“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3493: “Không cho nữa, trả lại đây”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đến khi phản ứng lại, ánh mắt họ nhìn Diệp Thành đã thay đổi, may mà lúc trước không hành động hấp tấp.So với họ, Thượng Quan Ngọc Nhi bình thản hơn nhiều, cô đã biết rất rõ sức chiến đấu của Diệp Thành, người có thể giết được cả Đại Đế vô song thì không thể dùng tiêu chuẩn của Thánh Nhân bình thường để đánh giá sức chiến đấu của hắn.“Sương Nhi, hắn có lai lịch thế nào vậy?”, thấy Thượng Quan Ngọc Nhi từ đầu đến cuối vẫn như không có chuyện gì xảy ra, cuối cùng Hoa Tư vẫn đặt ra nghi vấn trong lòng, không ngờ muội muội nhà mình còn có người bạn cũ như thế này.Advertisement“Bạn cũ”, Thượng Quan Ngọc Nhi khẽ cười, không nhắc đến chuyện cũ khi xưa ngay tại đây.“Sao ta chưa nghe muội nhắc đến bao giờ vậy?”, Hoa Tư nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi với vẻ mặt không tin.“Đến khi hắn tháo mặt nạ, biết đâu tỷ cũng nhận ra hắn!”“Ta cũng biết hắn?”“Nào, ai thấy cũng có phần”, khi hai người đang nói chuyện thì Diệp Thành đã quay lại, trong tay còn cầm ba chiếc túi đựng đồ, đó là chiến lợi phẩm mà giết nhóm lão già áo tím có được.“Tiền bối đừng như vậy”, hai lão già được quan tâm mà lo sợ, vội vàng từ chối, ơn cứu mạng còn chưa báo đáp, làm sao dám nhận bảo vật của người ta? Không có công không nhận lộc chính là như thế này.“Ta không phải tiền bối”, Diệp Thành cười tươi, nhét hai túi đựng đồ vào tay Thượng Quan Ngọc Nhi và Hoa Tư chuyển kiếp, còn túi thứ ba thì đưa cho hai lão già kia.“Tiền bối…”“Cầm lấy đi!”, không đợi Hoa Tư từ chối, Diệp Thành đã cười nhẹ, ngăn bà lại trước.“Coi như là sính lễ”, Thượng Quan Ngọc Nhi cười khúc khích, nói xong còn không quên nháy mắt với Diệp Thành.“Không cho nữa, trả lại đây”.“Cho rồi còn đòi lấy lại, mơ đi”, Thượng Quan Ngọc Nhi làm mặt quỷ với Diệp Thành rồi bỏ chạy, dáng vẻ chạy tung tăng hồn nhiên ấy giống hệt như cô nhóc tinh nghịch kiếp trước.Diệp Thành cười bất đắc dĩ, nhấc chân đuổi theo nhưng lại đổi lấy ánh mắt kỳ lạ của phía Hoa Tư.Vừa rồi rõ ràng họ nghe thấy hai chữ sính lễ, có chuyện rồi đây. Hơn nữa còn là chuyện lớn, biết đâu một hai hôm nữa họ lại được uống rượu mừng ấy chứ!Thầm nói trong lòng một câu như vậy, ba người nhìn nhau rồi cũng đi theo bước chân phía Diệp Thành.Bốn người băng qua tinh không rộng lớn như bốn tia thần mang.Tinh không này vẫn không thể yên tĩnh, càng ngày càng có nhiều người tụ tập lại đây, thu hút người của mọi thế lực lớn, chỉ trách Lục Đạo gây ra động tĩnh quá lớn, một Chuẩn Đế bị tiêu diệt không phải chuyện tầm thường.Nhưng chắc chắn họ sẽ chẳng thể tìm được, như Diệp Thành đây đuổi theo cả chặng đường cũng không đuổi kịp Lục Đạo huống hồ là bọn họ, Lục Đạo xuất quỷ nhập thần, chỉ để lại cho tinh không một bóng lưng.Tại đây, nhóm Diệp Thành đã bay vào một cổ tinh.Đây là cổ tinh gia tộc của Thượng Quan Ngọc Nhi và Hoa Tư chuyển kiếp, có tên là Thiên Linh Tinh, cách Dương Trần Tinh của gia tộc Long Ngũ không xa lắm, ước chừng chỉ khoảng một triệu dặm tinh không mà thôi.
Đến khi phản ứng lại, ánh mắt họ nhìn Diệp Thành đã thay đổi, may mà lúc trước không hành động hấp tấp.
So với họ, Thượng Quan Ngọc Nhi bình thản hơn nhiều, cô đã biết rất rõ sức chiến đấu của Diệp Thành, người có thể giết được cả Đại Đế vô song thì không thể dùng tiêu chuẩn của Thánh Nhân bình thường để đánh giá sức chiến đấu của hắn.
“Sương Nhi, hắn có lai lịch thế nào vậy?”, thấy Thượng Quan Ngọc Nhi từ đầu đến cuối vẫn như không có chuyện gì xảy ra, cuối cùng Hoa Tư vẫn đặt ra nghi vấn trong lòng, không ngờ muội muội nhà mình còn có người bạn cũ như thế này.
Advertisement
“Bạn cũ”, Thượng Quan Ngọc Nhi khẽ cười, không nhắc đến chuyện cũ khi xưa ngay tại đây.
“Sao ta chưa nghe muội nhắc đến bao giờ vậy?”, Hoa Tư nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi với vẻ mặt không tin.
“Đến khi hắn tháo mặt nạ, biết đâu tỷ cũng nhận ra hắn!”
“Ta cũng biết hắn?”
“Nào, ai thấy cũng có phần”, khi hai người đang nói chuyện thì Diệp Thành đã quay lại, trong tay còn cầm ba chiếc túi đựng đồ, đó là chiến lợi phẩm mà giết nhóm lão già áo tím có được.
“Tiền bối đừng như vậy”, hai lão già được quan tâm mà lo sợ, vội vàng từ chối, ơn cứu mạng còn chưa báo đáp, làm sao dám nhận bảo vật của người ta? Không có công không nhận lộc chính là như thế này.
“Ta không phải tiền bối”, Diệp Thành cười tươi, nhét hai túi đựng đồ vào tay Thượng Quan Ngọc Nhi và Hoa Tư chuyển kiếp, còn túi thứ ba thì đưa cho hai lão già kia.
“Tiền bối…”
“Cầm lấy đi!”, không đợi Hoa Tư từ chối, Diệp Thành đã cười nhẹ, ngăn bà lại trước.
“Coi như là sính lễ”, Thượng Quan Ngọc Nhi cười khúc khích, nói xong còn không quên nháy mắt với Diệp Thành.
“Không cho nữa, trả lại đây”.
“Cho rồi còn đòi lấy lại, mơ đi”, Thượng Quan Ngọc Nhi làm mặt quỷ với Diệp Thành rồi bỏ chạy, dáng vẻ chạy tung tăng hồn nhiên ấy giống hệt như cô nhóc tinh nghịch kiếp trước.
Diệp Thành cười bất đắc dĩ, nhấc chân đuổi theo nhưng lại đổi lấy ánh mắt kỳ lạ của phía Hoa Tư.
Vừa rồi rõ ràng họ nghe thấy hai chữ sính lễ, có chuyện rồi đây. Hơn nữa còn là chuyện lớn, biết đâu một hai hôm nữa họ lại được uống rượu mừng ấy chứ!
Thầm nói trong lòng một câu như vậy, ba người nhìn nhau rồi cũng đi theo bước chân phía Diệp Thành.
Bốn người băng qua tinh không rộng lớn như bốn tia thần mang.
Tinh không này vẫn không thể yên tĩnh, càng ngày càng có nhiều người tụ tập lại đây, thu hút người của mọi thế lực lớn, chỉ trách Lục Đạo gây ra động tĩnh quá lớn, một Chuẩn Đế bị tiêu diệt không phải chuyện tầm thường.
Nhưng chắc chắn họ sẽ chẳng thể tìm được, như Diệp Thành đây đuổi theo cả chặng đường cũng không đuổi kịp Lục Đạo huống hồ là bọn họ, Lục Đạo xuất quỷ nhập thần, chỉ để lại cho tinh không một bóng lưng.
Tại đây, nhóm Diệp Thành đã bay vào một cổ tinh.
Đây là cổ tinh gia tộc của Thượng Quan Ngọc Nhi và Hoa Tư chuyển kiếp, có tên là Thiên Linh Tinh, cách Dương Trần Tinh của gia tộc Long Ngũ không xa lắm, ước chừng chỉ khoảng một triệu dặm tinh không mà thôi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đến khi phản ứng lại, ánh mắt họ nhìn Diệp Thành đã thay đổi, may mà lúc trước không hành động hấp tấp.So với họ, Thượng Quan Ngọc Nhi bình thản hơn nhiều, cô đã biết rất rõ sức chiến đấu của Diệp Thành, người có thể giết được cả Đại Đế vô song thì không thể dùng tiêu chuẩn của Thánh Nhân bình thường để đánh giá sức chiến đấu của hắn.“Sương Nhi, hắn có lai lịch thế nào vậy?”, thấy Thượng Quan Ngọc Nhi từ đầu đến cuối vẫn như không có chuyện gì xảy ra, cuối cùng Hoa Tư vẫn đặt ra nghi vấn trong lòng, không ngờ muội muội nhà mình còn có người bạn cũ như thế này.Advertisement“Bạn cũ”, Thượng Quan Ngọc Nhi khẽ cười, không nhắc đến chuyện cũ khi xưa ngay tại đây.“Sao ta chưa nghe muội nhắc đến bao giờ vậy?”, Hoa Tư nhìn Thượng Quan Ngọc Nhi với vẻ mặt không tin.“Đến khi hắn tháo mặt nạ, biết đâu tỷ cũng nhận ra hắn!”“Ta cũng biết hắn?”“Nào, ai thấy cũng có phần”, khi hai người đang nói chuyện thì Diệp Thành đã quay lại, trong tay còn cầm ba chiếc túi đựng đồ, đó là chiến lợi phẩm mà giết nhóm lão già áo tím có được.“Tiền bối đừng như vậy”, hai lão già được quan tâm mà lo sợ, vội vàng từ chối, ơn cứu mạng còn chưa báo đáp, làm sao dám nhận bảo vật của người ta? Không có công không nhận lộc chính là như thế này.“Ta không phải tiền bối”, Diệp Thành cười tươi, nhét hai túi đựng đồ vào tay Thượng Quan Ngọc Nhi và Hoa Tư chuyển kiếp, còn túi thứ ba thì đưa cho hai lão già kia.“Tiền bối…”“Cầm lấy đi!”, không đợi Hoa Tư từ chối, Diệp Thành đã cười nhẹ, ngăn bà lại trước.“Coi như là sính lễ”, Thượng Quan Ngọc Nhi cười khúc khích, nói xong còn không quên nháy mắt với Diệp Thành.“Không cho nữa, trả lại đây”.“Cho rồi còn đòi lấy lại, mơ đi”, Thượng Quan Ngọc Nhi làm mặt quỷ với Diệp Thành rồi bỏ chạy, dáng vẻ chạy tung tăng hồn nhiên ấy giống hệt như cô nhóc tinh nghịch kiếp trước.Diệp Thành cười bất đắc dĩ, nhấc chân đuổi theo nhưng lại đổi lấy ánh mắt kỳ lạ của phía Hoa Tư.Vừa rồi rõ ràng họ nghe thấy hai chữ sính lễ, có chuyện rồi đây. Hơn nữa còn là chuyện lớn, biết đâu một hai hôm nữa họ lại được uống rượu mừng ấy chứ!Thầm nói trong lòng một câu như vậy, ba người nhìn nhau rồi cũng đi theo bước chân phía Diệp Thành.Bốn người băng qua tinh không rộng lớn như bốn tia thần mang.Tinh không này vẫn không thể yên tĩnh, càng ngày càng có nhiều người tụ tập lại đây, thu hút người của mọi thế lực lớn, chỉ trách Lục Đạo gây ra động tĩnh quá lớn, một Chuẩn Đế bị tiêu diệt không phải chuyện tầm thường.Nhưng chắc chắn họ sẽ chẳng thể tìm được, như Diệp Thành đây đuổi theo cả chặng đường cũng không đuổi kịp Lục Đạo huống hồ là bọn họ, Lục Đạo xuất quỷ nhập thần, chỉ để lại cho tinh không một bóng lưng.Tại đây, nhóm Diệp Thành đã bay vào một cổ tinh.Đây là cổ tinh gia tộc của Thượng Quan Ngọc Nhi và Hoa Tư chuyển kiếp, có tên là Thiên Linh Tinh, cách Dương Trần Tinh của gia tộc Long Ngũ không xa lắm, ước chừng chỉ khoảng một triệu dặm tinh không mà thôi.