“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3501: “Ta đã tìm ông rất lâu rồi!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng đài cao có cấm chế, một kết giới cường đại lặng lẽ xuất hiện, ngăn bàn tay to mà hắn huyễn hoá lại.“Phá!”Diệp Thành khẽ hô, cực kỳ cường thế, một chưởng phá tan cấm chế của đài cao, đưa người chuyển kiếp vào Hỗn Độn Thần Đỉnh để những người chuyển kiếp khác chữa trị vết thương cho họ.AdvertisementCó lẽ là thủ đoạn của hắn quá ác liệt gây ra động tĩnh không nhỏ, khiến Cô Lâu Vương Điện náo loạn.“Kẻ nào!”Chợt có tiếng hét lớn vang lên, các bóng người xuất hiện trên từng ngọn núi ở Cô Lâu Vương Điện, vẻ mặt ai cũng lạnh lẽo, khí thế của ai cũng ngút trời, không ngờ lại có kẻ dám nửa đêm xông vào Cô Lâu Vương Điện của chúng.Keng!Tiếng kiếm rung vang lên, kiếm Xích Tiêu xuất hiện trong tay Diệp Thành, kiếm khí quẩn quanh lạnh lẽo tột cùng, đương nhiên hắn sẽ không dễ dàng rời đi như vậy, ít nhất cũng phải giết vài người mới có thể trút giận.“Đúng là to gan!”Tiếng quát rung chuyển đất trời vang lên, ở một hướng đã có kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện xông ra, đó là một lão già mặc áo choàng đen, tu vi Chuẩn Thánh, ông ta cuốn theo sát khí ngút ngàn, tay cầm quyền trượng bất phàm lao đến.Diệp Thành di chuyển, một bước bay thẳng lên trời, một kiếm chém ra cả tinh hà, uy lực cường hãn, trảm thiên diệt địa.Vẻ mặt lão già áo đen thay đổi, ông ta cảm thấy toàn thân lạnh lẽo bèn giơ quyền trượng lên chặn lại.Nhưng trước một kiếm đỉnh phong của Diệp Thành, những gì ông ta làm đều là vô ích, quyền trượng lập tức gãy đôi, mà chủ nhân là ông ta khi chịu phản phệ thì cũng bị chém thành tro bay ngay tức khắc.“Đáng chết!”Có Thánh Nhân xông đến, mái tóc màu máu tung bay, tiếng hét giận dữ rung chuyển đất trời, lúc trước ông ta đã định cứu giúp nhưng không kịp.“Ta đã tìm ông rất lâu rồi!”Diệp Thành giễu cợt, vẫn cực kỳ bá đạo xông thẳng về phía người đó, vì Thánh Nhân tóc đỏ đang sát phạt tới này chính là người đã đánh lén khi hắn độ kiếp, hắn vẫn còn nhớ rõ khí tức của ông ta.“Diệt!”Thánh Nhân tóc đỏ hừ lạnh một tiếng, vung kiếm lên chém, uy lực huỷ diệt kinh người, là một đòn tuyệt sát.Diệp Thành né qua một bên, thi triển Thúc Địa Thành Thốn tới trước mặt Thánh Nhân tóc đỏ, một kiếm chém bay ông ta, suýt thì giết được, máu tươi nhuộm đỏ bầu trời, từng giọt đều cực kỳ chói mắt.Thánh Nhân tóc đỏ đứng lại, sắc mặt thay đổi, ông ta biết đối phương có sức chiến đấu tuyệt sát Chuẩn Thánh nhưng không ngờ lại mạnh đến vậy, ông ta đường đường là Thánh Nhân mà lại một chiêu thất bại hoàn toàn.Diệp Thành cầm kiếm xông đến, ác sát khí và sát khí cùng bốc lên.“Giết!”Cao thủ của Cô Lâu Vương Điện xông lên, bao vây từ tứ phía, số lượng đông đảo tới mấy trăm nghìn người, phủ kín đất trời tựa như biển cả, sóng biển cuộn trào cuốn theo sát khí thông thiên.“Cút!”
Nhưng đài cao có cấm chế, một kết giới cường đại lặng lẽ xuất hiện, ngăn bàn tay to mà hắn huyễn hoá lại.
“Phá!”
Diệp Thành khẽ hô, cực kỳ cường thế, một chưởng phá tan cấm chế của đài cao, đưa người chuyển kiếp vào Hỗn Độn Thần Đỉnh để những người chuyển kiếp khác chữa trị vết thương cho họ.
Advertisement
Có lẽ là thủ đoạn của hắn quá ác liệt gây ra động tĩnh không nhỏ, khiến Cô Lâu Vương Điện náo loạn.
“Kẻ nào!”
Chợt có tiếng hét lớn vang lên, các bóng người xuất hiện trên từng ngọn núi ở Cô Lâu Vương Điện, vẻ mặt ai cũng lạnh lẽo, khí thế của ai cũng ngút trời, không ngờ lại có kẻ dám nửa đêm xông vào Cô Lâu Vương Điện của chúng.
Keng!
Tiếng kiếm rung vang lên, kiếm Xích Tiêu xuất hiện trong tay Diệp Thành, kiếm khí quẩn quanh lạnh lẽo tột cùng, đương nhiên hắn sẽ không dễ dàng rời đi như vậy, ít nhất cũng phải giết vài người mới có thể trút giận.
“Đúng là to gan!”
Tiếng quát rung chuyển đất trời vang lên, ở một hướng đã có kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện xông ra, đó là một lão già mặc áo choàng đen, tu vi Chuẩn Thánh, ông ta cuốn theo sát khí ngút ngàn, tay cầm quyền trượng bất phàm lao đến.
Diệp Thành di chuyển, một bước bay thẳng lên trời, một kiếm chém ra cả tinh hà, uy lực cường hãn, trảm thiên diệt địa.
Vẻ mặt lão già áo đen thay đổi, ông ta cảm thấy toàn thân lạnh lẽo bèn giơ quyền trượng lên chặn lại.
Nhưng trước một kiếm đỉnh phong của Diệp Thành, những gì ông ta làm đều là vô ích, quyền trượng lập tức gãy đôi, mà chủ nhân là ông ta khi chịu phản phệ thì cũng bị chém thành tro bay ngay tức khắc.
“Đáng chết!”
Có Thánh Nhân xông đến, mái tóc màu máu tung bay, tiếng hét giận dữ rung chuyển đất trời, lúc trước ông ta đã định cứu giúp nhưng không kịp.
“Ta đã tìm ông rất lâu rồi!”
Diệp Thành giễu cợt, vẫn cực kỳ bá đạo xông thẳng về phía người đó, vì Thánh Nhân tóc đỏ đang sát phạt tới này chính là người đã đánh lén khi hắn độ kiếp, hắn vẫn còn nhớ rõ khí tức của ông ta.
“Diệt!”
Thánh Nhân tóc đỏ hừ lạnh một tiếng, vung kiếm lên chém, uy lực huỷ diệt kinh người, là một đòn tuyệt sát.
Diệp Thành né qua một bên, thi triển Thúc Địa Thành Thốn tới trước mặt Thánh Nhân tóc đỏ, một kiếm chém bay ông ta, suýt thì giết được, máu tươi nhuộm đỏ bầu trời, từng giọt đều cực kỳ chói mắt.
Thánh Nhân tóc đỏ đứng lại, sắc mặt thay đổi, ông ta biết đối phương có sức chiến đấu tuyệt sát Chuẩn Thánh nhưng không ngờ lại mạnh đến vậy, ông ta đường đường là Thánh Nhân mà lại một chiêu thất bại hoàn toàn.
Diệp Thành cầm kiếm xông đến, ác sát khí và sát khí cùng bốc lên.
“Giết!”
Cao thủ của Cô Lâu Vương Điện xông lên, bao vây từ tứ phía, số lượng đông đảo tới mấy trăm nghìn người, phủ kín đất trời tựa như biển cả, sóng biển cuộn trào cuốn theo sát khí thông thiên.
“Cút!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng đài cao có cấm chế, một kết giới cường đại lặng lẽ xuất hiện, ngăn bàn tay to mà hắn huyễn hoá lại.“Phá!”Diệp Thành khẽ hô, cực kỳ cường thế, một chưởng phá tan cấm chế của đài cao, đưa người chuyển kiếp vào Hỗn Độn Thần Đỉnh để những người chuyển kiếp khác chữa trị vết thương cho họ.AdvertisementCó lẽ là thủ đoạn của hắn quá ác liệt gây ra động tĩnh không nhỏ, khiến Cô Lâu Vương Điện náo loạn.“Kẻ nào!”Chợt có tiếng hét lớn vang lên, các bóng người xuất hiện trên từng ngọn núi ở Cô Lâu Vương Điện, vẻ mặt ai cũng lạnh lẽo, khí thế của ai cũng ngút trời, không ngờ lại có kẻ dám nửa đêm xông vào Cô Lâu Vương Điện của chúng.Keng!Tiếng kiếm rung vang lên, kiếm Xích Tiêu xuất hiện trong tay Diệp Thành, kiếm khí quẩn quanh lạnh lẽo tột cùng, đương nhiên hắn sẽ không dễ dàng rời đi như vậy, ít nhất cũng phải giết vài người mới có thể trút giận.“Đúng là to gan!”Tiếng quát rung chuyển đất trời vang lên, ở một hướng đã có kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện xông ra, đó là một lão già mặc áo choàng đen, tu vi Chuẩn Thánh, ông ta cuốn theo sát khí ngút ngàn, tay cầm quyền trượng bất phàm lao đến.Diệp Thành di chuyển, một bước bay thẳng lên trời, một kiếm chém ra cả tinh hà, uy lực cường hãn, trảm thiên diệt địa.Vẻ mặt lão già áo đen thay đổi, ông ta cảm thấy toàn thân lạnh lẽo bèn giơ quyền trượng lên chặn lại.Nhưng trước một kiếm đỉnh phong của Diệp Thành, những gì ông ta làm đều là vô ích, quyền trượng lập tức gãy đôi, mà chủ nhân là ông ta khi chịu phản phệ thì cũng bị chém thành tro bay ngay tức khắc.“Đáng chết!”Có Thánh Nhân xông đến, mái tóc màu máu tung bay, tiếng hét giận dữ rung chuyển đất trời, lúc trước ông ta đã định cứu giúp nhưng không kịp.“Ta đã tìm ông rất lâu rồi!”Diệp Thành giễu cợt, vẫn cực kỳ bá đạo xông thẳng về phía người đó, vì Thánh Nhân tóc đỏ đang sát phạt tới này chính là người đã đánh lén khi hắn độ kiếp, hắn vẫn còn nhớ rõ khí tức của ông ta.“Diệt!”Thánh Nhân tóc đỏ hừ lạnh một tiếng, vung kiếm lên chém, uy lực huỷ diệt kinh người, là một đòn tuyệt sát.Diệp Thành né qua một bên, thi triển Thúc Địa Thành Thốn tới trước mặt Thánh Nhân tóc đỏ, một kiếm chém bay ông ta, suýt thì giết được, máu tươi nhuộm đỏ bầu trời, từng giọt đều cực kỳ chói mắt.Thánh Nhân tóc đỏ đứng lại, sắc mặt thay đổi, ông ta biết đối phương có sức chiến đấu tuyệt sát Chuẩn Thánh nhưng không ngờ lại mạnh đến vậy, ông ta đường đường là Thánh Nhân mà lại một chiêu thất bại hoàn toàn.Diệp Thành cầm kiếm xông đến, ác sát khí và sát khí cùng bốc lên.“Giết!”Cao thủ của Cô Lâu Vương Điện xông lên, bao vây từ tứ phía, số lượng đông đảo tới mấy trăm nghìn người, phủ kín đất trời tựa như biển cả, sóng biển cuộn trào cuốn theo sát khí thông thiên.“Cút!”