“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3460: “To hơn cả năm xưa”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ sao?Vẻ mặt của Diệp Thành còn kì quái hơn, hắn há miệng hồi lâu không ngậm lại, thẫn thờ nhìn nữ tử kia.AdvertisementCảnh tượng đó thật sự giống nhau, năm xưa bên trong lư luyện đan của Đan Hồn hắn cũng ngồi đối diện với cô như vậy, cũng bị bắt vào bên trong lư luyện đan, có điều, điểm khác biệt đó là lần này hắn bị bắt vào đây trước.Nhìn mãi nhìn mãi, trong đôi mắt Diệp Thành chợt nhoà nước mắt, kiếp trước và kiếp này bọn họ cùng gặp nhau trong một hoàn cảnh, cũng giống như năm xưa, hắn là tiểu đệ tử của Hằng Nhạc Tông, cô là một cô nương không màng thế sự.Không sai, người ngồi đối diện với hắn chính là Thượng Quan Ngọc Nhi, kiếp trước là một trong những thánh nữ của nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc.Thượng Quan Ngọc Nhi chuyển kiếp bị Diệp Thành nhìn như vậy thì tỏ ra không được tự nhiên, đặc biệt là khi nhìn thấy những giọt nước mắt của Diệp Thành, cô bất giác cau mày, cùng lắm là chết, có cần đến mức phải khóc như vậy không?Khi cả hai người đang đưa mắt nhìn nhau thì lư đồng rung lên.Có lẽ lão già và bà lão lưng gù kia đã bắt đầu luyện đan thổi bùng ngọn lửa, sức nóng của lư đồng lên cao.Cũng như năm xưa, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi bị thiêu đốt y phục, hắn lộ ra thánh thể còn cô lộ ra cơ thể hoàn mĩ, mỗi một phần cơ thể đều hết sức nhẵn nhụi.Diệp Thành tròn mắt nhìn cơ thể Thượng Quan Ngọc Nhi, sống mũi cay cay, cơ thể nữ nhân lộ ra trước mắt nên c** nh* g*** h** ch*n của hắn lại không yên phận.Thượng Quan Ngọc Nhi đỏ bừng mặt, tu đạo cả hai trăm năm nay cô chưa bao giờ thấy cơ thể tr*n tr** của một nam tu nào, vả lại còn ở ngay trước mặt mình.“Nhắm mắt của ngươi lại”, cuối cùng, Thượng Quan Ngọc Nhi chuyển kiếp cũng phát điên, cô lập tức lên giọng nạt nộ chói tai.“Không nhắm”, đầu Diệp Thành lắc như trống bỏi, hắn phát huy tinh thần mặt dày của mình, đôi mắt loé sáng.“Ngươi...”, Thượng Quan Ngọc Nhi tức tối, cô bị một câu nói của Diệp Thành chặn miệng đến mức suýt phun ra máu. Trời xanh đúng là không công bằng, chết thì chết nhưng sao trước khi chết lại phải gặp một tên mặt dày đến vậy.“To hơn cả năm xưa”, Diệp Thành nói một câu rồi nhìn đ** g* b*ng đào của Thượng Quan Ngọc Nhi.“Ngươi còn nhìn?”, Thượng Quan Ngọc Nhi tức điên người, nếu như giờ giải phong cấm cho cô thì cô sẽ không do dự mà cầm ngay con dao sự sát, ồ không đúng, trước khi chết còn phải b*p ch*t tên lưu manh ở phía đối diện.
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ sao?
Vẻ mặt của Diệp Thành còn kì quái hơn, hắn há miệng hồi lâu không ngậm lại, thẫn thờ nhìn nữ tử kia.
Advertisement
Cảnh tượng đó thật sự giống nhau, năm xưa bên trong lư luyện đan của Đan Hồn hắn cũng ngồi đối diện với cô như vậy, cũng bị bắt vào bên trong lư luyện đan, có điều, điểm khác biệt đó là lần này hắn bị bắt vào đây trước.
Nhìn mãi nhìn mãi, trong đôi mắt Diệp Thành chợt nhoà nước mắt, kiếp trước và kiếp này bọn họ cùng gặp nhau trong một hoàn cảnh, cũng giống như năm xưa, hắn là tiểu đệ tử của Hằng Nhạc Tông, cô là một cô nương không màng thế sự.
Không sai, người ngồi đối diện với hắn chính là Thượng Quan Ngọc Nhi, kiếp trước là một trong những thánh nữ của nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc.
Thượng Quan Ngọc Nhi chuyển kiếp bị Diệp Thành nhìn như vậy thì tỏ ra không được tự nhiên, đặc biệt là khi nhìn thấy những giọt nước mắt của Diệp Thành, cô bất giác cau mày, cùng lắm là chết, có cần đến mức phải khóc như vậy không?
Khi cả hai người đang đưa mắt nhìn nhau thì lư đồng rung lên.
Có lẽ lão già và bà lão lưng gù kia đã bắt đầu luyện đan thổi bùng ngọn lửa, sức nóng của lư đồng lên cao.
Cũng như năm xưa, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi bị thiêu đốt y phục, hắn lộ ra thánh thể còn cô lộ ra cơ thể hoàn mĩ, mỗi một phần cơ thể đều hết sức nhẵn nhụi.
Diệp Thành tròn mắt nhìn cơ thể Thượng Quan Ngọc Nhi, sống mũi cay cay, cơ thể nữ nhân lộ ra trước mắt nên c** nh* g*** h** ch*n của hắn lại không yên phận.
Thượng Quan Ngọc Nhi đỏ bừng mặt, tu đạo cả hai trăm năm nay cô chưa bao giờ thấy cơ thể tr*n tr** của một nam tu nào, vả lại còn ở ngay trước mặt mình.
“Nhắm mắt của ngươi lại”, cuối cùng, Thượng Quan Ngọc Nhi chuyển kiếp cũng phát điên, cô lập tức lên giọng nạt nộ chói tai.
“Không nhắm”, đầu Diệp Thành lắc như trống bỏi, hắn phát huy tinh thần mặt dày của mình, đôi mắt loé sáng.
“Ngươi...”, Thượng Quan Ngọc Nhi tức tối, cô bị một câu nói của Diệp Thành chặn miệng đến mức suýt phun ra máu. Trời xanh đúng là không công bằng, chết thì chết nhưng sao trước khi chết lại phải gặp một tên mặt dày đến vậy.
“To hơn cả năm xưa”, Diệp Thành nói một câu rồi nhìn đ** g* b*ng đào của Thượng Quan Ngọc Nhi.
“Ngươi còn nhìn?”, Thượng Quan Ngọc Nhi tức điên người, nếu như giờ giải phong cấm cho cô thì cô sẽ không do dự mà cầm ngay con dao sự sát, ồ không đúng, trước khi chết còn phải b*p ch*t tên lưu manh ở phía đối diện.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ sao?Vẻ mặt của Diệp Thành còn kì quái hơn, hắn há miệng hồi lâu không ngậm lại, thẫn thờ nhìn nữ tử kia.AdvertisementCảnh tượng đó thật sự giống nhau, năm xưa bên trong lư luyện đan của Đan Hồn hắn cũng ngồi đối diện với cô như vậy, cũng bị bắt vào bên trong lư luyện đan, có điều, điểm khác biệt đó là lần này hắn bị bắt vào đây trước.Nhìn mãi nhìn mãi, trong đôi mắt Diệp Thành chợt nhoà nước mắt, kiếp trước và kiếp này bọn họ cùng gặp nhau trong một hoàn cảnh, cũng giống như năm xưa, hắn là tiểu đệ tử của Hằng Nhạc Tông, cô là một cô nương không màng thế sự.Không sai, người ngồi đối diện với hắn chính là Thượng Quan Ngọc Nhi, kiếp trước là một trong những thánh nữ của nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc.Thượng Quan Ngọc Nhi chuyển kiếp bị Diệp Thành nhìn như vậy thì tỏ ra không được tự nhiên, đặc biệt là khi nhìn thấy những giọt nước mắt của Diệp Thành, cô bất giác cau mày, cùng lắm là chết, có cần đến mức phải khóc như vậy không?Khi cả hai người đang đưa mắt nhìn nhau thì lư đồng rung lên.Có lẽ lão già và bà lão lưng gù kia đã bắt đầu luyện đan thổi bùng ngọn lửa, sức nóng của lư đồng lên cao.Cũng như năm xưa, Diệp Thành và Thượng Quan Ngọc Nhi bị thiêu đốt y phục, hắn lộ ra thánh thể còn cô lộ ra cơ thể hoàn mĩ, mỗi một phần cơ thể đều hết sức nhẵn nhụi.Diệp Thành tròn mắt nhìn cơ thể Thượng Quan Ngọc Nhi, sống mũi cay cay, cơ thể nữ nhân lộ ra trước mắt nên c** nh* g*** h** ch*n của hắn lại không yên phận.Thượng Quan Ngọc Nhi đỏ bừng mặt, tu đạo cả hai trăm năm nay cô chưa bao giờ thấy cơ thể tr*n tr** của một nam tu nào, vả lại còn ở ngay trước mặt mình.“Nhắm mắt của ngươi lại”, cuối cùng, Thượng Quan Ngọc Nhi chuyển kiếp cũng phát điên, cô lập tức lên giọng nạt nộ chói tai.“Không nhắm”, đầu Diệp Thành lắc như trống bỏi, hắn phát huy tinh thần mặt dày của mình, đôi mắt loé sáng.“Ngươi...”, Thượng Quan Ngọc Nhi tức tối, cô bị một câu nói của Diệp Thành chặn miệng đến mức suýt phun ra máu. Trời xanh đúng là không công bằng, chết thì chết nhưng sao trước khi chết lại phải gặp một tên mặt dày đến vậy.“To hơn cả năm xưa”, Diệp Thành nói một câu rồi nhìn đ** g* b*ng đào của Thượng Quan Ngọc Nhi.“Ngươi còn nhìn?”, Thượng Quan Ngọc Nhi tức điên người, nếu như giờ giải phong cấm cho cô thì cô sẽ không do dự mà cầm ngay con dao sự sát, ồ không đúng, trước khi chết còn phải b*p ch*t tên lưu manh ở phía đối diện.