Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3530: “Giết, giết cho ta!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cô Lâu Thánh Nhân vừa dứt lời mọi hướng lập tức đều có người ra tay, tế ra kết giới, bao phủ vùng thiên địa này.Kết giới này rất bá đạo, vừa có thần lực phong cấm vừa có uy lực huỷ diệt, không gian bán kính tám mươi nghìn trượng đều sụp đổ, khiến Diệp Thành vừa định thoát thân đã bị ép phải ra ngoài.AdvertisementThật ngượng ngùng!Diệp Thành đứng vững lại, chạy chậm là bị bao vây ngay!“Giao ra đây!”Cô Lâu Thánh Nhân giận dữ quát lên, ánh sáng hung tợn lộ ra trong mắt, ông ta lấy Thánh kiếm bản mệnh ra, sẵn sàng bắt lấy Diệp Thành bất cứ lúc nào.Cũng giống như ông ta, kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện ở tứ phía cũng đã lấy sát khí ra, hàng trăm sát trận đồng thời khôi phục uy năng nhắm vào Diệp Thành, hoa sen sinh mệnh là bảo vật của Cô Lâu Vương Điện, sao có thể để mất?“Không có!”Diệp Thành làm như không có chuyện gì, hà hơi vào kiếm Xích Tiêu rồi lấy tay áo lau kiếm, đúng là dáng vẻ heo chết không sợ nước sôi.“Tự tìm đường chết!”Cô Lâu Thánh Nhân nổi trận lôi đình, bước vào kết giới, bàn tay khô ráp xoè ra muốn bắt lấy Diệp Thành.Diệp Thành cười khẩy, không lùi mà tiến, vung cánh tay lên, tiên quang phất ra mang theo khí hỗn độn đặc quánh, mỗi làn khí đều nặng như núi, không gian vừa mới khép lại đã lại nứt ra từng chút.Nét mặt Cô Lâu Thánh Nhân thay đổi hoàn toàn, ông ta lập tức bị nhấn chìm tại chỗ, khi lao ra được thì người đã bê bết máu.Thấy thế, cao thủ của Cô Lâu Vương Điện ở bốn phương đều chấn động biến sắc, không biết Diệp Thành dùng thần thông gì mà một chiêu đã khiến một Thánh Nhân phải thê thảm đến vậy, rốt cuộc sức chiến đấu của hắn mạnh đến nhường nào?“Giết, giết cho ta!”Cô Lâu Thánh Nhân đầu tóc rối bù, khuôn mặt dữ tợn, gào thét như con chó điên.Lập tức, mấy trăm sát trận đều b*n r* thần mang huỷ diệt, kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện cũng sử dụng đại thuật sát sinh, hoặc là kiếm mang, hoặc là chưởng ấn, hoặc là pháp khí, bao trùm cả đất trời.Lượng đòn công kích nhiều như vậy đến Diệp Thành cũng phải tạm lánh đi, trốn vào hố đen không gian.Nhưng đòn công kích từ tứ phía không vì hắn biến mất mà dừng lại, hắn vừa trốn vào hố đen không gian thì những đòn công kích ấy dồn dập ập đến, vùng thiên địa này lập tức bị tàn phá nặng nề, chấn động quá mạnh khiến cho rất nhiều tiên sơn của Cô Lâu Vương Điện bị ảnh hưởng, ầm ầm sập xuống.Động tĩnh hung hãn như vậy khiến Cô Lâu Lão Tổ đang chiến đấu với Thiên Linh Lão Tổ bên ngoài núi cũng phải ngoái lại nhìn.“Mẹ kiếp!”Cô Lâu Lão Tổ đột nhiên quay người, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng ở nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện qua vô số ngọn núi, hoa sen sinh mệnh của ông ta đã bị cướp, đó là bảo vật kéo dài thọ nguyên mà ông ta chuẩn bị.

Cô Lâu Thánh Nhân vừa dứt lời mọi hướng lập tức đều có người ra tay, tế ra kết giới, bao phủ vùng thiên địa này.

Kết giới này rất bá đạo, vừa có thần lực phong cấm vừa có uy lực huỷ diệt, không gian bán kính tám mươi nghìn trượng đều sụp đổ, khiến Diệp Thành vừa định thoát thân đã bị ép phải ra ngoài.

Advertisement

Thật ngượng ngùng!

Diệp Thành đứng vững lại, chạy chậm là bị bao vây ngay!

“Giao ra đây!”

Cô Lâu Thánh Nhân giận dữ quát lên, ánh sáng hung tợn lộ ra trong mắt, ông ta lấy Thánh kiếm bản mệnh ra, sẵn sàng bắt lấy Diệp Thành bất cứ lúc nào.

Cũng giống như ông ta, kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện ở tứ phía cũng đã lấy sát khí ra, hàng trăm sát trận đồng thời khôi phục uy năng nhắm vào Diệp Thành, hoa sen sinh mệnh là bảo vật của Cô Lâu Vương Điện, sao có thể để mất?

“Không có!”

Diệp Thành làm như không có chuyện gì, hà hơi vào kiếm Xích Tiêu rồi lấy tay áo lau kiếm, đúng là dáng vẻ heo chết không sợ nước sôi.

“Tự tìm đường chết!”

Cô Lâu Thánh Nhân nổi trận lôi đình, bước vào kết giới, bàn tay khô ráp xoè ra muốn bắt lấy Diệp Thành.

Diệp Thành cười khẩy, không lùi mà tiến, vung cánh tay lên, tiên quang phất ra mang theo khí hỗn độn đặc quánh, mỗi làn khí đều nặng như núi, không gian vừa mới khép lại đã lại nứt ra từng chút.

Nét mặt Cô Lâu Thánh Nhân thay đổi hoàn toàn, ông ta lập tức bị nhấn chìm tại chỗ, khi lao ra được thì người đã bê bết máu.

Thấy thế, cao thủ của Cô Lâu Vương Điện ở bốn phương đều chấn động biến sắc, không biết Diệp Thành dùng thần thông gì mà một chiêu đã khiến một Thánh Nhân phải thê thảm đến vậy, rốt cuộc sức chiến đấu của hắn mạnh đến nhường nào?

“Giết, giết cho ta!”

Cô Lâu Thánh Nhân đầu tóc rối bù, khuôn mặt dữ tợn, gào thét như con chó điên.

Lập tức, mấy trăm sát trận đều b*n r* thần mang huỷ diệt, kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện cũng sử dụng đại thuật sát sinh, hoặc là kiếm mang, hoặc là chưởng ấn, hoặc là pháp khí, bao trùm cả đất trời.

Lượng đòn công kích nhiều như vậy đến Diệp Thành cũng phải tạm lánh đi, trốn vào hố đen không gian.

Nhưng đòn công kích từ tứ phía không vì hắn biến mất mà dừng lại, hắn vừa trốn vào hố đen không gian thì những đòn công kích ấy dồn dập ập đến, vùng thiên địa này lập tức bị tàn phá nặng nề, chấn động quá mạnh khiến cho rất nhiều tiên sơn của Cô Lâu Vương Điện bị ảnh hưởng, ầm ầm sập xuống.

Động tĩnh hung hãn như vậy khiến Cô Lâu Lão Tổ đang chiến đấu với Thiên Linh Lão Tổ bên ngoài núi cũng phải ngoái lại nhìn.

“Mẹ kiếp!”

Cô Lâu Lão Tổ đột nhiên quay người, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng ở nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện qua vô số ngọn núi, hoa sen sinh mệnh của ông ta đã bị cướp, đó là bảo vật kéo dài thọ nguyên mà ông ta chuẩn bị.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cô Lâu Thánh Nhân vừa dứt lời mọi hướng lập tức đều có người ra tay, tế ra kết giới, bao phủ vùng thiên địa này.Kết giới này rất bá đạo, vừa có thần lực phong cấm vừa có uy lực huỷ diệt, không gian bán kính tám mươi nghìn trượng đều sụp đổ, khiến Diệp Thành vừa định thoát thân đã bị ép phải ra ngoài.AdvertisementThật ngượng ngùng!Diệp Thành đứng vững lại, chạy chậm là bị bao vây ngay!“Giao ra đây!”Cô Lâu Thánh Nhân giận dữ quát lên, ánh sáng hung tợn lộ ra trong mắt, ông ta lấy Thánh kiếm bản mệnh ra, sẵn sàng bắt lấy Diệp Thành bất cứ lúc nào.Cũng giống như ông ta, kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện ở tứ phía cũng đã lấy sát khí ra, hàng trăm sát trận đồng thời khôi phục uy năng nhắm vào Diệp Thành, hoa sen sinh mệnh là bảo vật của Cô Lâu Vương Điện, sao có thể để mất?“Không có!”Diệp Thành làm như không có chuyện gì, hà hơi vào kiếm Xích Tiêu rồi lấy tay áo lau kiếm, đúng là dáng vẻ heo chết không sợ nước sôi.“Tự tìm đường chết!”Cô Lâu Thánh Nhân nổi trận lôi đình, bước vào kết giới, bàn tay khô ráp xoè ra muốn bắt lấy Diệp Thành.Diệp Thành cười khẩy, không lùi mà tiến, vung cánh tay lên, tiên quang phất ra mang theo khí hỗn độn đặc quánh, mỗi làn khí đều nặng như núi, không gian vừa mới khép lại đã lại nứt ra từng chút.Nét mặt Cô Lâu Thánh Nhân thay đổi hoàn toàn, ông ta lập tức bị nhấn chìm tại chỗ, khi lao ra được thì người đã bê bết máu.Thấy thế, cao thủ của Cô Lâu Vương Điện ở bốn phương đều chấn động biến sắc, không biết Diệp Thành dùng thần thông gì mà một chiêu đã khiến một Thánh Nhân phải thê thảm đến vậy, rốt cuộc sức chiến đấu của hắn mạnh đến nhường nào?“Giết, giết cho ta!”Cô Lâu Thánh Nhân đầu tóc rối bù, khuôn mặt dữ tợn, gào thét như con chó điên.Lập tức, mấy trăm sát trận đều b*n r* thần mang huỷ diệt, kẻ mạnh của Cô Lâu Vương Điện cũng sử dụng đại thuật sát sinh, hoặc là kiếm mang, hoặc là chưởng ấn, hoặc là pháp khí, bao trùm cả đất trời.Lượng đòn công kích nhiều như vậy đến Diệp Thành cũng phải tạm lánh đi, trốn vào hố đen không gian.Nhưng đòn công kích từ tứ phía không vì hắn biến mất mà dừng lại, hắn vừa trốn vào hố đen không gian thì những đòn công kích ấy dồn dập ập đến, vùng thiên địa này lập tức bị tàn phá nặng nề, chấn động quá mạnh khiến cho rất nhiều tiên sơn của Cô Lâu Vương Điện bị ảnh hưởng, ầm ầm sập xuống.Động tĩnh hung hãn như vậy khiến Cô Lâu Lão Tổ đang chiến đấu với Thiên Linh Lão Tổ bên ngoài núi cũng phải ngoái lại nhìn.“Mẹ kiếp!”Cô Lâu Lão Tổ đột nhiên quay người, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng ở nơi sâu trong Cô Lâu Vương Điện qua vô số ngọn núi, hoa sen sinh mệnh của ông ta đã bị cướp, đó là bảo vật kéo dài thọ nguyên mà ông ta chuẩn bị.

Chương 3530: “Giết, giết cho ta!”