“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3528: Không ngờ lại là hoa sen sinh mệnh!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành dừng lại ở không gian hư vô, mở Tiên Nhãn nhìn quanh bốn phía, dễ dàng tìm thấy vị trí trận cước kết giới hộ sơn của Cô Lâu Vương Điện, ngoài ra còn có rất nhiều công kích pháp trận và hư thiên tuyệt sát trận, số lượng vô cùng nhiều, đến hắn nhìn thấy mà da đầu cũng tê dại.Sau khi nhớ hết tất cả vị trí trận cước, hắn mới cất bước đi thẳng đến nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện.AdvertisementLần trước tới đây hắn đã phát hiện nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện tràn đầy tinh khí, còn có dị tượng, chắc chắn là có bảo vật, hơn nữa còn là đại bảo bối, rảnh rỗi không làm gì, tìm được thì cứ tìm.Hửm?Hắn đang đi trong không gian, bất giác dừng lại, quay đầu nhìn về một tiên sơn.Tiên sơn đó có thể nói là nguy nga hùng vĩ, cao ngất tận trời, điều đáng sợ là đó là một ngọn núi lớn được dựng lên từ từng chiếc đầu lâu, núi cao hơn tám nghìn trượng, chỉ nhìn thôi đã thấy rợn tóc gáy.Phải giết bao nhiêu người mới làm được điều này đây! Ít nhất cũng không dưới mười triệu người, ngay cả Diệp Thành cũng kinh hãi.Diệp Thành đưa tay chạm nhẹ vào ngọn núi đầu lâu ấy, trong những người chết oan này có lẽ có người chuyển kiếp của Đại Sở, hắn còn chưa kịp đưa họ về quê hương.Nợ máu trả bằng máu, Diệp Thành lạnh giọng nói thầm trong lòng rồi lại cất bước, đi vào nơi sâu trong tiên sơn.Không lâu sau, một hồ nước tiên quang lấp lánh hiện ra trước mắt hắn.Nhưng Diệp Thành nhìn ra được bảo vật không phải hồ nước này mà là một đoá sen xanh ở giữa hồ, chỉ cao bằng một em bé sơ sinh, có ánh sáng rực rỡ, dù là cành hoa hay lá sen cũng đều phát ra ánh sáng lấp lánh trong suốt, dị tượng lộng lẫy đan xen, cực kỳ huyền ảo.Không ngờ lại là hoa sen sinh mệnh!Diệp Thành hai mắt sáng ngời, dường như đã nhìn ra đoá sen xanh đó là gì, là thần dược kéo dài sinh mệnh, có tác dụng nhất với người thọ nguyên sắp hết, luyện hoá vào cơ thể có thể kéo dài thêm năm trăm năm tuổi thọ.Điều khiến hắn ngạc nhiên là bảo vật của Cô Lâu Vương Điện lại là hoa sen sinh mệnh, đây có thể coi là một bảo vật vô giá.Hoa sen sinh mệnh có thể kéo dài tuổi thọ, có ích cho người sắp hết thọ nguyên, với hắn đương nhiên cũng có ích.Cuộc hành trình này hắn đã sử dụng Thiên Chiếu nhiều lần, đó là cấm thuật phải hiến tế thọ nguyên mới kích hoạt được, đã tiêu hao rất nhiều thọ nguyên của hắn, dùng hoa sen sinh mệnh kéo dài thọ nguyên là thích hợp nhất.Dời mắt khỏi hoa sen sinh mệnh, Diệp Thành nhìn quanh hồ nước.Cô Lâu Lão Tổ rất coi trọng hoa sen sinh mệnh này, đặt rất nhiều cấm chế trận văn xung quanh hồ.Ngoài ra, bốn phía Đông Tây Nam Bắc còn có bốn cao thủ của Cô Lâu Vương Điện canh gác, tu vi đều là Chuẩn Thánh, dù bên ngoài núi đang đại chiến nhưng ông ta cũng không cho họ rời khỏi hồ nước một bước.
Diệp Thành dừng lại ở không gian hư vô, mở Tiên Nhãn nhìn quanh bốn phía, dễ dàng tìm thấy vị trí trận cước kết giới hộ sơn của Cô Lâu Vương Điện, ngoài ra còn có rất nhiều công kích pháp trận và hư thiên tuyệt sát trận, số lượng vô cùng nhiều, đến hắn nhìn thấy mà da đầu cũng tê dại.
Sau khi nhớ hết tất cả vị trí trận cước, hắn mới cất bước đi thẳng đến nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện.
Advertisement
Lần trước tới đây hắn đã phát hiện nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện tràn đầy tinh khí, còn có dị tượng, chắc chắn là có bảo vật, hơn nữa còn là đại bảo bối, rảnh rỗi không làm gì, tìm được thì cứ tìm.
Hửm?
Hắn đang đi trong không gian, bất giác dừng lại, quay đầu nhìn về một tiên sơn.
Tiên sơn đó có thể nói là nguy nga hùng vĩ, cao ngất tận trời, điều đáng sợ là đó là một ngọn núi lớn được dựng lên từ từng chiếc đầu lâu, núi cao hơn tám nghìn trượng, chỉ nhìn thôi đã thấy rợn tóc gáy.
Phải giết bao nhiêu người mới làm được điều này đây! Ít nhất cũng không dưới mười triệu người, ngay cả Diệp Thành cũng kinh hãi.
Diệp Thành đưa tay chạm nhẹ vào ngọn núi đầu lâu ấy, trong những người chết oan này có lẽ có người chuyển kiếp của Đại Sở, hắn còn chưa kịp đưa họ về quê hương.
Nợ máu trả bằng máu, Diệp Thành lạnh giọng nói thầm trong lòng rồi lại cất bước, đi vào nơi sâu trong tiên sơn.
Không lâu sau, một hồ nước tiên quang lấp lánh hiện ra trước mắt hắn.
Nhưng Diệp Thành nhìn ra được bảo vật không phải hồ nước này mà là một đoá sen xanh ở giữa hồ, chỉ cao bằng một em bé sơ sinh, có ánh sáng rực rỡ, dù là cành hoa hay lá sen cũng đều phát ra ánh sáng lấp lánh trong suốt, dị tượng lộng lẫy đan xen, cực kỳ huyền ảo.
Không ngờ lại là hoa sen sinh mệnh!
Diệp Thành hai mắt sáng ngời, dường như đã nhìn ra đoá sen xanh đó là gì, là thần dược kéo dài sinh mệnh, có tác dụng nhất với người thọ nguyên sắp hết, luyện hoá vào cơ thể có thể kéo dài thêm năm trăm năm tuổi thọ.
Điều khiến hắn ngạc nhiên là bảo vật của Cô Lâu Vương Điện lại là hoa sen sinh mệnh, đây có thể coi là một bảo vật vô giá.
Hoa sen sinh mệnh có thể kéo dài tuổi thọ, có ích cho người sắp hết thọ nguyên, với hắn đương nhiên cũng có ích.
Cuộc hành trình này hắn đã sử dụng Thiên Chiếu nhiều lần, đó là cấm thuật phải hiến tế thọ nguyên mới kích hoạt được, đã tiêu hao rất nhiều thọ nguyên của hắn, dùng hoa sen sinh mệnh kéo dài thọ nguyên là thích hợp nhất.
Dời mắt khỏi hoa sen sinh mệnh, Diệp Thành nhìn quanh hồ nước.
Cô Lâu Lão Tổ rất coi trọng hoa sen sinh mệnh này, đặt rất nhiều cấm chế trận văn xung quanh hồ.
Ngoài ra, bốn phía Đông Tây Nam Bắc còn có bốn cao thủ của Cô Lâu Vương Điện canh gác, tu vi đều là Chuẩn Thánh, dù bên ngoài núi đang đại chiến nhưng ông ta cũng không cho họ rời khỏi hồ nước một bước.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành dừng lại ở không gian hư vô, mở Tiên Nhãn nhìn quanh bốn phía, dễ dàng tìm thấy vị trí trận cước kết giới hộ sơn của Cô Lâu Vương Điện, ngoài ra còn có rất nhiều công kích pháp trận và hư thiên tuyệt sát trận, số lượng vô cùng nhiều, đến hắn nhìn thấy mà da đầu cũng tê dại.Sau khi nhớ hết tất cả vị trí trận cước, hắn mới cất bước đi thẳng đến nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện.AdvertisementLần trước tới đây hắn đã phát hiện nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện tràn đầy tinh khí, còn có dị tượng, chắc chắn là có bảo vật, hơn nữa còn là đại bảo bối, rảnh rỗi không làm gì, tìm được thì cứ tìm.Hửm?Hắn đang đi trong không gian, bất giác dừng lại, quay đầu nhìn về một tiên sơn.Tiên sơn đó có thể nói là nguy nga hùng vĩ, cao ngất tận trời, điều đáng sợ là đó là một ngọn núi lớn được dựng lên từ từng chiếc đầu lâu, núi cao hơn tám nghìn trượng, chỉ nhìn thôi đã thấy rợn tóc gáy.Phải giết bao nhiêu người mới làm được điều này đây! Ít nhất cũng không dưới mười triệu người, ngay cả Diệp Thành cũng kinh hãi.Diệp Thành đưa tay chạm nhẹ vào ngọn núi đầu lâu ấy, trong những người chết oan này có lẽ có người chuyển kiếp của Đại Sở, hắn còn chưa kịp đưa họ về quê hương.Nợ máu trả bằng máu, Diệp Thành lạnh giọng nói thầm trong lòng rồi lại cất bước, đi vào nơi sâu trong tiên sơn.Không lâu sau, một hồ nước tiên quang lấp lánh hiện ra trước mắt hắn.Nhưng Diệp Thành nhìn ra được bảo vật không phải hồ nước này mà là một đoá sen xanh ở giữa hồ, chỉ cao bằng một em bé sơ sinh, có ánh sáng rực rỡ, dù là cành hoa hay lá sen cũng đều phát ra ánh sáng lấp lánh trong suốt, dị tượng lộng lẫy đan xen, cực kỳ huyền ảo.Không ngờ lại là hoa sen sinh mệnh!Diệp Thành hai mắt sáng ngời, dường như đã nhìn ra đoá sen xanh đó là gì, là thần dược kéo dài sinh mệnh, có tác dụng nhất với người thọ nguyên sắp hết, luyện hoá vào cơ thể có thể kéo dài thêm năm trăm năm tuổi thọ.Điều khiến hắn ngạc nhiên là bảo vật của Cô Lâu Vương Điện lại là hoa sen sinh mệnh, đây có thể coi là một bảo vật vô giá.Hoa sen sinh mệnh có thể kéo dài tuổi thọ, có ích cho người sắp hết thọ nguyên, với hắn đương nhiên cũng có ích.Cuộc hành trình này hắn đã sử dụng Thiên Chiếu nhiều lần, đó là cấm thuật phải hiến tế thọ nguyên mới kích hoạt được, đã tiêu hao rất nhiều thọ nguyên của hắn, dùng hoa sen sinh mệnh kéo dài thọ nguyên là thích hợp nhất.Dời mắt khỏi hoa sen sinh mệnh, Diệp Thành nhìn quanh hồ nước.Cô Lâu Lão Tổ rất coi trọng hoa sen sinh mệnh này, đặt rất nhiều cấm chế trận văn xung quanh hồ.Ngoài ra, bốn phía Đông Tây Nam Bắc còn có bốn cao thủ của Cô Lâu Vương Điện canh gác, tu vi đều là Chuẩn Thánh, dù bên ngoài núi đang đại chiến nhưng ông ta cũng không cho họ rời khỏi hồ nước một bước.