Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3526: Tất cả đều đã hoá thành cát bụi lịch sử.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lão tổ của gia tộc Long Ngũ cũng dẫn theo cao thủ của gia tộc xông ra, nếu đã khai chiến thì sẽ không chết không dừng.“Giết!”AdvertisementĐồng minh của gia tộc Long Ngũ đang theo dõi lúc này cũng xông đến từ mọi hướng, họ đã nhìn ra nhà Thiên Linh và Cô Lâu Vương Điện đã khai chiến, có nhà Thiên Linh dẫn đầu, còn sợ gì nữa?Trận đại chiến rất khốc liệt, dưới sự đàn áp tuyệt đối, đại quân Cô Lâu Vương Điện liên tiếp hoá thành tro tàn.Đây là chiến tranh, mạng người như cỏ rác, dù là Thánh Nhân và Chuẩn Thánh cũng không ngừng bị nhấn chìm dưới bóng người như thuỷ triều, không ngừng bị nuốt chửng hoá thành tro bay, bị đánh không còn sức đánh trả.Một trận chiến tranh không có gì hồi hộp thì cũng sẽ có kết cục không ngoài dự đoán.Đại quân Cô Lâu Vương Điện bao vây tấn công gia tộc Long Ngũ chỉ có vài trăm nghìn người, mà đại quân Thiên Linh bao vây đại quân Cô Lâu Vương Điện lại có tới gần bảy triệu người, chiến đấu chưa đầy ba phút đã kết thúc.Kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện ở đây đã hoàn toàn bị tiêu diệt, không một ai có thể may mắn sống sót, tất cả đều đã hoá thành cát bụi lịch sử.Đám người này đến chết cũng vẫn buồn bực, cứ tưởng phá được kết giới là có thể bắt vài nữ tu của gia tộc Long Ngũ về chà đạp, ai ngờ lại có kết cục này, bị bao vây tấn công đến chết.“Đi!”Thánh chủ Thiên Linh hét lớn một tiếng, gần bảy triệu tu sĩ lần lượt lên trời, đi thẳng tới Cô Lâu Tinh.Tin tức ở đây khi truyền về Cô Lâu Vương Điện, cả đại điện đều bị sốc.“Khốn kiếp!”Cô Lâu Lão Tổ giận tím mặt, bay ra khỏi tiên sơn với vẻ mặt hung tợn gớm ghiếc, nếu gia tộc Thiên Linh đã dẫn đầu thì đương nhiên ông ta phải đến gia tộc Thiên Linh để tàn sát, giải toả nỗi hận trong lòng mình.Nhưng ông ta mới bay ra khỏi tiên sơn chưa bao lâu đã chợt dừng lại, nheo mắt nhìn về một hướng trên hư thiên, vì ông ta cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ cùng cấp bậc với mình đang chậm rãi tới gần.“Cô Lâu đạo hữu đang vội đi đâu vậy?”, giọng nói huyền ảo vang lên, nhàn nhạt vô cảm, Thiên Linh Lão Tổ hiện thân từ xa, thân hình lúc hư ảo, lúc chân thực.“Là ngươi”, thấy Thiên Linh Lão Tổ, khuôn mặt dữ tợn của Cô Lâu Lão Tổ chợt vặn vẹo như ác ma Cửu U.“Ân oán giữa ngươi và ta, ân oán giữa Cô Lâu Vương Điện và nhà Thiên Linh giải quyết một thể luôn đi”, Thiên Linh Lão Tổ hờ hững nói, khí thế và sát khí cùng dâng lên: “Trận chiến này lão phu đã chờ trăm nghìn năm rồi, hôm nay ta sẽ lấy đầu ngươi để tế lễ những người đã khuất của nhà Thiên Linh, nợ máu phải trả bằng máu”.“Ngông cuồng”, Cô Lâu Lão Tổ tức giận bay lên trời, một chưởng đẩy ra Cô Lâu huyết hải.

Lão tổ của gia tộc Long Ngũ cũng dẫn theo cao thủ của gia tộc xông ra, nếu đã khai chiến thì sẽ không chết không dừng.

“Giết!”

Advertisement

Đồng minh của gia tộc Long Ngũ đang theo dõi lúc này cũng xông đến từ mọi hướng, họ đã nhìn ra nhà Thiên Linh và Cô Lâu Vương Điện đã khai chiến, có nhà Thiên Linh dẫn đầu, còn sợ gì nữa?

Trận đại chiến rất khốc liệt, dưới sự đàn áp tuyệt đối, đại quân Cô Lâu Vương Điện liên tiếp hoá thành tro tàn.

Đây là chiến tranh, mạng người như cỏ rác, dù là Thánh Nhân và Chuẩn Thánh cũng không ngừng bị nhấn chìm dưới bóng người như thuỷ triều, không ngừng bị nuốt chửng hoá thành tro bay, bị đánh không còn sức đánh trả.

Một trận chiến tranh không có gì hồi hộp thì cũng sẽ có kết cục không ngoài dự đoán.

Đại quân Cô Lâu Vương Điện bao vây tấn công gia tộc Long Ngũ chỉ có vài trăm nghìn người, mà đại quân Thiên Linh bao vây đại quân Cô Lâu Vương Điện lại có tới gần bảy triệu người, chiến đấu chưa đầy ba phút đã kết thúc.

Kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện ở đây đã hoàn toàn bị tiêu diệt, không một ai có thể may mắn sống sót, tất cả đều đã hoá thành cát bụi lịch sử.

Đám người này đến chết cũng vẫn buồn bực, cứ tưởng phá được kết giới là có thể bắt vài nữ tu của gia tộc Long Ngũ về chà đạp, ai ngờ lại có kết cục này, bị bao vây tấn công đến chết.

“Đi!”

Thánh chủ Thiên Linh hét lớn một tiếng, gần bảy triệu tu sĩ lần lượt lên trời, đi thẳng tới Cô Lâu Tinh.

Tin tức ở đây khi truyền về Cô Lâu Vương Điện, cả đại điện đều bị sốc.

“Khốn kiếp!”

Cô Lâu Lão Tổ giận tím mặt, bay ra khỏi tiên sơn với vẻ mặt hung tợn gớm ghiếc, nếu gia tộc Thiên Linh đã dẫn đầu thì đương nhiên ông ta phải đến gia tộc Thiên Linh để tàn sát, giải toả nỗi hận trong lòng mình.

Nhưng ông ta mới bay ra khỏi tiên sơn chưa bao lâu đã chợt dừng lại, nheo mắt nhìn về một hướng trên hư thiên, vì ông ta cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ cùng cấp bậc với mình đang chậm rãi tới gần.

“Cô Lâu đạo hữu đang vội đi đâu vậy?”, giọng nói huyền ảo vang lên, nhàn nhạt vô cảm, Thiên Linh Lão Tổ hiện thân từ xa, thân hình lúc hư ảo, lúc chân thực.

“Là ngươi”, thấy Thiên Linh Lão Tổ, khuôn mặt dữ tợn của Cô Lâu Lão Tổ chợt vặn vẹo như ác ma Cửu U.

“Ân oán giữa ngươi và ta, ân oán giữa Cô Lâu Vương Điện và nhà Thiên Linh giải quyết một thể luôn đi”, Thiên Linh Lão Tổ hờ hững nói, khí thế và sát khí cùng dâng lên: “Trận chiến này lão phu đã chờ trăm nghìn năm rồi, hôm nay ta sẽ lấy đầu ngươi để tế lễ những người đã khuất của nhà Thiên Linh, nợ máu phải trả bằng máu”.

“Ngông cuồng”, Cô Lâu Lão Tổ tức giận bay lên trời, một chưởng đẩy ra Cô Lâu huyết hải.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lão tổ của gia tộc Long Ngũ cũng dẫn theo cao thủ của gia tộc xông ra, nếu đã khai chiến thì sẽ không chết không dừng.“Giết!”AdvertisementĐồng minh của gia tộc Long Ngũ đang theo dõi lúc này cũng xông đến từ mọi hướng, họ đã nhìn ra nhà Thiên Linh và Cô Lâu Vương Điện đã khai chiến, có nhà Thiên Linh dẫn đầu, còn sợ gì nữa?Trận đại chiến rất khốc liệt, dưới sự đàn áp tuyệt đối, đại quân Cô Lâu Vương Điện liên tiếp hoá thành tro tàn.Đây là chiến tranh, mạng người như cỏ rác, dù là Thánh Nhân và Chuẩn Thánh cũng không ngừng bị nhấn chìm dưới bóng người như thuỷ triều, không ngừng bị nuốt chửng hoá thành tro bay, bị đánh không còn sức đánh trả.Một trận chiến tranh không có gì hồi hộp thì cũng sẽ có kết cục không ngoài dự đoán.Đại quân Cô Lâu Vương Điện bao vây tấn công gia tộc Long Ngũ chỉ có vài trăm nghìn người, mà đại quân Thiên Linh bao vây đại quân Cô Lâu Vương Điện lại có tới gần bảy triệu người, chiến đấu chưa đầy ba phút đã kết thúc.Kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện ở đây đã hoàn toàn bị tiêu diệt, không một ai có thể may mắn sống sót, tất cả đều đã hoá thành cát bụi lịch sử.Đám người này đến chết cũng vẫn buồn bực, cứ tưởng phá được kết giới là có thể bắt vài nữ tu của gia tộc Long Ngũ về chà đạp, ai ngờ lại có kết cục này, bị bao vây tấn công đến chết.“Đi!”Thánh chủ Thiên Linh hét lớn một tiếng, gần bảy triệu tu sĩ lần lượt lên trời, đi thẳng tới Cô Lâu Tinh.Tin tức ở đây khi truyền về Cô Lâu Vương Điện, cả đại điện đều bị sốc.“Khốn kiếp!”Cô Lâu Lão Tổ giận tím mặt, bay ra khỏi tiên sơn với vẻ mặt hung tợn gớm ghiếc, nếu gia tộc Thiên Linh đã dẫn đầu thì đương nhiên ông ta phải đến gia tộc Thiên Linh để tàn sát, giải toả nỗi hận trong lòng mình.Nhưng ông ta mới bay ra khỏi tiên sơn chưa bao lâu đã chợt dừng lại, nheo mắt nhìn về một hướng trên hư thiên, vì ông ta cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ cùng cấp bậc với mình đang chậm rãi tới gần.“Cô Lâu đạo hữu đang vội đi đâu vậy?”, giọng nói huyền ảo vang lên, nhàn nhạt vô cảm, Thiên Linh Lão Tổ hiện thân từ xa, thân hình lúc hư ảo, lúc chân thực.“Là ngươi”, thấy Thiên Linh Lão Tổ, khuôn mặt dữ tợn của Cô Lâu Lão Tổ chợt vặn vẹo như ác ma Cửu U.“Ân oán giữa ngươi và ta, ân oán giữa Cô Lâu Vương Điện và nhà Thiên Linh giải quyết một thể luôn đi”, Thiên Linh Lão Tổ hờ hững nói, khí thế và sát khí cùng dâng lên: “Trận chiến này lão phu đã chờ trăm nghìn năm rồi, hôm nay ta sẽ lấy đầu ngươi để tế lễ những người đã khuất của nhà Thiên Linh, nợ máu phải trả bằng máu”.“Ngông cuồng”, Cô Lâu Lão Tổ tức giận bay lên trời, một chưởng đẩy ra Cô Lâu huyết hải.

Chương 3526: Tất cả đều đã hoá thành cát bụi lịch sử.