“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3466: “Ngươi thật sự không chết không chịu thôi à?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tinh không rung chuyển dữ dội, bị biển lôi tạo thành từ từng tia sấm sét bao phủ, uy lực hủy diệt lan tràn.Tu sĩ bốn phương một lần nữa lui về phía sau, biển lôi càng lúc càng mở rộng, mọi người đều sợ tan thành tro bụi dưới sự ảnh hưởng của sấm sét này.AdvertisementDiệp Thành tắm trong biển lôi, toàn thân nhuốm đầy máu Thánh, hắn dùng thân mình chống lại từng tia sấm, cảnh tượng ấy khiến mọi người nhìn mà giật mình, nếu là bọn họ sợ rằng đã sớm bị tiêu diệt.Bà già lưng gù càng thê thảm hơn, thân thể già nua đã bị đánh nát không chỉ một lần, đạo tắc bị tổn hại, không chỉ công kích của Diệp Thành mà còn có biển lôi trên trời cũng khiến bà ta khó mà chống lại.Diệp Thành di chuyển một bước lớn, tới nơi cách bà già lưng gù một trăm trượng, một chưởng kinh thế lăng thiên giáng xuống.Bà già lưng gù run rẩy rồi đột ngột xoay người, chưởng ấn có Âm Nguyệt thần thông diễn hoá, một chưởng cứ thế tung ra.Ầm!Đòn công kích ấy cực mạnh nhưng Diệp Thành vẫn không nhúc nhích, còn bà già lưng gù cấp bậc Thánh Nhân thì lại bay ngược ra ngoài, cánh tay bê bết máu, còn chưa rơi xuống đất mà cơ thể đã bị sấm sét tàn phá.Cùng lúc đó Diệp Thành cũng bị thương, liên tiếp bị lôi kiếp đánh trúng.Dù sao đây cũng là lôi kiếp của hắn, dù có ai bị động ứng kiếp hay không thì hắn đều phải chịu sấm sét từ thiên kiếp, hơn nữa sấm sét sẽ càng lúc càng mạnh, tia này mạnh hơn tia kia, đây cũng là lý do hắn không thể tiêu diệt được bà già lưng gù ngay tức khắc, hắn còn phải phân tâm chống lại thiên kiếp.Phá!Sau khi đứng vững lại, Diệp Thành giơ tay lên trời, phá hết sấm sét đang giáng xuống, một lần nữa đuổi giết lão già lưng gù.“Ngươi thật sự không chết không chịu thôi à?”Thấy Diệp Thành đuổi theo, bà già lưng gù giận dữ hét lên, cũng giống như lão già lưng gù lúc trước, bị tên điên Diệp Thành này dồn ép phát điên, muốn trốn cũng không được, chưa giết được thì hắn chưa chịu thôi.Diệp Thành không nói gì, chỉ đáp lại bằng một đòn tấn công mạnh mẽ nhất, một chưởng phá tan tinh không tám trăm trượng.Giết!Bà già gù thật sự bị ép phải nổi điên, thấy mình không thoát được bèn quay người lại, một lần nữa thiêu đốt bản nguyên, sử dụng bí thuật cấm kỵ, thần thông cường đại liên tục xuất hiện, tinh không rung chuyển kịch liệt.Diệp Thành mạnh hơn hẳn bà ta, thần huy rực rỡ toả ra quanh người hắn còn chói mắt hơn cả thiên kiếp, trông hắn lúc này như chiến thần hoàng kim.Bà già lưng gù lùi lại, liên tục lùi về phía sau.Dù bà ta là Thánh Nhân đã thoát tục cũng không tránh được số phận, bị một chưởng của Diệp Thành tiêu diệt mất nguyên thần.Nhìn cảnh tượng đẫm máu này, tu sĩ tứ phương đều tặc lưỡi cảm thán, đường đường là Thánh Nhân mà lại bị giết như thế.
Tinh không rung chuyển dữ dội, bị biển lôi tạo thành từ từng tia sấm sét bao phủ, uy lực hủy diệt lan tràn.
Tu sĩ bốn phương một lần nữa lui về phía sau, biển lôi càng lúc càng mở rộng, mọi người đều sợ tan thành tro bụi dưới sự ảnh hưởng của sấm sét này.
Advertisement
Diệp Thành tắm trong biển lôi, toàn thân nhuốm đầy máu Thánh, hắn dùng thân mình chống lại từng tia sấm, cảnh tượng ấy khiến mọi người nhìn mà giật mình, nếu là bọn họ sợ rằng đã sớm bị tiêu diệt.
Bà già lưng gù càng thê thảm hơn, thân thể già nua đã bị đánh nát không chỉ một lần, đạo tắc bị tổn hại, không chỉ công kích của Diệp Thành mà còn có biển lôi trên trời cũng khiến bà ta khó mà chống lại.
Diệp Thành di chuyển một bước lớn, tới nơi cách bà già lưng gù một trăm trượng, một chưởng kinh thế lăng thiên giáng xuống.
Bà già lưng gù run rẩy rồi đột ngột xoay người, chưởng ấn có Âm Nguyệt thần thông diễn hoá, một chưởng cứ thế tung ra.
Ầm!
Đòn công kích ấy cực mạnh nhưng Diệp Thành vẫn không nhúc nhích, còn bà già lưng gù cấp bậc Thánh Nhân thì lại bay ngược ra ngoài, cánh tay bê bết máu, còn chưa rơi xuống đất mà cơ thể đã bị sấm sét tàn phá.
Cùng lúc đó Diệp Thành cũng bị thương, liên tiếp bị lôi kiếp đánh trúng.
Dù sao đây cũng là lôi kiếp của hắn, dù có ai bị động ứng kiếp hay không thì hắn đều phải chịu sấm sét từ thiên kiếp, hơn nữa sấm sét sẽ càng lúc càng mạnh, tia này mạnh hơn tia kia, đây cũng là lý do hắn không thể tiêu diệt được bà già lưng gù ngay tức khắc, hắn còn phải phân tâm chống lại thiên kiếp.
Phá!
Sau khi đứng vững lại, Diệp Thành giơ tay lên trời, phá hết sấm sét đang giáng xuống, một lần nữa đuổi giết lão già lưng gù.
“Ngươi thật sự không chết không chịu thôi à?”
Thấy Diệp Thành đuổi theo, bà già lưng gù giận dữ hét lên, cũng giống như lão già lưng gù lúc trước, bị tên điên Diệp Thành này dồn ép phát điên, muốn trốn cũng không được, chưa giết được thì hắn chưa chịu thôi.
Diệp Thành không nói gì, chỉ đáp lại bằng một đòn tấn công mạnh mẽ nhất, một chưởng phá tan tinh không tám trăm trượng.
Giết!
Bà già gù thật sự bị ép phải nổi điên, thấy mình không thoát được bèn quay người lại, một lần nữa thiêu đốt bản nguyên, sử dụng bí thuật cấm kỵ, thần thông cường đại liên tục xuất hiện, tinh không rung chuyển kịch liệt.
Diệp Thành mạnh hơn hẳn bà ta, thần huy rực rỡ toả ra quanh người hắn còn chói mắt hơn cả thiên kiếp, trông hắn lúc này như chiến thần hoàng kim.
Bà già lưng gù lùi lại, liên tục lùi về phía sau.
Dù bà ta là Thánh Nhân đã thoát tục cũng không tránh được số phận, bị một chưởng của Diệp Thành tiêu diệt mất nguyên thần.
Nhìn cảnh tượng đẫm máu này, tu sĩ tứ phương đều tặc lưỡi cảm thán, đường đường là Thánh Nhân mà lại bị giết như thế.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tinh không rung chuyển dữ dội, bị biển lôi tạo thành từ từng tia sấm sét bao phủ, uy lực hủy diệt lan tràn.Tu sĩ bốn phương một lần nữa lui về phía sau, biển lôi càng lúc càng mở rộng, mọi người đều sợ tan thành tro bụi dưới sự ảnh hưởng của sấm sét này.AdvertisementDiệp Thành tắm trong biển lôi, toàn thân nhuốm đầy máu Thánh, hắn dùng thân mình chống lại từng tia sấm, cảnh tượng ấy khiến mọi người nhìn mà giật mình, nếu là bọn họ sợ rằng đã sớm bị tiêu diệt.Bà già lưng gù càng thê thảm hơn, thân thể già nua đã bị đánh nát không chỉ một lần, đạo tắc bị tổn hại, không chỉ công kích của Diệp Thành mà còn có biển lôi trên trời cũng khiến bà ta khó mà chống lại.Diệp Thành di chuyển một bước lớn, tới nơi cách bà già lưng gù một trăm trượng, một chưởng kinh thế lăng thiên giáng xuống.Bà già lưng gù run rẩy rồi đột ngột xoay người, chưởng ấn có Âm Nguyệt thần thông diễn hoá, một chưởng cứ thế tung ra.Ầm!Đòn công kích ấy cực mạnh nhưng Diệp Thành vẫn không nhúc nhích, còn bà già lưng gù cấp bậc Thánh Nhân thì lại bay ngược ra ngoài, cánh tay bê bết máu, còn chưa rơi xuống đất mà cơ thể đã bị sấm sét tàn phá.Cùng lúc đó Diệp Thành cũng bị thương, liên tiếp bị lôi kiếp đánh trúng.Dù sao đây cũng là lôi kiếp của hắn, dù có ai bị động ứng kiếp hay không thì hắn đều phải chịu sấm sét từ thiên kiếp, hơn nữa sấm sét sẽ càng lúc càng mạnh, tia này mạnh hơn tia kia, đây cũng là lý do hắn không thể tiêu diệt được bà già lưng gù ngay tức khắc, hắn còn phải phân tâm chống lại thiên kiếp.Phá!Sau khi đứng vững lại, Diệp Thành giơ tay lên trời, phá hết sấm sét đang giáng xuống, một lần nữa đuổi giết lão già lưng gù.“Ngươi thật sự không chết không chịu thôi à?”Thấy Diệp Thành đuổi theo, bà già lưng gù giận dữ hét lên, cũng giống như lão già lưng gù lúc trước, bị tên điên Diệp Thành này dồn ép phát điên, muốn trốn cũng không được, chưa giết được thì hắn chưa chịu thôi.Diệp Thành không nói gì, chỉ đáp lại bằng một đòn tấn công mạnh mẽ nhất, một chưởng phá tan tinh không tám trăm trượng.Giết!Bà già gù thật sự bị ép phải nổi điên, thấy mình không thoát được bèn quay người lại, một lần nữa thiêu đốt bản nguyên, sử dụng bí thuật cấm kỵ, thần thông cường đại liên tục xuất hiện, tinh không rung chuyển kịch liệt.Diệp Thành mạnh hơn hẳn bà ta, thần huy rực rỡ toả ra quanh người hắn còn chói mắt hơn cả thiên kiếp, trông hắn lúc này như chiến thần hoàng kim.Bà già lưng gù lùi lại, liên tục lùi về phía sau.Dù bà ta là Thánh Nhân đã thoát tục cũng không tránh được số phận, bị một chưởng của Diệp Thành tiêu diệt mất nguyên thần.Nhìn cảnh tượng đẫm máu này, tu sĩ tứ phương đều tặc lưỡi cảm thán, đường đường là Thánh Nhân mà lại bị giết như thế.