Long Ngũ nói rồi còn nhìn Diệp Thành với ánh mắt ý tứ.

Advertisement

“Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn thế nào, người trông giống nhau có biết bao nhiêu, có gì mà lạ”, Diệp Thành đáp lời hờ hững rồi đã hấp thu tinh hoa từ tiên thảo.

“Người đó cũng có Huyền Thương Ngọc Giới”, Long Ngũ nói một câu khiến Diệp Thành phải giật mình ngẩng đầu.

“Thay vì nói giống hệt ngươi thì chi bằng nói giống hệt với Hồng Trần năm xưa”, cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Diệp Thành nên Long Ngũ lại tiếp tục nói: “Người mà ta gặp trông điên điên đờ đẫn, giống với kiểu của Hồng Trần năm xưa”.

“Sau đó thì sao?”, Diệp Thành nhìn Long Ngũ và đã chắc rằng người khác thường đó chính là Lục Đạo.

“Ta đi theo cả chặng đường nhưng chớp mắt đã không thấy ông ta đâu rồi”.

“Không thấy nữa?”

“Điểm khó hiểu nhất là đây”, Long Ngũ lấy ra một viên tinh thạch kí ức màu tím đưa cho Diệp Thành.

Diệp Thành vội nhận lấy, hắn chỉ điểm vào tinh thạch và mở ra cấm chế bên trên tinh thạch kí ức.

Tinh thạch rung lên và loé sáng nhưng lại không có cảnh tượng nào hiện ra, hoặc có thể nói kí ức tinh thạch này trống rỗng, từ đầu tới cuối không lạc ấn bất cứ hình ảnh nào.

Diệp Thành khẽ cau mày, nhìn sang Long Ngũ, không biết Long Ngũ có ý gì.

Long Ngũ lại cầm lấy tinh thạch: “Kì lạ chưa? Ta cũng thấy lạ, rõ ràng ta dùng tinh thạch ghi lại hình ảnh của người dị thường đó nhưng khi nhìn lại thì bên trong tinh thạch lại không có gì cả, người dị thường như vậy, đến cả trong kí ức của Long Đế cũng chưa từng xuất hiện”.

“Người dị thường mà ngươi nói có tu vi thế nào?”, Diệp Thành vừa trầm tư vừa hỏi.

“Chí ít là Đại Thánh, nói không chừng là Chuẩn Đến”.

“Sao? Với khả năng quan sát của ngươi mà cũng không nhìn ra tu vi sao?”, Diệp Thành cau mày.

“Không phải đạo hành của ta không đủ, cũng không phải khả năng quan sát có vấn đề mà vì ông ta quá dị thường, có một loại sức mạnh thần bí che lấp huyền cơ, không thể nào nhìn thấu tu vi”, Long Ngũ nói tiếp, “có lúc ta thậm chí còn cho rằng ông ta là một... một Đại Đế”.

Đại Đế!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Lần này rẩ ngoài ta gặp được một người rất kì lạ”.“Kì lạ thế nào?”“Trông giống hệt ngươi”, Long Ngũ nói rồi còn nhìn Diệp Thành với ánh mắt ý tứ.Advertisement“Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn thế nào, người trông giống nhau có biết bao nhiêu, có gì mà lạ”, Diệp Thành đáp lời hờ hững rồi đã hấp thu tinh hoa từ tiên thảo.“Người đó cũng có Huyền Thương Ngọc Giới”, Long Ngũ nói một câu khiến Diệp Thành phải giật mình ngẩng đầu.“Thay vì nói giống hệt ngươi thì chi bằng nói giống hệt với Hồng Trần năm xưa”, cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Diệp Thành nên Long Ngũ lại tiếp tục nói: “Người mà ta gặp trông điên điên đờ đẫn, giống với kiểu của Hồng Trần năm xưa”.“Sau đó thì sao?”, Diệp Thành nhìn Long Ngũ và đã chắc rằng người khác thường đó chính là Lục Đạo.“Ta đi theo cả chặng đường nhưng chớp mắt đã không thấy ông ta đâu rồi”.“Không thấy nữa?”“Điểm khó hiểu nhất là đây”, Long Ngũ lấy ra một viên tinh thạch kí ức màu tím đưa cho Diệp Thành.Diệp Thành vội nhận lấy, hắn chỉ điểm vào tinh thạch và mở ra cấm chế bên trên tinh thạch kí ức.Tinh thạch rung lên và loé sáng nhưng lại không có cảnh tượng nào hiện ra, hoặc có thể nói kí ức tinh thạch này trống rỗng, từ đầu tới cuối không lạc ấn bất cứ hình ảnh nào.Diệp Thành khẽ cau mày, nhìn sang Long Ngũ, không biết Long Ngũ có ý gì.Long Ngũ lại cầm lấy tinh thạch: “Kì lạ chưa? Ta cũng thấy lạ, rõ ràng ta dùng tinh thạch ghi lại hình ảnh của người dị thường đó nhưng khi nhìn lại thì bên trong tinh thạch lại không có gì cả, người dị thường như vậy, đến cả trong kí ức của Long Đế cũng chưa từng xuất hiện”.“Người dị thường mà ngươi nói có tu vi thế nào?”, Diệp Thành vừa trầm tư vừa hỏi.“Chí ít là Đại Thánh, nói không chừng là Chuẩn Đến”.“Sao? Với khả năng quan sát của ngươi mà cũng không nhìn ra tu vi sao?”, Diệp Thành cau mày.“Không phải đạo hành của ta không đủ, cũng không phải khả năng quan sát có vấn đề mà vì ông ta quá dị thường, có một loại sức mạnh thần bí che lấp huyền cơ, không thể nào nhìn thấu tu vi”, Long Ngũ nói tiếp, “có lúc ta thậm chí còn cho rằng ông ta là một... một Đại Đế”.Đại Đế!

Chương 3455: “Chí ít là Đại Thánh, nói không chừng là Chuẩn Đến”.