“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3481: Lại là Thiên Ma.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi lại nhìn hết cơ thể của ta rồi, ngươi phải lấy ta đấy”, Thượng Quan Ngọc Nhi lấy hai tay chống cằm, cô chớp mắt nhìn Diệp Thành, không hề tỏ ra dịu dàng, nhớ tới chuyện trong lư luyện đan hai lần ở kiếp trước và kiếp này, khuôn mặt cô chợt ửng đỏ.“Không lấy”, Thượng Quan Ngọc Nhi thì chăm chú quan sát thái độ, còn Diệp Thành lại lắc đầu dứt khoát.Advertisement“Vì sao?”“Đau lưng”.“Cũng đúng”, Thượng Quan Ngọc Nhi lại toét miệng cười, cô đi vòng ra sau Diệp Thành, ôm lấy cổ hắn, cơ thể áp sát vào lưng hắn, đặc biệt là đ** g* b*ng đào cao vút.“Mềm không?”, Thượng Quan Ngọc Nhi thủ thỉ và khẽ thổi vào tai Diệp Thành.“Cũng tạm được”, Diệp Thành ho hắng, cảm nhận được sự mềm mại sau lưng, hắn lại nhìn xuống bên dưới, c** nh* đã dựng đứng lên từ bao giờ.“Ngươi đã lên giường với tỷ tỷ của ta chưa? Thích chứ?”, Thượng Quan Ngọc Nhi quay đầu chớp mắt nhìn Diệp Thành.“Nếu tỷ tỷ của cô mà nghe thấy câu này thì vẻ mặt chắc sẽ thú vị lắm đấy”, Diệp Thành buông một câu đầy ý tứ: “Luân hồi tới kiếp này, nữ tử của Đại Sở càng lúc càng biết nói chuyện”.“Rốt cục ngươi đã lên giường hay chưa?”“Ta...ừm?”, Diệp Thành còn chưa nói xong thì lại quay đầu nhìn vào phía xa trong hố đen.“Sao vậy?”, thấy Diệp Thành cau mày, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng nhìn về hướng hắn nhìn, chỉ là cô không có tiên nhãn nên những gì cô nhìn thấy chỉ là bóng tối mà thôi.“Vào trong đi”, Diệp Thành đứng dậy, phất tay đưa Thượng Quan Ngọc Nhi vào bên trong lư đồng.Sau khi Thượng Quan Ngọc Nhi yên ổn vị trí, trong tay Diệp Thành xuất hiện thêm thanh kiếm Xích Tiêu, đầu lơ lửng lư đồng.Không biết đi mất bao lâu hắn mới dừng chân.Ở cách đó chừng nghìn trượng có ma vụ cuộn trào, mỗi một luồng khói đều cô tịch lạnh băng, vả lại còn nặng tựa núi non, dù cách rất xa Diệp Thành cũng vẫn cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, thánh huyết trong cơ thể sục sôi.Thiên Ma!Đôi mắt Diệp Thành lại nheo lại chỉ còn một đường, hắn nhìn chằm chằm vào màn sương ma kia, khí tức trong sương ma thế nào hắn đương nhiên rất quen thuộc, giống hệt với khí tức năm xưa khi Thiên Ma xâm lược Đại Sở.Lại là Thiên Ma.
“Ngươi lại nhìn hết cơ thể của ta rồi, ngươi phải lấy ta đấy”, Thượng Quan Ngọc Nhi lấy hai tay chống cằm, cô chớp mắt nhìn Diệp Thành, không hề tỏ ra dịu dàng, nhớ tới chuyện trong lư luyện đan hai lần ở kiếp trước và kiếp này, khuôn mặt cô chợt ửng đỏ.
“Không lấy”, Thượng Quan Ngọc Nhi thì chăm chú quan sát thái độ, còn Diệp Thành lại lắc đầu dứt khoát.
Advertisement
“Vì sao?”
“Đau lưng”.
“Cũng đúng”, Thượng Quan Ngọc Nhi lại toét miệng cười, cô đi vòng ra sau Diệp Thành, ôm lấy cổ hắn, cơ thể áp sát vào lưng hắn, đặc biệt là đ** g* b*ng đào cao vút.
“Mềm không?”, Thượng Quan Ngọc Nhi thủ thỉ và khẽ thổi vào tai Diệp Thành.
“Cũng tạm được”, Diệp Thành ho hắng, cảm nhận được sự mềm mại sau lưng, hắn lại nhìn xuống bên dưới, c** nh* đã dựng đứng lên từ bao giờ.
“Ngươi đã lên giường với tỷ tỷ của ta chưa? Thích chứ?”, Thượng Quan Ngọc Nhi quay đầu chớp mắt nhìn Diệp Thành.
“Nếu tỷ tỷ của cô mà nghe thấy câu này thì vẻ mặt chắc sẽ thú vị lắm đấy”, Diệp Thành buông một câu đầy ý tứ: “Luân hồi tới kiếp này, nữ tử của Đại Sở càng lúc càng biết nói chuyện”.
“Rốt cục ngươi đã lên giường hay chưa?”
“Ta...ừm?”, Diệp Thành còn chưa nói xong thì lại quay đầu nhìn vào phía xa trong hố đen.
“Sao vậy?”, thấy Diệp Thành cau mày, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng nhìn về hướng hắn nhìn, chỉ là cô không có tiên nhãn nên những gì cô nhìn thấy chỉ là bóng tối mà thôi.
“Vào trong đi”, Diệp Thành đứng dậy, phất tay đưa Thượng Quan Ngọc Nhi vào bên trong lư đồng.
Sau khi Thượng Quan Ngọc Nhi yên ổn vị trí, trong tay Diệp Thành xuất hiện thêm thanh kiếm Xích Tiêu, đầu lơ lửng lư đồng.
Không biết đi mất bao lâu hắn mới dừng chân.
Ở cách đó chừng nghìn trượng có ma vụ cuộn trào, mỗi một luồng khói đều cô tịch lạnh băng, vả lại còn nặng tựa núi non, dù cách rất xa Diệp Thành cũng vẫn cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, thánh huyết trong cơ thể sục sôi.
Thiên Ma!
Đôi mắt Diệp Thành lại nheo lại chỉ còn một đường, hắn nhìn chằm chằm vào màn sương ma kia, khí tức trong sương ma thế nào hắn đương nhiên rất quen thuộc, giống hệt với khí tức năm xưa khi Thiên Ma xâm lược Đại Sở.
Lại là Thiên Ma.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi lại nhìn hết cơ thể của ta rồi, ngươi phải lấy ta đấy”, Thượng Quan Ngọc Nhi lấy hai tay chống cằm, cô chớp mắt nhìn Diệp Thành, không hề tỏ ra dịu dàng, nhớ tới chuyện trong lư luyện đan hai lần ở kiếp trước và kiếp này, khuôn mặt cô chợt ửng đỏ.“Không lấy”, Thượng Quan Ngọc Nhi thì chăm chú quan sát thái độ, còn Diệp Thành lại lắc đầu dứt khoát.Advertisement“Vì sao?”“Đau lưng”.“Cũng đúng”, Thượng Quan Ngọc Nhi lại toét miệng cười, cô đi vòng ra sau Diệp Thành, ôm lấy cổ hắn, cơ thể áp sát vào lưng hắn, đặc biệt là đ** g* b*ng đào cao vút.“Mềm không?”, Thượng Quan Ngọc Nhi thủ thỉ và khẽ thổi vào tai Diệp Thành.“Cũng tạm được”, Diệp Thành ho hắng, cảm nhận được sự mềm mại sau lưng, hắn lại nhìn xuống bên dưới, c** nh* đã dựng đứng lên từ bao giờ.“Ngươi đã lên giường với tỷ tỷ của ta chưa? Thích chứ?”, Thượng Quan Ngọc Nhi quay đầu chớp mắt nhìn Diệp Thành.“Nếu tỷ tỷ của cô mà nghe thấy câu này thì vẻ mặt chắc sẽ thú vị lắm đấy”, Diệp Thành buông một câu đầy ý tứ: “Luân hồi tới kiếp này, nữ tử của Đại Sở càng lúc càng biết nói chuyện”.“Rốt cục ngươi đã lên giường hay chưa?”“Ta...ừm?”, Diệp Thành còn chưa nói xong thì lại quay đầu nhìn vào phía xa trong hố đen.“Sao vậy?”, thấy Diệp Thành cau mày, Thượng Quan Ngọc Nhi cũng nhìn về hướng hắn nhìn, chỉ là cô không có tiên nhãn nên những gì cô nhìn thấy chỉ là bóng tối mà thôi.“Vào trong đi”, Diệp Thành đứng dậy, phất tay đưa Thượng Quan Ngọc Nhi vào bên trong lư đồng.Sau khi Thượng Quan Ngọc Nhi yên ổn vị trí, trong tay Diệp Thành xuất hiện thêm thanh kiếm Xích Tiêu, đầu lơ lửng lư đồng.Không biết đi mất bao lâu hắn mới dừng chân.Ở cách đó chừng nghìn trượng có ma vụ cuộn trào, mỗi một luồng khói đều cô tịch lạnh băng, vả lại còn nặng tựa núi non, dù cách rất xa Diệp Thành cũng vẫn cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, thánh huyết trong cơ thể sục sôi.Thiên Ma!Đôi mắt Diệp Thành lại nheo lại chỉ còn một đường, hắn nhìn chằm chằm vào màn sương ma kia, khí tức trong sương ma thế nào hắn đương nhiên rất quen thuộc, giống hệt với khí tức năm xưa khi Thiên Ma xâm lược Đại Sở.Lại là Thiên Ma.