Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3533: Trận chiến lại nổ ra.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành không nói lời nào, chỉ đáp lại bằng một chiêu mạnh nhất, vẻ mặt hắn lãnh đạm, không có một tia thương hại.Trận chiến lại nổ ra.Đây mới là trận chiến kinh thiên động địa thực sự. Số người tham chiến lên đến gần chục triệu, trên là cửu tiêu hư vô, dưới là đại địa mênh mông, xa là hư không vời vợi, gần là ngọn núi cao ngất, đập vào mắt toàn là bóng người đang chiến đấu, liên tục có người vọt lên hư thiên, cũng liên tục có người rơi xuống đại địa.AdvertisementĐây mới thật sự là mạng người như cỏ rác, Thánh Nhân cũng chẳng bảo vệ được mình chứ nói gì là Chuẩn Thánh và cảnh giới Hoàng, đến chạy trốn cũng không thể, ai nấy đều đỏ mắt chém giết, không chết không thôi.Bên ngoài Cô Lâu Tinh đã có rất nhiều tu sĩ đang tập trung ở đó, đa phần là tán tu và thế lực trung lập chạy đến xem chiến.Nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu này, tim mọi người đều đập thình thịch.Tiếng thở dài, tiếng tặc lưỡi, tiếng cảm khái, tiếng hô ngạc nhiên hình thành làn sóng thuỷ triều, hết đợt này đến đợt khác.Đó là Cô Lâu Vương Điện đấy! Bá chủ của tinh vực này, kẻ mạnh như mây, còn có Chuẩn Thánh Vương trấn giữ, thế nhưng bây giờ lại bị bao vây tấn công tứ phía, nếu không có gì bất ngờ thì hôm nay chúng sẽ bị xoá sổ.Mọi người xem rất hăng say, hả hê, chỉ vì bao năm qua Cô Lâu Điện đã tàn sát quá nhiều người, bây giờ bị diệt môn cũng là quả báo, không có bọn chúng gây chuyện thì tinh vực này sẽ yên bình hơn rất nhiều.“Chiến!”Xem một hồi bỗng có người bay vào Cô Lâu Tinh.“Chiến!”Đã có người dẫn đầu, lập tức hình thành phản ứng dây chuyền, họ đều là những người bị Cô Lâu Vương Điện đàn áp và những người có nợ máu với Cô Lâu Vương Điện, họ chờ nghìn năm chỉ đợi một ngày này.“Chiến!”Lại có nhiều người bay vào hơn hình thành từng đoàn quân đội tu sĩ, tất cả đều là đồng minh của Cô Lâu Vương Điện.Chỉ là, đồng minh của Cô Lâu Vương Điện xông vào nhưng không giúp Cô Lâu Vương Điện đánh đại quân Thiên Linh mà là giúp đại quân Thiên Linh đánh Cô Lâu Vương Điện, tuy họ là đồng minh nhưng bao năm qua lại bị Cô Lâu Vương Điện gây vạ quá nhiều, không thật lòng liên minh, không phải thật lòng thì sao giúp được?Hơn nữa kẻ ngốc cũng nhìn ra được, Cô Lâu Vương Điện sẽ thua trận này, ai lại ngốc tự tìm đường chết, giúp đại quân Thiên Linh cũng coi như bày tỏ lòng trung thành, sau này không bị họ tìm đến tính sổ.Lần này, đại quân Thiên Linh vốn đã chiếm ưu thế tuyệt đối lại càng mạnh hơn, uy thế không thể ngăn cản.Trước quân lực áp chế tuyệt đối, Cô Lâu Vương Điện đương nhiên không phải đối thủ.Đúng như chúng nghĩ lúc trước, một khi kết giới hộ sơn bị công phá thì chúng sẽ không thể gắng gượng nổi một khắc.Trận chiến kết thúc, Cô Lâu Vương Điện hoàn toàn bị tiêu diệt.Giờ phút này, mọi người nhìn về phía hư thiên cao vợi, nếu Cô Lâu Vương Điện vẫn còn một người sống thì đó chính là Cô Lâu Lão Tổ vẫn đang đấu pháp với Thiên Linh Lão Tổ, trận chiến vô cùng tàn khốc.Phụt!

Diệp Thành không nói lời nào, chỉ đáp lại bằng một chiêu mạnh nhất, vẻ mặt hắn lãnh đạm, không có một tia thương hại.

Trận chiến lại nổ ra.

Đây mới là trận chiến kinh thiên động địa thực sự. Số người tham chiến lên đến gần chục triệu, trên là cửu tiêu hư vô, dưới là đại địa mênh mông, xa là hư không vời vợi, gần là ngọn núi cao ngất, đập vào mắt toàn là bóng người đang chiến đấu, liên tục có người vọt lên hư thiên, cũng liên tục có người rơi xuống đại địa.

Advertisement

Đây mới thật sự là mạng người như cỏ rác, Thánh Nhân cũng chẳng bảo vệ được mình chứ nói gì là Chuẩn Thánh và cảnh giới Hoàng, đến chạy trốn cũng không thể, ai nấy đều đỏ mắt chém giết, không chết không thôi.

Bên ngoài Cô Lâu Tinh đã có rất nhiều tu sĩ đang tập trung ở đó, đa phần là tán tu và thế lực trung lập chạy đến xem chiến.

Nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu này, tim mọi người đều đập thình thịch.

Tiếng thở dài, tiếng tặc lưỡi, tiếng cảm khái, tiếng hô ngạc nhiên hình thành làn sóng thuỷ triều, hết đợt này đến đợt khác.

Đó là Cô Lâu Vương Điện đấy! Bá chủ của tinh vực này, kẻ mạnh như mây, còn có Chuẩn Thánh Vương trấn giữ, thế nhưng bây giờ lại bị bao vây tấn công tứ phía, nếu không có gì bất ngờ thì hôm nay chúng sẽ bị xoá sổ.

Mọi người xem rất hăng say, hả hê, chỉ vì bao năm qua Cô Lâu Điện đã tàn sát quá nhiều người, bây giờ bị diệt môn cũng là quả báo, không có bọn chúng gây chuyện thì tinh vực này sẽ yên bình hơn rất nhiều.

“Chiến!”

Xem một hồi bỗng có người bay vào Cô Lâu Tinh.

“Chiến!”

Đã có người dẫn đầu, lập tức hình thành phản ứng dây chuyền, họ đều là những người bị Cô Lâu Vương Điện đàn áp và những người có nợ máu với Cô Lâu Vương Điện, họ chờ nghìn năm chỉ đợi một ngày này.

“Chiến!”

Lại có nhiều người bay vào hơn hình thành từng đoàn quân đội tu sĩ, tất cả đều là đồng minh của Cô Lâu Vương Điện.

Chỉ là, đồng minh của Cô Lâu Vương Điện xông vào nhưng không giúp Cô Lâu Vương Điện đánh đại quân Thiên Linh mà là giúp đại quân Thiên Linh đánh Cô Lâu Vương Điện, tuy họ là đồng minh nhưng bao năm qua lại bị Cô Lâu Vương Điện gây vạ quá nhiều, không thật lòng liên minh, không phải thật lòng thì sao giúp được?

Hơn nữa kẻ ngốc cũng nhìn ra được, Cô Lâu Vương Điện sẽ thua trận này, ai lại ngốc tự tìm đường chết, giúp đại quân Thiên Linh cũng coi như bày tỏ lòng trung thành, sau này không bị họ tìm đến tính sổ.

Lần này, đại quân Thiên Linh vốn đã chiếm ưu thế tuyệt đối lại càng mạnh hơn, uy thế không thể ngăn cản.

Trước quân lực áp chế tuyệt đối, Cô Lâu Vương Điện đương nhiên không phải đối thủ.

Đúng như chúng nghĩ lúc trước, một khi kết giới hộ sơn bị công phá thì chúng sẽ không thể gắng gượng nổi một khắc.

Trận chiến kết thúc, Cô Lâu Vương Điện hoàn toàn bị tiêu diệt.

Giờ phút này, mọi người nhìn về phía hư thiên cao vợi, nếu Cô Lâu Vương Điện vẫn còn một người sống thì đó chính là Cô Lâu Lão Tổ vẫn đang đấu pháp với Thiên Linh Lão Tổ, trận chiến vô cùng tàn khốc.

Phụt!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành không nói lời nào, chỉ đáp lại bằng một chiêu mạnh nhất, vẻ mặt hắn lãnh đạm, không có một tia thương hại.Trận chiến lại nổ ra.Đây mới là trận chiến kinh thiên động địa thực sự. Số người tham chiến lên đến gần chục triệu, trên là cửu tiêu hư vô, dưới là đại địa mênh mông, xa là hư không vời vợi, gần là ngọn núi cao ngất, đập vào mắt toàn là bóng người đang chiến đấu, liên tục có người vọt lên hư thiên, cũng liên tục có người rơi xuống đại địa.AdvertisementĐây mới thật sự là mạng người như cỏ rác, Thánh Nhân cũng chẳng bảo vệ được mình chứ nói gì là Chuẩn Thánh và cảnh giới Hoàng, đến chạy trốn cũng không thể, ai nấy đều đỏ mắt chém giết, không chết không thôi.Bên ngoài Cô Lâu Tinh đã có rất nhiều tu sĩ đang tập trung ở đó, đa phần là tán tu và thế lực trung lập chạy đến xem chiến.Nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu này, tim mọi người đều đập thình thịch.Tiếng thở dài, tiếng tặc lưỡi, tiếng cảm khái, tiếng hô ngạc nhiên hình thành làn sóng thuỷ triều, hết đợt này đến đợt khác.Đó là Cô Lâu Vương Điện đấy! Bá chủ của tinh vực này, kẻ mạnh như mây, còn có Chuẩn Thánh Vương trấn giữ, thế nhưng bây giờ lại bị bao vây tấn công tứ phía, nếu không có gì bất ngờ thì hôm nay chúng sẽ bị xoá sổ.Mọi người xem rất hăng say, hả hê, chỉ vì bao năm qua Cô Lâu Điện đã tàn sát quá nhiều người, bây giờ bị diệt môn cũng là quả báo, không có bọn chúng gây chuyện thì tinh vực này sẽ yên bình hơn rất nhiều.“Chiến!”Xem một hồi bỗng có người bay vào Cô Lâu Tinh.“Chiến!”Đã có người dẫn đầu, lập tức hình thành phản ứng dây chuyền, họ đều là những người bị Cô Lâu Vương Điện đàn áp và những người có nợ máu với Cô Lâu Vương Điện, họ chờ nghìn năm chỉ đợi một ngày này.“Chiến!”Lại có nhiều người bay vào hơn hình thành từng đoàn quân đội tu sĩ, tất cả đều là đồng minh của Cô Lâu Vương Điện.Chỉ là, đồng minh của Cô Lâu Vương Điện xông vào nhưng không giúp Cô Lâu Vương Điện đánh đại quân Thiên Linh mà là giúp đại quân Thiên Linh đánh Cô Lâu Vương Điện, tuy họ là đồng minh nhưng bao năm qua lại bị Cô Lâu Vương Điện gây vạ quá nhiều, không thật lòng liên minh, không phải thật lòng thì sao giúp được?Hơn nữa kẻ ngốc cũng nhìn ra được, Cô Lâu Vương Điện sẽ thua trận này, ai lại ngốc tự tìm đường chết, giúp đại quân Thiên Linh cũng coi như bày tỏ lòng trung thành, sau này không bị họ tìm đến tính sổ.Lần này, đại quân Thiên Linh vốn đã chiếm ưu thế tuyệt đối lại càng mạnh hơn, uy thế không thể ngăn cản.Trước quân lực áp chế tuyệt đối, Cô Lâu Vương Điện đương nhiên không phải đối thủ.Đúng như chúng nghĩ lúc trước, một khi kết giới hộ sơn bị công phá thì chúng sẽ không thể gắng gượng nổi một khắc.Trận chiến kết thúc, Cô Lâu Vương Điện hoàn toàn bị tiêu diệt.Giờ phút này, mọi người nhìn về phía hư thiên cao vợi, nếu Cô Lâu Vương Điện vẫn còn một người sống thì đó chính là Cô Lâu Lão Tổ vẫn đang đấu pháp với Thiên Linh Lão Tổ, trận chiến vô cùng tàn khốc.Phụt!

Chương 3533: Trận chiến lại nổ ra.