“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3541: “Đó là ai, sao lại truy đuổi hai người?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cho tới giờ Diệp Thành vẫn còn nhớ như in cảnh tượng dẫn Diệp Tinh Thần tới Tinh Nguyệt Cung, hắn cũng nhớ cảnh tượng thê lương đó, bọn họ muốn làm người phàm, nhưng lại viết nên chuyện tình đầy thê lương.Trong lúc này, Diệp Thành giơ tay, đầu ngón tay có một đạo tiên quang vờn quanh, đó là tiên quang hồi tỉnh kí ức.AdvertisementThế nhưng hắn còn chưa tế ra bí thuật đánh thức kí ức tiền kiếp thì tay đã lại hạ xuống.Hắn không chắc một người như Diệp Tinh Thần có thể chuyển kiếp, hắn cần chứng minh, nếu có thể luân hồi thì hắn đương nhiên sẽ giải kí ức tiền kiếp cho cô nhưng nếu như Diệp Tinh Thần không thể luân hồi thì việc giải kí ức tiền kiếp cho cô lại chính là cách mở ra mọi kí ức đau buồn.Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Thành vẫn quyết định tạm thời từ bỏ suy nghĩ này, hắn không muốn chuyện đau lòng lặp lại.Bầu không khí lúc này có phần gượng gạo, Diệp Thành không nói gì mà chỉ nhìn Thánh Nữ Tinh Nguyệt.Thánh Nữ bị nhìn như vậy nên cảm thấy mất tự nhiên, cô là Chuẩn Thánh, vả lại không phải là Chuẩn Thánh bình thường, huyết mạch bá đạo đáng tự hào, cô chưa bao giờ bị một nam tu sĩ nào nhìn như vậy.Có điều, không biết vì sao cô lại có một cảm giác kì lạ đó là người thanh niên trước mặt này cô đã từng gặp ở đâu đó.Ở bên, tên thanh niên tóc tím đã vài lần định nói gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.Kì Vương là thẳng thắn nhất, nó dùng mũi chân đạp đạp Diệp Thành, “còn nhìn, nhìn cho mắt lồi ra, không phải ngươi thích cô nương nhà ngươi ta rồi chứ, thích thì nói ra, ta đây làm cầu nối cho”.“Cút”, Diệp Thành mắng chửi, hắn lại lần nữa giơ tay lên, một tay đặt vào vai thánh nữ Tinh Nguyệt, một tay đặt lên vai tên thanh niên tóc tím, đẩy tinh nguyên vào trị thương cho bọn họ.“Hoang Cổ Thánh Thể ?”, cảm nhận được tinh nguyên dồi dào của Diệp Thành, thánh nữ Tinh Nguyệt bất giác cau mày, lúc này cô mới nhận ra Diệp Thành mang huyết mạch gì, đến cả huyết mạch của cô cũng bị áp chế, cũng chẳng trách mà hắn lại có khả năng trảm diệt Thánh Nhân.Thấy thánh nữ Tinh Nguyệt bất ngờ như vậy, Diệp Thành chỉ mỉm cười, huyết mạch huyền linh và huyết mạch thánh thể đều rất mạnh, sự kết hợp của hai huyết mạch này tạo ra Đại Đế Tiên Vũ ở thời Vạn Cổ.Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới thu tay về, còn vết thương của thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh niên tóc tím đã không đáng lo ngại nữa, tinh nguyên thánh thể còn tốt hơn cả thần dược, bản lĩnh trị thương của Diệp Thành quả hơn người.“Đa tạ đạo hữu”, thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh niên tóc tím lại lần nữa hành lễ, vẻ mặt kích động.“Không có gì”, Diệp Thành mỉm cười, “đó là ai, sao lại truy đuổi hai người?”“Bái Nguyệt Thần Giáo”, thánh nữ Tinh Nguyệt định thần lại, có điều, giọng nói đã lạnh hơn nhiều.
Cho tới giờ Diệp Thành vẫn còn nhớ như in cảnh tượng dẫn Diệp Tinh Thần tới Tinh Nguyệt Cung, hắn cũng nhớ cảnh tượng thê lương đó, bọn họ muốn làm người phàm, nhưng lại viết nên chuyện tình đầy thê lương.
Trong lúc này, Diệp Thành giơ tay, đầu ngón tay có một đạo tiên quang vờn quanh, đó là tiên quang hồi tỉnh kí ức.
Advertisement
Thế nhưng hắn còn chưa tế ra bí thuật đánh thức kí ức tiền kiếp thì tay đã lại hạ xuống.
Hắn không chắc một người như Diệp Tinh Thần có thể chuyển kiếp, hắn cần chứng minh, nếu có thể luân hồi thì hắn đương nhiên sẽ giải kí ức tiền kiếp cho cô nhưng nếu như Diệp Tinh Thần không thể luân hồi thì việc giải kí ức tiền kiếp cho cô lại chính là cách mở ra mọi kí ức đau buồn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Thành vẫn quyết định tạm thời từ bỏ suy nghĩ này, hắn không muốn chuyện đau lòng lặp lại.
Bầu không khí lúc này có phần gượng gạo, Diệp Thành không nói gì mà chỉ nhìn Thánh Nữ Tinh Nguyệt.
Thánh Nữ bị nhìn như vậy nên cảm thấy mất tự nhiên, cô là Chuẩn Thánh, vả lại không phải là Chuẩn Thánh bình thường, huyết mạch bá đạo đáng tự hào, cô chưa bao giờ bị một nam tu sĩ nào nhìn như vậy.
Có điều, không biết vì sao cô lại có một cảm giác kì lạ đó là người thanh niên trước mặt này cô đã từng gặp ở đâu đó.
Ở bên, tên thanh niên tóc tím đã vài lần định nói gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Kì Vương là thẳng thắn nhất, nó dùng mũi chân đạp đạp Diệp Thành, “còn nhìn, nhìn cho mắt lồi ra, không phải ngươi thích cô nương nhà ngươi ta rồi chứ, thích thì nói ra, ta đây làm cầu nối cho”.
“Cút”, Diệp Thành mắng chửi, hắn lại lần nữa giơ tay lên, một tay đặt vào vai thánh nữ Tinh Nguyệt, một tay đặt lên vai tên thanh niên tóc tím, đẩy tinh nguyên vào trị thương cho bọn họ.
“Hoang Cổ Thánh Thể ?”, cảm nhận được tinh nguyên dồi dào của Diệp Thành, thánh nữ Tinh Nguyệt bất giác cau mày, lúc này cô mới nhận ra Diệp Thành mang huyết mạch gì, đến cả huyết mạch của cô cũng bị áp chế, cũng chẳng trách mà hắn lại có khả năng trảm diệt Thánh Nhân.
Thấy thánh nữ Tinh Nguyệt bất ngờ như vậy, Diệp Thành chỉ mỉm cười, huyết mạch huyền linh và huyết mạch thánh thể đều rất mạnh, sự kết hợp của hai huyết mạch này tạo ra Đại Đế Tiên Vũ ở thời Vạn Cổ.
Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới thu tay về, còn vết thương của thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh niên tóc tím đã không đáng lo ngại nữa, tinh nguyên thánh thể còn tốt hơn cả thần dược, bản lĩnh trị thương của Diệp Thành quả hơn người.
“Đa tạ đạo hữu”, thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh niên tóc tím lại lần nữa hành lễ, vẻ mặt kích động.
“Không có gì”, Diệp Thành mỉm cười, “đó là ai, sao lại truy đuổi hai người?”
“Bái Nguyệt Thần Giáo”, thánh nữ Tinh Nguyệt định thần lại, có điều, giọng nói đã lạnh hơn nhiều.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cho tới giờ Diệp Thành vẫn còn nhớ như in cảnh tượng dẫn Diệp Tinh Thần tới Tinh Nguyệt Cung, hắn cũng nhớ cảnh tượng thê lương đó, bọn họ muốn làm người phàm, nhưng lại viết nên chuyện tình đầy thê lương.Trong lúc này, Diệp Thành giơ tay, đầu ngón tay có một đạo tiên quang vờn quanh, đó là tiên quang hồi tỉnh kí ức.AdvertisementThế nhưng hắn còn chưa tế ra bí thuật đánh thức kí ức tiền kiếp thì tay đã lại hạ xuống.Hắn không chắc một người như Diệp Tinh Thần có thể chuyển kiếp, hắn cần chứng minh, nếu có thể luân hồi thì hắn đương nhiên sẽ giải kí ức tiền kiếp cho cô nhưng nếu như Diệp Tinh Thần không thể luân hồi thì việc giải kí ức tiền kiếp cho cô lại chính là cách mở ra mọi kí ức đau buồn.Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Thành vẫn quyết định tạm thời từ bỏ suy nghĩ này, hắn không muốn chuyện đau lòng lặp lại.Bầu không khí lúc này có phần gượng gạo, Diệp Thành không nói gì mà chỉ nhìn Thánh Nữ Tinh Nguyệt.Thánh Nữ bị nhìn như vậy nên cảm thấy mất tự nhiên, cô là Chuẩn Thánh, vả lại không phải là Chuẩn Thánh bình thường, huyết mạch bá đạo đáng tự hào, cô chưa bao giờ bị một nam tu sĩ nào nhìn như vậy.Có điều, không biết vì sao cô lại có một cảm giác kì lạ đó là người thanh niên trước mặt này cô đã từng gặp ở đâu đó.Ở bên, tên thanh niên tóc tím đã vài lần định nói gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.Kì Vương là thẳng thắn nhất, nó dùng mũi chân đạp đạp Diệp Thành, “còn nhìn, nhìn cho mắt lồi ra, không phải ngươi thích cô nương nhà ngươi ta rồi chứ, thích thì nói ra, ta đây làm cầu nối cho”.“Cút”, Diệp Thành mắng chửi, hắn lại lần nữa giơ tay lên, một tay đặt vào vai thánh nữ Tinh Nguyệt, một tay đặt lên vai tên thanh niên tóc tím, đẩy tinh nguyên vào trị thương cho bọn họ.“Hoang Cổ Thánh Thể ?”, cảm nhận được tinh nguyên dồi dào của Diệp Thành, thánh nữ Tinh Nguyệt bất giác cau mày, lúc này cô mới nhận ra Diệp Thành mang huyết mạch gì, đến cả huyết mạch của cô cũng bị áp chế, cũng chẳng trách mà hắn lại có khả năng trảm diệt Thánh Nhân.Thấy thánh nữ Tinh Nguyệt bất ngờ như vậy, Diệp Thành chỉ mỉm cười, huyết mạch huyền linh và huyết mạch thánh thể đều rất mạnh, sự kết hợp của hai huyết mạch này tạo ra Đại Đế Tiên Vũ ở thời Vạn Cổ.Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới thu tay về, còn vết thương của thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh niên tóc tím đã không đáng lo ngại nữa, tinh nguyên thánh thể còn tốt hơn cả thần dược, bản lĩnh trị thương của Diệp Thành quả hơn người.“Đa tạ đạo hữu”, thánh nữ Tinh Nguyệt và tên thanh niên tóc tím lại lần nữa hành lễ, vẻ mặt kích động.“Không có gì”, Diệp Thành mỉm cười, “đó là ai, sao lại truy đuổi hai người?”“Bái Nguyệt Thần Giáo”, thánh nữ Tinh Nguyệt định thần lại, có điều, giọng nói đã lạnh hơn nhiều.